Khi Diệp Quân Thư đến, vừa đúng lúc gia đình đã dùng hết số tiền cuối cùng để chôn cất phụ thân và mẫu thân, thì Lộ ca nhi lại không may nhiễm phong hàn, sốt cao không hạ, hôn mê bất tỉnh.
Tiền chữa bệnh cho Lộ ca nhi cũng là do Tống đại phu thấy bọn họ đáng thương nên miễn toàn bộ tiền thuốc men.
Ở thời cổ đại, chỉ một cơn cảm lạnh nhỏ cũng có thể cướp đi mạng người, huống chi bệnh tình của Lộ ca nhi lại hung hiểm như vậy. Bản thân Diệp Quân Thư nguyên bản cũng hoảng loạn đến mức mất phương hướng, sợ chỉ cần lơ là một chút thôi, Lộ ca nhi sẽ không còn nữa.
Cũng đúng vào lúc này, Minh a mỗ dẫn theo mấy vị thúc bá đến nhà, khuyên hắn đem ngũ đệ và lục đệ cho người khác nuôi. Với tình cảnh hiện tại của gia đình họ, nuôi dưỡng tốt ngũ đệ lục đệ đã là điều khó khăn, huống chi trong nhà còn có một người bệnh nặng nằm liệt giường.
Nếu Diệp Quân Thư hiện tại không tới, e rằng Diệp Quân Thư nguyên bản vì muốn chăm lo cho Lộ ca nhi cùng hai đứa nhỏ khác, sẽ phải đau lòng đem ngũ đệ lục đệ mà a mỗ liều mạng sinh ra đưa cho người khác nuôi. Một mình hắn, lại chỉ là thiếu niên mười hai tuổi, ngoài một căn nhà ra thì chẳng có gì trong tay, căn bản không thể nuôi nổi nhiều đệ đệ như vậy.
Nhưng đã có ký ức của thời hiện đại, hắn đương nhiên không nỡ đem bọn trẻ đi cho người khác.
Hắn cũng xem như kế thừa Diệp Quân Thư nguyên bản, đối với mấy đệ đệ ruột thịt này chỉ có yêu thương nhiều hơn chứ không ít đi. Trong ký ức hiện đại, hắn vốn là con một, từ nhỏ đã ngưỡng mộ những người có huynh đệ tỷ muội, cũng từng đặc biệt mong muốn mình có một đệ đệ hay muội muội. Nay nguyện vọng ấy đã được thực hiện ở nơi này, sao có thể không vui cho được?
Chỉ là… số đệ đệ này đến hơi nhiều một chút, tận năm người…
Nhưng dù sao trong xương cốt hắn cũng là người trưởng thành ngoài hai mươi, hắn không tin mình lại không nuôi nổi mấy đệ đệ này.
Diệp Quân Thư khẽ mỉm cười. Tuy điều kiện có phần gian khổ, ngoài một căn nhà trống rỗng thì chẳng có gì, nhưng trời không tuyệt đường người, ắt sẽ có cách.
Việc quan trọng nhất lúc này là phải rèn luyện thân thể trước đã.
Hôm nay bồi mấy đứa nhỏ nửa ngày, hắn đã mỏi tay đau lưng, đủ thấy nền tảng thân thể vẫn còn yếu.
Cũng phải thôi, từ nhỏ Diệp Quân Thư chưa từng làm việc nặng, ngay cả nhà bếp, a mỗ cũng không cho hắn vào. Vừa tròn sáu tuổi, hắn đã được đưa tới học đường đọc sách, mười tuổi thi đỗ đồng sinh. Hai năm sau đó, gia đình liên tiếp gặp biến cố lớn, từ khi a mỗ lâm bệnh nặng, hắn cũng không còn tới học đường nữa.
Cũng từ lúc ấy, hắn mới bắt đầu cùng phụ thân gánh vác trọng trách gia đình, chăm sóc các đệ đệ nhỏ, chăm sóc a mỗ, lo liệu việc nhà.
Diệp Quân Thư vừa xoay cổ tay cho giãn gân cốt, vừa suy nghĩ con đường sau này nên đi như thế nào.