“Tiểu Chu à, cháu khách sáo quá rồi.” Minh a mỗ vỗ vỗ vai Diệp Quân Thư, thầm nghĩ đúng là người từng đọc sách có khác. Chỉ tiếc rằng không biết với tình cảnh hiện tại trong nhà, hắn còn có thể tiếp tục đọc sách nữa hay không. Nghe nói tiên sinh từng khen Chu tiểu tử học giỏi, sau này chắc chắn có thể đi thi đậu khoa cử!
Minh a mỗ vừa tiếc nuối nghĩ, vừa gọi mấy người lớn rời khỏi.
Diệp Quân Thư muốn tiễn họ ra cổng, nhưng hai chân đang bị ba củ cải nhỏ ôm chặt không buông, khiến hắn cử động vô cùng khó khăn.
Thấy tình cảnh như vậy, mấy người lớn không nhịn được cười, liền bảo Diệp Quân Thư không cần tiễn nữa, rồi tự ra khỏi viện, tiện tay đóng cổng lại.
Giờ này chỉ còn lại một thiếu niên và ba đứa nhóc ở trong đại sảnh.
Diệp Quân Thư cúi người bế Lộ ca nhi lên, rồi quay sang nói với đứa lớn hơn một chút: “Tiểu Sơn, dắt Cần ca nhi vào nhà.”
“Dạ, đại ca.” Tiểu Sơn nhe răng cười, giơ tay lên dùng ống tay áo lau mặt một cái, rồi buông chân Diệp Quân Thư ra, nắm tay Cần ca nhi mới bốn tuổi, bước từng bước nhỏ đi theo phía sau thiếu niên.
Diệp Quân Thư bế Lộ ca nhi vào phòng, đặt lên giường rồi đắp kín chăn, chỉ để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn ra ngoài.
“Đại ca.”
“Đại ca đây mà!” Hắn chỉnh lại góc chăn, vuốt ve khuôn mặt lạnh ngắt của Lộ ca nhi, khẽ nhíu mày: “Ngủ ngoan nhé, đại ca sẽ quay lại ngay.”
“Vâng.” Lộ ca nhi nhìn Diệp Quân Thư, rồi lại liếc sang nhị ca và tứ đệ đứng bên cạnh, nở một nụ cười mãn nguyện.
Diệp Quân Thư lo lắng nhìn vài lần, mới yên tâm quay đi, ôm lấy Cần ca nhi, dẫn theo hai đứa nhóc bước về phía căn phòng bếp trong trí nhớ.
Nồi lớn trên bếp đất vẫn còn nước nóng, Diệp Quân Thư cầm muôi, múc hai gáo vào chậu gỗ, lấy khăn sạch nhúng vào nước ấm, lau mặt và tay cho Tiểu Sơn và Cần ca nhi.
Sau đó hắn giặt sạch khăn, thay nước mới, bưng chậu gỗ quay lại phòng.
“Tiểu Sơn, dắt Cần ca nhi sang phòng của Tiểu Ngũ với Tiểu Lục đi.” Sức đề kháng của trẻ con yếu, không thể để tiếp xúc quá nhiều với Lộ ca nhi đang bị bệnh, kẻo bị lây.
“Dạ, đại ca.” Tiểu Sơn rất nghe lời, dắt tay Cần ca nhi sang phòng bên cạnh.
Diệp Quân Thư bước vào phòng, dường như Lộ ca nhi nghe thấy tiếng động, mở to mắt nhìn sang: “Đại ca.”
“Đừng nhúc nhích.” Thấy Lộ ca nhi như muốn ngồi dậy, Diệp Quân Thư vội hạ thấp giọng dặn dò, rồi đặt chậu nước xuống, vắt khăn ướt cho khô, lau tay, mặt và cổ một cách nhẹ nhàng cho đứa nhóc.
“Đại ca, đừng có đưa Ngũ đệ và Lục đệ đi được không?” Lộ ca nhi hít hít mũi, đôi mắt to long lanh nước, chớp chớp nhìn hắn, giọng van nài hết sức đáng thương.