“Chuyện này… sao ta lại có thể ngại ngùng như vậy được?” Diệp Quân Thư vô cùng cảm kích, nhưng cũng thật sự không tiện nhận. Trứng gà là thứ người nhà nông phải khổ cực lắm mới tích góp được, chính họ còn chẳng nỡ ăn, thường phải dành đủ một giỏ mới mang lên huyện đổi lấy chút tiền sinh hoạt. Hơn mười quả trứng tuy không nhiều, nhưng cũng đã là vật quý giá.
“Bảo ngươi cầm thì cứ cầm đi!” Minh a mỗ trách yêu, cứng rắn nhét giỏ trứng vào tay Diệp Quân Thư. “Mấy ngày này cứ tạm xoay xở trước đã, chuyện về sau… rồi lại nghĩ cách.” Minh a mỗ nhìn một nhà toàn kẻ yếu ớt, lại không khỏi thở dài một tiếng.
Thịnh tình khó từ, Diệp Quân Thư đành nhận lấy. Hắn nghiêm túc cúi người hành lễ, chân thành nói: “Minh a mỗ, ta vô cùng cảm tạ sự giúp đỡ của người đối với chúng ta suốt thời gian qua.”
Minh a mỗ vội nghiêng người tránh đi, không nhận cái lạy ấy, miệng trách nhẹ: “Đứa nhỏ này, sao lại khách sáo như vậy? Với giao tình hai nhà chúng ta, giúp đỡ nhau là lẽ đương nhiên.”
Diệp Quân Thư mỉm cười, tựa hồ có chút ngượng ngùng: “Làm Minh a mỗ chê cười rồi.”
Sau khi phụ thân nguyên thân qua đời, trong ngoài đều là Minh a mỗ nhiệt tình đứng ra lo liệu; đến khi trong nhà hắn nghèo túng đến mức cái ăn cũng thành vấn đề, cũng chính Minh a mỗ cùng mấy người thân cận trong thôn giúp đỡ cứu tế. Về sau Lộ ca nhi lâm trọng bệnh, Minh a mỗ lại chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Phần ân tình này, Diệp Quân Thư ghi khắc trong lòng, âm thầm thề rằng nhất định sẽ báo đáp.
“À đúng rồi, chuyện ban ngày, ngươi đã suy nghĩ thế nào rồi?”
“Minh a mỗ…”
“Ta biết ngươi không nỡ, nhưng ngươi phải nghĩ cho kỹ. Bản thân ngươi còn nhỏ, lại phải nuôi nhiều đệ đệ như vậy, gánh nặng lớn thế này, đến người trưởng thành cũng không dám dễ dàng gánh vác. Ngũ oa tử, Lục oa tử còn nhỏ, chưa biết chuyện, người muốn nhận nuôi rất nhiều, tìm kỹ những nhà tốt, đối với bọn chúng cũng là chuyện tốt, sẽ không phải chịu quá nhiều khổ sở.”
“Minh a mỗ, ta hiểu ý của người, nhưng Tiểu Ngũ, Tiểu Lục là do mẫu thân liều mạng sinh ra, ta không nỡ. Ta cam đoan sẽ dốc hết khả năng của mình nuôi nấng chúng thật tốt, nhất định không để chúng chịu khổ, chịu đói.”
Con cái nhà mình, không giữ bên cạnh tự tay chăm sóc, cho dù người ngoài nói chúng sống tốt đến đâu, trong lòng sao có thể yên tâm? Không tận mắt trông nom, lúc nào cũng sợ bọn trẻ ở nơi mình không nhìn thấy sẽ chịu thiệt, chịu khổ.
Đây rõ ràng là lời từ chối. Minh a mỗ còn muốn khuyên thêm, nhưng thấy Diệp Quân Thư vẻ mặt kiên định, biết hắn sẽ không thay đổi chủ ý nữa, liền thở dài. Người trong cuộc đã không muốn, y cũng không thể cưỡng ép, huống chi trong thâm tâm, Minh a mỗ cũng chẳng hề muốn Ngũ oa tử, Lục oa tử bị đưa đi.