Kiều Túy chệc mắt tỉnh dạy khi bên ngoài trời đã chạng vạng ánh chiều tà.
Cậu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chính mình còn cảm nhận được cơ thể còn lười biếng và chệch choạc trên chiếc giường mình đang nằm. Qua khung cửa sổ, những tán lá xanh rì rìu nhẹ rung rinh trong làn gió mát, nhuốm màu ánh hồng nhạt của mặt trời cuối ngày.
Cậu nhắm mắt, nhéo nhéo vài cái lên má như để xua đi cảm giác lười biếng. Khi ký ức trước lúc ngủ dần dần hiện lên, cậu chợt sợ hãi, rồi bắt chợt nhớ đến cuộc gặp với Mạnh Dư. Mắt cậu mở to , rồi hoảng hốt bật dạy.
Một mạch chạy nhanh ra khỏi ký túc xá, Kiều Túy vừa chạy vừa lẩm bắm nguyền rủa trường quá rộng, làm mình chạy như đang tham gia huấn luyện thể lực. May mắn thay, cậu vẫn kịp đến trước khi quá muộn.
Trước cửa văn phòng, Kiều Túy dừng lại, hít sâu một hơi, để điều hoà nhịp thở rrooif đẩy cửa ra.
Bên trong, Mạnh Dư đang chăm chú vào tập tài liệu trên bàn.
"Chào thầy ạ." Kiều Túy cung kính chào, dốc dáng ngay ngắn, ngoan ngoãn như đã thành thói quen.
Mạnh Dư ngẩng đầu, đánh giá cậu từ trên xuống dưới.
Ngay khi nhìn thấy hai vệt hồng và hơi sưng trên khuôn mặt cậu, ánh mắt y trầm xuống, sự lạnh lùng trong y tăng nhanh đến mắt thường có thể thấy.
"Ai làm?" Giọng điệu nguy hiểm tối độ, mà ngay chính Kiều Túy cũng hãi hùng.
"Hả?" Cậu ngẩn ngơ.
Mạnh Dư thu lại ánh nhìn sâu thắm, để đối phương không bị cảm áp lực. "Có ai bắt nạt cậu không?"
"Không... không có." Kiều Túy lắp bắp, cậu thật sự không biết phải giải thích sao về việc chính mình đã đối mặt với một con rồng. Hơn nữa, cậu cũng không rõ trường học sẽ phản ứng thế nào nếu như biết được chuyện này.
Mạnh Dư không tiếp tục truy hỏi, chỉ gõ nhẹ ngón tay lên bàn. "Hôm nay tôi gọi cậu đến là để hỏi về việc huấn luyện quân sự. Cậu định tham gia không?"
Kiều Túy sửng sốt. "Còn... còn có thể không tham gia sao?"
"Trường chúng ta không có nhiều quy định nghiêm ngặt. Chỉ cần không gây rắc rối và học tốt là được."
"Vậy tôi có thể không tham gia chứ?" Kiều Túy sáng mắt lên.
"Được thôi. Viết một lá đơn là xong."
Mạnh Dư thuận tay đưa cho cậu một tờ giấy và cây bút. Kiều Túy cẩn thận viết giấy cam kết, sau đó nhanh chóng bị Mạnh Dư đuổi về, như thể sợ cậu ở lâu sẽ gây thêm phiền phức.
_____
Xin lỗi vì đăng truyện hơi trể, vì mấy nay tui bận quá hihi, sẽ cố gắng bổ xung thêm chương sau nhé, cảm ơn vì mọi người đã quan tâm và cùng đồng hành cùng mình trong bộ truyện này nhé.