“Ừm, không đưa đi đâu cả.” Diệp Quân Thư dịu giọng đáp.
“Thật không?”
“Đại ca đã lừa đệ bao giờ chưa?” Hắn hơi khựng lại, rồi nói tiếp: “Các đệ đều là đệ đệ của ta, ta cũng không nỡ xa.”
Nếu không còn cách nào khác, ai lại nỡ đưa đứa bé của nhà mình cho người khác?
“Được rồi, yên tâm ngủ đi.” Diệp Quân Thư vỗ nhẹ lên chăn, cho Lộ ca nhi uống một ít nước ấm, dỗ tiểu đệ ngủ.
Lộ ca nhi vốn đang bị bệnh, khuôn mặt gầy gò tái nhợt như tờ giấy, đôi môi nhỏ cũng trắng bệch không còn chút máu, nhìn thấy thì lại khiến lòng Diệp Quân Thư như thắt lại. Còn nhỏ tuổi như vậy mà đã phải chịu khổ đến thế, hắn chỉ mong có thể chịu đựng tất cả thay cho tiểu đệ.
Chờ Lộ ca nhi ngủ say, Diệp Quân Thư mới nhẹ nhàng rời đi, rồi bước sang phòng bên cạnh.
Trong phòng, Tiểu Sơn đang chơi ngựa gỗ cùng với Cần ca nhi một cách lặng lẽ ở góc phòng. Đó là món đồ chơi đã sờn cũ. Hắn còn nhớ rõ mấy năm trước, phụ thân đã mua ở ngoài chợ về cho Tiểu Sơn.
Thấy Diệp Quân Thư bước vào, Tiểu Sơn lập tức chạy tới: “Đại ca.”
Diệp Quân Thư xoa đầu y, rồi đỡ lấy Cần ca nhi đang lảo đảo nhào tới, bế thẳng vào trong phòng. Diệp Quân Thư đến chỗ hai đứa bé chưa đầy một tuổi đang ngủ trên giường đất. Khuôn mặt của chúng đỏ hồng. Chúng được đắp chăn kín mít.
Hai đứa bé ngủ say đến nỗi, chẳng biết suýt nữa là mình đã bị mang cho người khác nhận nuôi.
Diệp Quân Thư đưa ngón trỏ ra, cọ một cách nhẹ nhàng vào bên má mềm mại non nớt của một đứa. Đứa bé đáng yêu thế này, sao nỡ đem cho người ta chứ?
Không biết có phải bị chọc ngứa không, đứa bé nhíu mày, chưa mở mắt mà đã khóc oa oa rất lớn. Ngay sau đó, đệ đệ song sinh cũng khóc theo oa oa một cách nức nở.
“Ô ô, ngoan nào, đừng khóc.” Diệp Quân Thư cuống quýt ôm lấy một đứa lên, lóng ngóng vỗ vỗ dỗ dành.
“Đại ca, chắc đệ đệ đói rồi.” Tiểu Sơn chạy lon ton ra ngoài, ôm một bát cháo trắng sền sệt đi vào trong.
Diệp Quân Thư vội vàng ngồi xuống mép giường, múc một muỗng nhỏ thử độ nóng, sau đó đút từng muỗng cho đứa trong lòng, rồi đến đứa mà Tiểu Sơn đang bế, đút thay phiên từng miếng một cho đến khi hai cái bụng nhỏ căng phồng lên mới thôi. Bát cháo lớn đã được chia hết sạch.
Hai đứa song sinh ăn no ngủ đủ, nên tinh thần của chúng trở nên sảng khoái. Hai đứa bé ở trong lòng hai ca ca vung tay vẫy chân, líu la líu lo nở nụ cười không răng đáng yêu.
Diệp Quân Thư nắm lấy hai bàn tay nhỏ mũm mĩm, đặt Tiểu Ngũ đứng trên đùi mình để rèn sức chân. Tiếng cười giòn giã vô tư của trẻ thơ làm cho lòng người vui lây. Khóe môi Diệp Quân Thư cũng cong lên.
Tiểu Sơn còn nhỏ, không dám để Lục đệ chơi như vậy. Tiểu Sơn đặt đệ đệ lên giường đất cho bò, rồi cũng bế Cần ca nhi đặt lên giường. Y trông chừng một cách cẩn thận, không cho đệ đệ bò đến chỗ nguy hiểm.
Cần ca nhi ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Diệp Quân Thư, ngẩng đầu nhìn đại ca chơi đùa với tiểu đệ. Trên mặt của nó cũng nở một nụ cười ngốc nghếch.
Trong khoảnh khắc ấy, cả căn phòng đều tràn ngập tiếng cười vui vẻ.