Trong lòng bỗng nhiên sinh ra cảnh giác, Kỷ La chầm chậm thò đầu ra, nhìn chằm chằm Thẩm Tiêu: "Anh không được lén bỏ đi lúc tôi ngủ đấy, nếu không nhiệm vụ của tôi sẽ thất bại."
Người đàn ông cụp mắt: "Sẽ không."
"Vậy là tốt rồi."
Kỷ La hoàn toàn yên tâm, hai giây sau, trong chăn đã vang lên tiếng thở đều đều.
Người đàn ông chậm rãi ngồi xuống chiếc sô pha cạnh cửa sổ, theo màn đêm càng lúc càng dày, ánh sáng lạnh trong mắt anh cũng trở nên sâu thẳm hơn.
Kỷ La lại nằm mơ.
Cô mơ thấy mình trải qua chín chín tám mốt kiếp nạn, cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ khó khăn mà hệ thống giao phó, nhờ vậy cẩu hoàng đế phong cô làm Thánh Thỏ, lập miếu cung phụng, hương khói không ngớt.
Cô đang ưỡn cái mông nhỏ, ngồi xổm trên bàn hương hưởng thụ dân chúng tiến cống bắp cải lớn, đột nhiên một con chó săn khổng lồ từ ngoài miếu xông vào, gặp người thì cắn.
Nó còn có ba cái đầu, một lần có thể cắn ba người, vô cùng hung hãn.
Cuối cùng, chó săn toàn thân máu me đi đến trước mặt Thánh Thỏ tiên tử đang run rẩy.
Nó âm u nói: "Một cái đầu thỏ cay mười đồng."
Kỷ La ngất xỉu.
Cô lại rầm rì tỉnh dậy.
Vừa mở mắt ra liền chạm phải ánh mắt u ám sâu thẳm như chó săn trong mộng, thỏ con lập tức sợ đến nỗi cuộn chặt chăn lăn xuống đất.
"Anh ngồi ở đó canh cả đêm sao?" Kỷ La ló cái đầu nhỏ ra, cẩn thận hỏi.
"Ừ."
"Anh quả nhiên giống Đại Hoàng, nó cũng thích ngồi chồm hổm trước cửa canh nhà… ư ư ư khụ khụ, nghẹn chết mất, nghẹn chết mất!"
Kỷ La lại bị người đàn ông bóp hai má lần nữa.
Cái miệng nhỏ bị bóp lại thành hai cây xúc xích, đôi mắt sáng long lanh dưới hàng mi dày nhanh chóng phủ một tầng hơi nước, có lẽ nhớ lại nỗi thống khổ một quả cà chua nhỏ mắc kẹt trong cổ họng khi bị đối phương bóp mặt ngày hôm qua.
Dù sao thì thỏ vốn là loài rất dễ bị ám ảnh tâm lý.
Thẩm Tiêu buông tay, ánh mắt dịu lại đôi chút: "Hôm nay ra ngoài?"
"Tôi phải đi làm!"
Kỷ La bật dậy, dũng cảm hất chăn nhỏ chạy ra ngoài.
Ơ, sao lại có một lực hút kỳ lạ kéo cô lùi lại.
"Mặc quần áo vào." Giọng Thẩm Tiêu trầm thấp nhắc nhở.
Lúc này Kỷ La mới phát hiện mình chỉ khoác một chiếc áo khoác lông mềm, chẳng trách cổ nóng ran mà mông lại hơi lạnh.
Làm người thật sự phiền phức quá.
Cô bị Thẩm Tiêu xách tới trước tủ quần áo, run run giơ tay định chọn đồ, nhưng bàn tay nhỏ đã bị anh ta gạt xuống, đau điếng.