Các nhà nông ở vùng thôn quê làm việc từ lúc mặt trời mọc, nghỉ ngơi khi mặt trời lặn. Phần lớn người dân ở nông thôn đều nghỉ sớm để tiết kiệm tiền dầu đèn.
Vì thế, trời mới vừa chập tối, thôn làng vốn náo nhiệt đã dần trở nên yên tĩnh. Ngoại trừ một vài âm thanh náo nhiệt vang lên từ sân của một số nhà, thì gần như không còn bóng người qua lại ở bên ngoài.
Đây là một thôn làng nghèo khó, nhưng lại đầy ắp hơi thở cuộc sống.
Diệp Quân Thư dỗ cho mấy đệ đệ ngủ xong, lặng lẽ bước ra khỏi nhà. Hắn đứng giữa sân lớn, đón cơn gió đêm mát rượi. Đầu óc dần tỉnh táo, bắt đầu suy nghĩ về tình cảnh hiện tại của mình.
Hắn đã xuyên không rồi!
Chuyện này không còn nghi ngờ gì nữa. Nhưng hắn không hiểu nguyên nhân nào mà lại xuyên không. Cuộc sống hiện đại của hắn vốn giản dị, gia cảnh bình thường, không có chuyện khuất tất gì. Cha mẹ mất trong một vụ tai nạn khi hắn vừa thành niên. Từ đó, hắn sống một mình, với họ hàng cũng chỉ qua lại lấy lệ vào lễ tết. Hắn độc thân, không có những tình cảm dày vò tinh thần và thể xác, cũng không gặp phải đại họa gì. Ấy vậy mà chỉ sau một giấc ngủ, hắn liền xuyên không sang thế giới khác, còn biến từ già thành trẻ. Từ một thanh niên khỏe mạnh hai mươi sáu tuổi lại biến thành một đứa nhóc mười hai tuổi.
Nếu không phải vì hôm nay bận rộn quá nhiều việc, có lẽ hắn đã làm vài chuyện ngốc nghếch để xác minh xem đây là mơ hay thật. Nhưng bên cạnh còn mấy đứa nhỏ đang cần hắn chăm sóc, không hề cho hắn thời gian suy nghĩ linh tinh.
Bây giờ mới rảnh rỗi nên hắn bắt đầu suy xét hoàn cảnh của bản thân.
Vì sao hắn lại xuyên không?
Lẽ nào là để nuôi mấy đứa nhóc đó?
Diệp Quân Thư không nhịn được mà đưa tay day day thái dương.
Nghĩ vậy cũng không đúng. Có lẽ hắn vốn dĩ là Diệp Quân Thư của cổ đại. Rồi tự nhiên có thêm một đoạn ký ức kỳ quái mà thôi. Hai cuộc đời đều rõ ràng như nhau. Trong chốc lát làm cho hắn khó mà phân biệt được mình rốt cuộc là ai. Vấn đề là hai mươi sáu năm cuộc đời ở hiện đại dài hơn mười mấy năm cổ đại, khiến cho ký ức thời hiện đại chiếm ưu thế. Nhưng nếu nghĩ kỹ lại, nói không chừng thì phiên bản cổ đại kia mới thật sự là hắn.
Có điều, giờ so đo chuyện này cũng chẳng ích gì. Dù hắn là ai, thì hai phần ký ức đã hoàn toàn hòa vào thân thể này, trở thành con người hiện tại. Dù sao đi nữa, hắn cũng phải sống tiếp ở thời đại này.
Trước tiên, phải nắm rõ tình hình ở đây.
Nơi này là một triều đại giả tưởng, tên là Đại Hạ triều, là một thế giới không có nữ nhân, chỉ phân chia ra hán tử và ca nhi. Tuy ca nhi cũng có ngoại hình là nam tử, nhưng lại có khả năng sinh con đẻ cái, giữa trán có một nốt ruồi sinh nở, để biểu hiện thân phận. Về kinh tế và chính trị, triều đại này tương tự như Tống triều mà hắn biết đến.
Còn nơi mà hắn đang sống, là một thôn làng hẻo lánh thuộc Phong thành, một huyện nhỏ dưới quyền quản lý của Ung châu, tên là Diệp Gia thôn.