Thế giới 1 - Chương 24: Vai ác đến từ địa tâm

Kỷ La cảm thấy có gì đó không đúng.

Cô lên tiếng phản đối: "Đây là nhà tôi, anh là quái vật tôi nhặt về, đáng lẽ phải nghe lời tôi, làm theo chỉ thị của tôi, chứ không phải tôi nghe lời anh."

Thẩm Tiêu lấy ra một chiếc váy trắng thuần khiết, đưa lên so thử với Kỷ La rồi trùm qua đầu cô: "Tôi đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn."

Kỷ La: "!"

Là loài thỏ ăn cỏ ở đáy chuỗi thức ăn, cô dường như chẳng có cách nào phản bác!

Con người có thể làm món thỏ xào ớt hoặc hầm canh thỏ với kỷ tử, còn Thẩm Tiêu thì có thể một hơi nuốt chửng ba người.

Đây mới chính là bá vương thật sự!

Sau khi nhận rõ tình thế, Kỷ La không dám chống lại mệnh lệnh của vua nữa, ngoan ngoãn mặc chiếc váy trắng vào.

Trong gương toàn thân, cô gái dung nhan mộc mạc không phấn son nhưng rực rỡ như hoa, mái tóc đen mềm mại ngoan ngoãn buông trên vai, mặc chiếc váy trắng đơn giản không chút trang sức thừa thãi, đặc biệt yếu mềm động lòng người, như thiên sứ không vướng một chút bụi trần.

Chỉ cần đứng đó thôi, trên người cô đã tựa như tỏa ra thánh quang Mary Sue.

Nguyên bản nữ phụ vốn là một hot girl mạng ngày ngày đi bar, quần áo trong tủ đa phần phong cách gợi cảm táo bạo, Thẩm Tiêu có thể lục ra một chiếc váy trắng đơn giản e rằng là đồ từ thời học sinh, quả thật không dễ dàng.

Kỷ La phát hiện vai ác quái vật này vậy mà có gu thẩm mỹ cũng không tồi, còn tốt hơn nhiều so với con người mà cô từng gặp.

Cô len lén nói với hệ thống: "Nhiệm vụ của chúng ta có phải tiến triển rất thuận lợi không? Tuy rằng tôi chưa công lược anh ấy như cậu nói, nhưng hình như anh ấy đã coi tôi như thú cưng rồi."

Hệ thống: [Đừng chủ quan, có thể anh ta chỉ định nuôi cô béo tốt mượt mà rồi đánh chén thôi.]

Kỷ La run rẩy toàn thân.

Mặc váy xong, cô lại lục ra chiếc cặp nhỏ, nhét đầy cà rốt và bắp cải, nhét căng phồng rồi đeo lên lưng đi làm.

Tất nhiên, cô cũng không thể như nữ chính mà để mặc vai ác quái vật ở nhà một mình, bao nhiêu thảm kịch đều xảy ra ở nơi nữ chính không nhìn thấy.

Với tư cách là thỏ tinh đã trải qua rèn luyện, trí tuệ nay đã tăng lên không ít, Kỷ La đương nhiên sẽ không dẫm lại vết xe đổ ngu xuẩn của loài người.

"Thẩm Tiêu, anh ra ngoài cùng tôi đi." Kỷ La bước tới trước tivi, kéo kéo tay áo người đàn ông.

Người này dạo gần đây hình như có chút mê mẩn việc xem tivi, đặc biệt là các chương trình bán hàng.

Kỷ La nhớ tới số dư ví trong điện thoại của mình, lập tức nhạy bén cảm nhận được nguy cơ.