Sách thì không thể đọc tiếp được nữa, hắn không có điều kiện cũng chẳng có thời gian. Nói đến chuyện trồng trọt, ký ức của hai đời cũng không dạy hắn cách chăm sóc hoa màu, huống chi ruộng đất trong nhà đã bán sạch, ngoài hai mảnh vườn trồng rau ra thì chẳng còn tấc ruộng nào để canh tác.
Có thể nuôi gia cầm, nhưng cũng không thể nuôi nhiều. Trong nhà trẻ con đông, gia súc gia cầm nhiều quá dễ sinh dịch bệnh. Về chuyện cho ăn, hắn nhớ khi còn sống, a mỗ thường lên núi hái rau dại trộn cám mà cho ăn.
Quan trọng nhất vẫn là phải nghĩ cách kiếm tiền.
Buôn bán thì hắn không có vốn, hơn nữa trong ký ức ít ỏi của mình, hắn cũng không rõ người xưa làm ăn thế nào. Những người buôn gánh bán bưng ngoài huyện đều phải có đường đi nước bước mới bày được sạp, mà hắn thì chẳng có môn lộ gì.
Huống chi thương nhân ở nơi này địa vị thấp kém, hắn cũng không thể nhập thương tịch, làm ăn buôn bán không phải kế lâu dài. Lại thêm việc trong nhà có quá nhiều hài tử còn đỏ hỏn, hắn căn bản không thể rời đi. Nếu chỉ vì một chút sơ suất mà khiến bọn nhỏ gặp chuyện, e rằng hắn có khóc cũng chẳng biết khóc với ai.
Vậy rốt cuộc có cách nào vừa kiếm được tiền, lại không tốn quá nhiều thời gian?
Diệp Quân Thư nghĩ đến hoàn cảnh trong thôn, trong lòng bỗng động.
Cái gọi là dựa núi ăn núi, dựa nước ăn nước. Cách nhà hắn chưa đến trăm bước chính là núi, rừng núi kéo dài không thấy điểm cuối, dã vật trong đó cũng nhiều nhất.
Chỉ là hung hiểm bên trong cũng không ít. Người trong thôn phần lớn chỉ dám quanh quẩn bên ngoài, nhặt ít nấm dại rau rừng, vận khí tốt thì bắt được một con gà rừng hay thỏ hoang.
Sâu trong rừng núi, chỉ có những thợ săn mới dám đặt chân vào.
Diệp Quân Thư nghĩ, nếu bản thân cẩn thận một chút thì hẳn sẽ không sao. Khi còn nhỏ hắn cũng từng cùng bọn bạn đào bẫy bắt thú, chuyện này hẳn không làm khó được hắn.
Hơn nữa mấy năm gần đây vì bệnh của a mỗ, hắn cũng nhận biết được không ít dược liệu quý. Trong núi sâu ắt hẳn có rất nhiều dược thảo hoang dã, dù chỉ tìm được một ít thôi, cũng không cần quá lo lắng chuyện tiền bạc.
Nghĩ thông con đường phía trước, tâm tình Diệp Quân Thư nhẹ nhõm hơn hẳn.
Hắn vươn vai một cái, đang định trở về phòng nghỉ ngơi để ngày mai còn đối phó với thử thách mới, thì ngoài sân bỗng vang lên tiếng gọi quen thuộc.
“Chu tiểu tử, Chu tiểu tử…”
Diệp Quân Thư động tai lắng nghe, nghĩ một chút liền chợt hiểu ra, chẳng phải là giọng của Minh a mỗ sao?
Hắn vội vàng bước tới mở cửa.
“Minh a mỗ.” Diệp Quân Thư đón người ở cửa vào: “Người tới rồi!”
“Chu tiểu tử, ta còn tưởng ngươi ngủ rồi chứ!” Minh a mỗ cười sang sảng một tiếng, rồi đưa chiếc giỏ trong tay san: “Đây là trứng gà a mỗ tích cóp được bấy lâu nay, không nhiều, chỉ có mười hai quả thôi. Nhưng ngươi đừng có tiếc, mỗi ngày nấu cho mấy đứa nhỏ một bát trứng hấp hay canh trứng. Dạo này bọn trẻ chịu khổ nhiều rồi, phải bồi bổ cho đàng hoàng.”