Giọng người đàn ông hơi khàn khàn, lúc này anh đã nhanh chóng ăn sạch tám phần bò bít tết. Tuy chỉ đủ lót dạ, nhưng thỏ con rõ ràng đã không còn sức tiếp tục "cho ăn", đành tạm chấp nhận như vậy, lại miễn cưỡng chia cho cô một chút.
Kỷ La do dự: "Ăn cái này tôi sẽ chết đó."
Cô không giống mấy con thỏ hoang bên ngoài, mà là thỏ quý tộc được nuôi trong cung đình, kiêu kỳ, yểu điệu, chưa từng ăn tạp, lớn lên nhờ những đóa hoa cỏ quý giá nhất thiên hạ.
"Giờ cô là người rồi, là người thì phải ăn thịt."
Thẩm Tiêu vừa nhìn chằm chằm vào bản tin trên màn hình, vừa cầm lấy miếng sườn, trực tiếp nhét vào miệng cô.
"A a a chết mất chết mất rồi…"
Kỷ La trợn tròn mắt, túm chặt cổ tay anh vùng vẫy dữ dội.
Đột nhiên, ánh mắt thỏ con sáng rực lên, trở nên sắc bén.
Ồ.
Bò bít tết này… ngon phết đấy chứ.
Kỷ La phồng má thành hai quả bóng, cố gắng nhai nuốt chậm rãi, gương mặt nhỏ nhắn trắng mịn nhăn lại như bông hoa.
Cô ôm hộp rau nhỏ của mình, len lén dùng khóe mắt liếc nhìn người đàn ông đang co chân trước bàn trà, há miệng cắn từng miếng thịt lớn.
Anh có đôi mắt hẹp dài lạnh nhạt, môi mỏng như được dao khắc, sống mũi cao thẳng, dung mạo thiên về nho nhã thanh tú. Tiếc là dưới lớp bề ngoài ấy lại ẩn giấu một con chó săn to lớn hung tợn và bạo liệt, cứng rắn bẻ cong toàn bộ khí chất thành nét hoang dã và tà mị.
Đủ sức hút ánh nhìn, cũng đủ khiến người ta sinh lòng dè sợ.
Kỷ La cảm thấy ở cạnh anh có chút áp lực, bèn líu ríu hỏi: "Anh còn muốn đi đâu nữa không? Tôi dẫn anh đi dạo, rồi… rồi anh về nhà, được không?"
Thẩm Tiêu ăn xong miếng bít tết cuối cùng.
Anh rốt cuộc cũng đổi tư thế ngồi, hơi nghiêng người về phía Kỷ La, bất chợt vươn tay bóp lấy má cô, ánh mắt âm u: "Cô muốn đuổi tôi về?"
"Ưm ưm ưm… khụ khụ… mắc nghẹn…"
Kỷ La nghẹn đến mức mặt tái xanh.
Người đàn ông hừ khẽ một tiếng rồi buông tay ra, lạnh lùng nhìn cô ho khan mấy phút mới gượng gạo thở lại bình thường.
Kỷ La ấm ức: "Anh vốn bị bọn họ vô duyên vô cớ đánh thức, chẳng lẽ không muốn về sao?"
Thẩm Tiêu nhìn cô gái thật lâu: "Thông đạo bị đóng rồi, hiện giờ tôi không về được."
Dù có về thì cũng sẽ có một đám nhân loại mang l*иg chờ sẵn, bắt anh đem đi làm mấy nghiên cứu nhàm chán.
"Sao lại bị đóng cửa chứ?" Kỷ La nghĩ mãi không hiểu.
Thẩm Tiêu im lặng một lúc, có lẽ đang nghĩ cách giải thích cho một con thỏ hiểu quy trình sau khi cánh cổng địa ngục bị va chạm mạnh (theo nghĩa đen).