Bất chợt, một bóng đen cao lớn phủ xuống đầu bọn họ.
Mọi người giật mình, đôi tay tội lỗi khựng lại giữa không trung, hoang mang quay mặt lại.
Sau đó chạm phải một đôi mắt lạnh lẽo như hầm băng, không chút cảm xúc.
Người đàn ông với vẻ mặt không biểu cảm nhìn xuống bọn họ.
Dù tay anh trống không, nhưng người xung quanh lại có cảm giác người này có thể bóp nát sọ bọn họ bằng tay không bất cứ lúc nào.
Úi, đây chính là sát khí sao?
Thẩm Tiêu không bóp nát sọ của bọn họ, anh chỉ túm lấy Kỷ La rồi vác lên vai, sải bước đi thẳng một mạch.
*
Kỷ La lại mơ thấy mình bị đặt lên giá nướng.
Trước mắt là một hàng đầu thỏ phủ đầy sốt cay bị nướng đến biến dạng, bọn nó khóc rống với cô: "Tiếp theo, tiếp theo là cô đấy!"
Kỷ La vùng vẫy dữ dội.
"Đừng động đậy." Giọng của người đàn ông khàn khàn, mang theo một loại hung ác tàn bạo khó hiểu.
Kỷ La ngoan ngoãn ngừng giãy, chậm rãi mở mắt ra.
Thì ra cô không bị mang đi nướng, mà là đang bị vác trên vai. Đầu chúc xuống, mông chổng lên, cảm giác hơi khó thở.
"Chúng ta đang ở đâu vậy?" Cô hỏi.
"Đi về."
Mấy sợi tóc ngố trên đầu Kỷ La đung đưa trong gió, cô ngước mắt nhìn quanh, quả nhiên thấy có chút quen thuộc.
Phía trước chẳng phải chính là tòa chung cư nhà cô sao?
Người đàn ông này thế mà lại vác cô đi bộ về tận đây.
Kỷ La không khỏi khâm phục trí nhớ của anh, trong thế giới động vật, chỉ có chó mới nhớ đường về nhà giỏi như vậy.
Dù anh có ba cái đầu, nhưng bản chất vẫn là một chú chó!
Không khác cô là mấy!
Kỷ La bỗng tràn đầy dũng khí và tự tin, cảm thấy nhiệm vụ lần này thành công chỉ là chuyện sớm hay muộn, chẳng mấy chốc cô sẽ lột xác từ thỏ con thành con người thực sự.
Đến lúc đó mọi người đều sẽ phải cung kính cô như cung kính Hạ nương nương, không dám trái lời nửa câu.
Kỷ La hơi nhếch môi, luyện tập trước nụ cười yêu cơ khuynh quốc khuynh thành.
Người đàn ông vừa bước chân vào sảnh chung cư.
Bỗng nhiên, một bóng người lao đến và la lớn: "Kỷ La!"
Kỷ La ngẩng đầu.
Ồ, là nữ chính ngu ngốc đây mà.
Kỷ La thể hiện bản chất thỏ con mũm mĩm yếu đuối nhưng bá đạo, cho dù đầu đang chúc xuống đất thì cô vẫn cố gắng ngẩng cổ thật cao, dùng lỗ mũi nhìn người ta: "Chị em tốt tới rồi à."
"Đêm qua cậu đi đâu vậy? Không nghe điện thoại gì hết, làm tớ lo muốn chết!" An Thư Lam thấy Kỷ La bình an vô sự, cuối cùng cũng yên lòng.
Nhưng giây tiếp theo, gương mặt tuấn tú giống hệt nam chính của Thẩm Tiêu đập thẳng vào mắt cô ấy.