Trong phòng trang điểm, Tiểu Mạt Mạt lục tung các ngăn tủ, cuối cùng moi ra một bộ mỹ phẩm rẻ tiền nhất.
Cô ta không cho Kỷ La cơ hội hỏi han, trực tiếp lấy bông phấn quét lên gương mặt thanh tú kia như đang quét sơn: "Chị ra tay, em gái cứ yên tâm."
"Khụ khụ khụ…"
Hít phải cả đống phấn hôi , khó chịu!
Kỷ La bắt đầu dậm chân liên tục, dậm đến mức bàn trang điểm kêu loảng xoảng.
"Đừng có nhúc nhích! Mặt mà hỏng thì không liên quan gì đến tôi đâu nhé." Tiểu Mạt Mạt cảnh cáo: "Sao cô giống y hệt con thỏ bị nhốt trong chuồng nhà bà ngoại tôi thế… ngày nào cũng dậm chân làm rung l*иg, sớm muộn gì cũng bị thịt thôi."
Kỷ La lập tức ngồi yên.
Cô ôm chặt chiếc cặp nhỏ, hai mắt nhắm nghiền , giữa chân mày nhăn lại như một đóa hoa bé xíu.
"Xong rồi, kiểu trang điểm này mới đủ đặc biệt, đảm bảo hôm nay độ hot của cô tăng kỷ lục."
Tiểu Mạt Mạt đắc ý đặt cọ và bông phấn xuống, sung sướиɠ ngắm kiệt tác của mình.
Đây không nghi ngờ gì chính là một kiểu hóa trang văn nghệ thiếu nhi hạng nhất.
Dù là đôi má đỏ hồng như mặt trời, cặp lông mày siêu dày phong cách Crayon Shin-chan, bờ môi đỏ thẫm như vừa ăn xong trẻ con hay nốt chu sa "điểm nhãn" giữa chân mày , tất cả đều thấm đẫm tinh hoa biểu diễn văn nghệ cấp tiểu học.
Chị Lý dặn hôm nay phải trang điểm nhẹ cho Kỷ La, nhưng Tiểu Mạt Mạt còn lâu mới để cô xuất hiện trên livestream bằng gương mặt xinh đẹp, trong sáng và yếu ớt đến xót lòng ấy.
Vẫn là kiểu hóa trang đậm đến mức chẳng nhìn ra mặt thật mới hợp với đứa em gái nhựa đáng ghét này.
Nếu Kỷ La muốn tẩy trang, vậy chắc chắn hôm nay sẽ không kịp bù đủ thời lượng livestream, ngày mai chỉ có nước cuốn gói giải ước.
"Hô hô hô!" Tiểu Mạt Mạt cất lên tràng cười kinh điển của mụ hoàng hậu độc ác.
Không ngờ tới , Kỷ La lại ngơ ngác nhìn chằm chằm gương mặt đỏ au trong gương, ánh mắt dần trở nên si mê.
Cô nâng má, thì thầm: "Tôi giống hệt tiên nữ nhỏ ở trong tranh vậy!"
Loại tranh Tết ôm cá chép ấy.
Tiểu Mạt Mạt: "…"
Kỷ La nhìn khuôn mặt tiên nữ nhỏ ôm cá chép trong gương , vô cùng hài lòng với lớp trang điểm Tiểu Mạt Mạt làm cho mình.
Cô chân thành nắm tay Tiểu Mạt Mạt: "Ngày mai cô cũng giúp tôi trang điểm thế này nhé."
Tiểu Mạt Mạt: "Thiểu năng… à không, tôi rất vui lòng."
Kỷ La lấy từ chiếc cặp nhỏ ra một củ cà rốt đặt vào tay Tiểu Mạt Mạt, sau đó hồ hởi đeo cặp lên lưng, chạy đến mở cửa phòng.