"Thẩm Tiêu." Kỷ La đột nhiên buông tay anh ra, lon ton chạy tới trước một sạp hàng: "Anh nhìn cái này nè!"
Đó là một cửa hàng bán chậu cây.
Ông chủ đang chăm sóc mấy chậu hoa ngoài cửa, ngẩng đầu liền thấy một cô gái xinh đẹp rạng rỡ chạy đến, đôi mắt sáng long lanh đầy ý cười, rõ ràng rất thích những chậu hoa mà ông dốc lòng chăm sóc.
Ông chủ không khỏi nở nụ cười hiền hậu.
Bây giờ kiếm được một cô gái xinh đẹp lại có linh khí như thế thật không dễ dàng.
Ông cảm khái trong lòng, vừa định lên tiếng chào hỏi Kỷ La.
Sau đó liền thấy Kỷ La túm lấy một đoá hoa nhỏ mà ông dày công tưới tắm rồi nhét thẳng vào miệng.
Ông chủ: "?"
Chờ Thẩm Tiêu đi tới sạp, Kỷ La vừa nước mắt lưng tròng cúi đầu nghe mắng vừa vụng về lấy điện thoại quét mã trả tiền.
"Chúng ta đi thôi…" Kỷ La dán chặt vào lưng người đàn ông, vừa đẩy anh đi vừa như muốn trốn vào cái bóng lưng của anh.
"Canh chừng cẩn thận bạn gái của cậu đi!"
Ông chủ gào to ở phía sau.
Hôm nay là lần thứ hai có người nói với anh như vậy.
Ánh mắt lạnh băng và thâm sâu của Thẩm Tiêu cuối cùng cũng hiện lên một tia dao động, có lẽ đang suy nghĩ điều gì đó.
Bất chợt, anh cảm thấy sau lưng như thiếu đi thứ gì, thiếu một cảm giác ấm áp mềm mại quen thuộc.
Thẩm Tiêu dừng bước, quay đầu lại.
Sau đó nhìn thấy Kỷ La ngất xỉu trước một xe đẩy bán đầu thỏ cay tê.
"Có người ngất xỉu rồi! Mau gọi cấp cứu! Gọi 120 mau lên!"
Chợ búa hỗn loạn, người người ồn ào bàn tán.
Đám đông chen chúc vây quanh cô gái nhỏ vừa ngất xỉu.
Cô mặc một chiếc quần yếm in hình heo con dễ thương, mái tóc đen như thác đổ phủ lên áo thun trắng tinh, giữa trán khẽ nhíu lại, khuôn mặt tròn trĩnh tái nhợt, đôi môi đầy đặn hơi chúm chím giờ đã mất hết sắc hồng, chỉ còn lại một màu phớt hồng nhạt như hoa anh đào tháng tư.
Cô giống như một nàng tiên nhỏ vô tình sẩy chân rơi khỏi mây trời, rớt xuống chốn phồn hoa náo nhiệt đông người.
Chẳng giống người vừa bị đầu thỏ cay làm cho ngất xỉu chút nào.
Người đi đường càng lúc càng vây lại gần, có người khom lưng xuống, có người ngồi xổm xuống, cố hết sức kiềm chế bàn tay tội lỗi đang ngứa ngáy muốn véo má cô.
"Lạ thật đấy, sao tôi nhìn thấy đứa nhỏ này lại nhớ đến con thỏ Angora ở nông trại nhà tôi thế nhỉ… Muốn xoa đầu quá."
"Má bầu bĩnh, muốn nhéo một cái!"