Thế giới 1 - Chương 21: Vai ác đến từ địa tâm

Đóng lại là vì sinh vật bên ngoài, bao gồm cả loài người ngu ngốc và cả loài thỏ ngu ngốc.

Đội của Cung Chi Nhiên muốn mở ra thế giới phía sau Chó Địa Ngục, nhưng bọn họ lại không biết rằng sau cánh cổng ấy chỉ có chết chóc, dị hình và virus. Một khi thả ra sẽ chỉ mang tới tai ương hủy diệt.

"Ba mươi ngày." Thẩm Tiêu khàn giọng nói: "Ba mươi ngày sau mới có thể mở lại."

Anh thuận tay túm Kỷ La kéo lại, dùng cô lau sạch nước sốt tiêu đen trên tay.

Kỷ La ngồi trên chân người đàn ông, tỏ vẻ tuy cô không rụng lông nhưng lại rất sợ bẩn, tốt nhất đừng coi cô như giấy lau.

Thỏ con có chút phát sầu, người đàn ông này mỗi bữa ăn quá nhiều, mỗi ngày mười miếng bít tết, ba mươi ngày tức là… ừm, sáu mươi miếng? Nói chung sẽ tốn một khoản tiền kha khá.

Chưa kể còn cả rau salad của cô, cũng chẳng rẻ gì.

Kỷ La bắt đầu tính toán chi li.

Hệ thống nhắc: [Đừng suốt ngày ngồi nhà miệng ăn núi lở, cô phải đi làm chứ.]

Kỷ La chợt bừng tỉnh, phải rồi, hình như cô còn có công việc!

Trên màn hình điện thoại vẫn liên tục hiện tin nhắn mắng cô trốn việc, giục cô đi làm, nhưng tất cả đều bị cô phớt lờ.

Dù sao cô cũng là một chú thỏ bận rộn phải cứu nhân loại và cảm hóa vai ác, đâu rảnh để bận tâm mấy chuyện nhỏ nhặt này.

Kỷ La ngẫm nghĩ, nguyên chủ hình như là một hot streamer nho nhỏ, hằng ngày đều tới tòa nhà văn phòng gần căn hộ để ngồi livestream, còn công việc cụ thể thì trong tiểu thuyết không hề đề cập.

Hôm nay đã muộn thế này rồi, thôi không đi làm nữa. Điện thoại rung mãi cũng chẳng sao, chỉ cần chặn số là xong, đây là kỹ năng mới cô vừa học được.

"Tôi muốn đi tắm, anh có muốn đi cùng không?" Kỷ La chân thành hỏi Thẩm Tiêu.

Người đàn ông liếc nhìn cô, gật đầu.

Bản thân anh không cần tắm, nhưng nghĩ tới khả năng thỏ con có thể bị đuối nước, anh quyết định đi cùng trông coi.

Trong phòng tắm.

Kỷ La mở vòi sen, xả nước nóng vào bồn.

Trước đây Hạ nương nương chưa từng tắm cho cô, cô thường thấy Cam Mập và Đại Hoàng bị nhấc ra khỏi chậu nước, được tắm sạch sẽ, lông mượt mà, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ.

Hôm nay cuối cùng cũng tới lượt cô được thơm tho.

Kỷ La nắm cổ áo mình, chuẩn bị xuống nước.

Vặn trái vặn phải.

Ơ?

Sao kéo mãi không ra?

Cô bị áo trùm kín đầu, hoảng sợ chạy tán loạn.

"Bộp" một tiếng, đâm thẳng vào l*иg ngực rắn chắc của người đàn ông.

Thẩm Tiêu cụp mắt, mặt không biểu cảm túm lấy cổ áo cô, "xoẹt" một tiếng xé một đường, gương mặt thanh lệ tuyệt mỹ của cô lập tức lộ ra.