Chương 6

Thôn Diệp Gia tuy là thôn xóm lấy họ Diệp làm chủ, nhưng cũng có không ít người mang họ khác chạy nạn đến đây rồi định cư. Trải qua nhiều năm tích lũy, số người mang họ khác trong thôn thậm chí còn nhiều hơn người họ Diệp. Thế nhưng, bởi vì chức thôn trưởng của thôn Diệp Gia xưa nay đều do người họ Diệp đảm nhiệm, nên Diệp gia vẫn có uy vọng rất lớn trong thôn.

Ông nội của Diệp Quân Thư thực ra không mang huyết mạch Diệp gia, mà là đứa trẻ được Ngũ thái gia của Diệp gia bế từ bên ngoài về nuôi dưỡng dưới gối. Do đã được ghi tên vào gia phả, nên cũng được xem là người của thôn Diệp Gia.

Phụ thân của Diệp Quân Thư hoàn toàn kế thừa sự tinh minh của tổ phụ. Sau khi trưởng thành, ông từng ra ngoài buôn bán vài năm, khi trở về thôn liền xây dựng một tòa nhà gạch xanh mái ngói lớn hai tiến, từng gây chấn động cả thôn trong một thời gian dài.

Sau đó, Diệp phụ kết hôn với một vị a mỗ dung mạo xinh đẹp, phu phu tình cảm hòa thuận, khiến người khác không khỏi ngưỡng mộ.

Năm thứ hai liền sinh ra Diệp Quân Thư, nhưng vì lúc sinh nở bị tổn hại thân thể, phải tĩnh dưỡng mấy năm sau mới sinh được nhị nhi tử là Diệp Quân Sơn.

Diệp phụ vốn thương a mỗ, không muốn y sinh quá nhiều con để tránh lại tổn thương thân thể. Nhưng người nhà nông coi trọng con đàn cháu đống, năm xưa mỗ mỗ của y chỉ sinh được mỗi Diệp phụ một người, nhiều năm liền bị người đời chọc ngoáy sau lưng. Bản thân Diệp phụ cũng từng chịu nỗi khổ nhân khẩu đơn bạc, không có huynh đệ ruột thịt để nương tựa, một mình cô độc, gặp chuyện cũng không tìm được người san sẻ. A mỗ một lòng muốn thay Diệp phụ khai chi tán diệp, nên kiên quyết sinh tiếp đứa thứ ba, thứ tư, có thêm Lộ ca nhi và Cần ca nhi.

Còn tiểu ngũ và tiểu lục thì quả thật là ngoài ý muốn. Khi ấy a mỗ đã không còn dự định sinh con nữa, huống chi trưởng tử Diệp Quân Thư đã tròn mười tuổi, bản thân y cũng gần ba mươi, ở thời cổ đã được xem là cao tuổi. Không ngờ đến khi phát giác có điều bất ổn, trong bụng lại đã mang thai.

Lúc ấy, sẩy thai còn tổn hại thân thể hơn sinh con. Diệp phụ và a mỗ cắn răng quyết định sinh ra, chỉ không ngờ lại là song sinh. Lại vì a mỗ vô ý trượt chân té ngã dẫn đến sinh non, khi sinh đứa thứ nhất đã kiệt sức, sau đó phải ngậm lát nhân sâm mới miễn cưỡng sinh được đứa thứ hai.

Vừa sinh xong, a mỗ liền băng huyết nặng, mấy lần bước một chân qua quỷ môn quan, về sau tuy được cứu sống, nhưng thân thể suy yếu đến mức không thể xuống giường, chỉ có thể dùng dược liệu quý giá để cầm cự hơi tàn. Diệp phụ vì thế mà không tiếc tán gia bại sản.

Nhưng a mỗ cũng chỉ gắng gượng được vài tháng, cuối cùng vẫn lưu luyến nhắm mắt, mang theo tiếc nuối mà rời khỏi nhân thế. Chưa đầy hai tháng sau khi mất a mỗ, Diệp phụ trong một lần ra ngoài vì tinh thần hoảng hốt, lỡ bước trượt chân ngã xuống sườn núi, không thể cứu vãn.

Từ đó, một gia đình từng khiến người người ngưỡng mộ tan tác ly tán, chỉ còn lại mấy đứa trẻ thơ ngây ngơ ngác cô độc giữa cõi đời.