Đứa nhỏ ôm chặt lấy đùi thiếu niên, ngẩng đầu lên, để lộ gương mặt gầy gò tái nhợt vì bệnh, đôi mắt to sáng như sao rơi lệ không ngừng, liên tục gọi: “Đại ca, đại ca.”
Trong giọng nói của đứa nhỏ mang theo bao cảm xúc nặng nề, ỷ lại, áy náy, bất an.
“Đại ca, đừng đưa đệ đệ đi!”
Một đứa nhóc lớn hơn một chút, không biết lao ra từ chỗ nào, đâm sầm vào chân Diệp Quân Thư. Đứa nhóc ôm chặt lấy không buông, khiến hắn loạng choạng suýt ngã, may mà kịp đứng vững.
Sau đó, một đứa nhóc ba bốn tuổi cũng lạch bạch chạy tới, lúi húi chen vào, đầu óc mơ màng, lặp đi lặp lại một cách non nớt: “Không đi! Không đi!”
“Đại ca, sau này đệ sẽ chỉ ăn một ít mà thôi, sẽ để giành nhiều đồ ăn lại cho Ngũ đệ Lục đệ, chúng ta sẽ nuôi các đệ cùng với nhau… được không?” Đứa lớn hơn vừa khóc vừa mếu, nước mắt nước mũi giàn giụa.
“Đệ cũng vậy, đại ca.”
“Cho đệ đệ!”
“Hu hu hu, đại ca.”
“Oa oa oa.”
Một đứa hòa âm, hai đứa phối khí, ba đứa đại hợp xướng. Ba củ cải nhỏ vây quanh thiếu niên, há to miệng khóc vang trời.
“Chuyện này, chuyện này.” Mấy người lớn há hốc miệng, nhìn trân trối, tay chân luống cuống dỗ dành không xuể.
“Ây da! Mấy đứa ngoan nào, đừng khóc nữa nào, tim Minh a mỗ đau chết mất! Ngoan nào, đừng khóc, đừng khóc.” Minh a mỗ vội bước tới định bế đứa nhỏ nhất lên dỗ.
Ai ngờ đứa nhóc vặn vẹo người né tránh, không cho ôm, vừa gào vừa vung tay đập loạn xạ: “Người xấu, người xấu!”
Cảnh tượng rối rắm vô cùng.
Diệp Quân Thư xoa đầu ba củ cải nhỏ, dịu giọng dỗ: “Ngoan nào, đừng khóc nữa. Đại ca hứa với các đệ sẽ không đưa Tiểu Ngũ Tiểu Lục đi đâu hết.” Vừa dứt lời, tiếng khóc như sấm liền dịu xuống, cuối cùng chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào.
“Thật không ạ?” Ba gương mặt nhỏ vẫn còn đẫm nước mắt cùng ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt đen lay láy ẩn chứa sự tín nhiệm và quyến luyến.
Ánh mắt Diệp Quân Thư càng thêm dịu dàng: “Phải tin tưởng đại ca.”
Rồi hắn mới ngẩng đầu lên nhìn về phía các vị trưởng bối, cười khổ nói: “Các vị thúc bá a mỗ cũng thấy rồi đấy, chuyện này không thể được. Dù sao đi nữa, cháu cũng xin cảm tạ ý tốt của mọi người.”
Thấy tình hình như vậy, cũng không thể bàn tiếp chuyện này, Minh a mỗ đành nói: “Vậy chúng ta về trước. Cháu nhớ trông mấy đứa nhỏ cẩn thận, vừa khóc xong phải lấy khăn ấm đắp lên, đừng để nhiễm lạnh.”
“Cháu biết rồi, cảm ơn Minh a mỗ.”
“Lộ ca nhi vẫn còn sốt đấy, lát nữa a mỗ đi gọi Tống đại phu tới khám lại cho mấy đứa nhỏ.”
“Làm phiền Minh a mỗ lo lắng rồi.”