An Thư Lam khựng lại, rồi tức giận thốt lên: "Sao lại là anh nữa vậy?"
Kỷ La nghe vậy liền cảm thấy không ổn, hình như nữ chính lại sắp dính líu đến vai ác rồi.
Cô vội vã vẫy tay, nằm trên vai người đàn ông quẫy đạp như con cá nằm trên thớt: "Không phải anh ta, không phải anh ta đâu!"
"Kỷ La, cậu đừng bị vẻ ngoài nho nhã của anh ta lừa gạt! Anh ta ghê tởm đến mức nào cậu không tưởng được đâu! Tối qua, anh ta, anh ta còn chiếm tiện nghi của tớ lúc hỗn loạn đấy!"
An Thư Lam đỏ mặt, mấy chuyện cặp đôi oan gia có tình tiết cẩu huyết như là bất cẩn tắt cầu dao phòng thí nghiệm, trong bóng tối loạn xạ vô tình chạm phải môi nhau, cô ấy xấu hổ không dám nói thẳng ra.
Kỷ La nghiêm túc nói: "Vậy chắc chắn không phải anh ta rồi."
"Sao lại không phải? Khuôn mặt đáng ghét này, tớ nhớ rõ rành rành…"
An Thư Lam tức giận bước vòng ra trước mặt người đàn ông, đôi mắt hạnh sáng ngời ánh lên tia giận dữ, định mắng thẳng vào mặt đối phương.
Nhưng khi nhìn rõ gương mặt của anh, lời định thốt ra lại nghẹn lại, cô ấy ngây người.
Người đàn ông này…
Đúng là có vẻ ngoài rất giống tên đêm qua.
Nhưng cảm giác anh mang tới lại hoàn toàn khác biệt.
Rõ ràng cũng là những đường nét tuấn tú như thể sao y bản chính, vậy mà người đàn ông trước mặt lại có thần thái lạnh lùng đến cực điểm, đôi đồng tử đen thẳm hoàn toàn không hề có một tia sinh cơ.
Người này không những không có chút nho nhã của học giả, mà ngược lại còn toát ra khí chất hoàn toàn đối lập.
Lạnh lẽo, hoang dã, tự cao tự đại.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi khi đối mặt với người đàn ông, An Thư Lam cảm giác cứ như đang nhìn chằm chằm vào vực sâu.
Thật sự là cùng một người với đêm qua sao?
Lúc này, cơ thể mềm nhũn như cá chạch của Kỷ La trượt khỏi cánh tay rắn chắc của người đàn ông, tay che đầu cắm thẳng xuống đất rồi lăn vài vòng trên sàn nhà.
Sau đó cô lại lăn ngược trở về, nói: "Người mà cậu muốn tìm, tối nay đến quán bar sẽ gặp."
Theo cốt truyện gốc là vậy.
"Quán bar? Nhưng mà…"
Dù An Thư Lam rất tức giận vì chuyện tối qua, nhưng trong một vài khoảnh khắc, cô cũng từng rung động vì bầu không khí mập mờ.
Khi gặp lại người đàn ông này lần nữa, trong 98% tức giận vẫn còn 2% hồi hộp mong đợi.
Cô ấy muốn tiến thêm một bước, nhìn cho rõ có phải mình nhận nhầm người không.
Nhưng sâu trong đôi mắt lạnh lùng kia bỗng trào ra một áp lực như núi lở biển dâng.
Là địch ý, khinh miệt và cả sự mất kiên nhẫn.