Cảm giác như mới chỉ chợp mắt một chút, đột nhiên hắn giật mình tỉnh dậy, trời đã hơi hửng sáng, ánh sáng len vào, khiến cả căn phòng sáng sủa hơn đôi chút. Diệp Quân Thư ngồi dậy, nhìn trân trân vào khoảng không, ngẩn ngơ hồi lâu mới hoàn hồn.
Cúi đầu nhìn một giường toàn những củ cải nhỏ vẫn ngủ say sưa thơm phức, hắn không khỏi cảm thán: toàn là gánh nặng cả thôi! Nhưng lại là gánh nặng ngọt ngào! Nghĩ vậy, tinh thần lập tức phấn chấn, hắn xuống giường ngay, đến lúc phải làm bữa sáng cho mấy tiểu tử rồi!
Diệp Quân Thư ra sân, dựa theo ký ức tìm dụng cụ rửa mặt mà chỉnh trang bản thân.
Thời đại này đã có những vật dụng đơn giản tương tự bàn chải và kem đánh răng, cũng chẳng có gì quá khó quen, chỉ là không nhiều mùi vị và kiểu dáng như hiện đại mà thôi, chỉ có mùi bạc hà, bọt cũng không nhiều, nhưng hiệu quả lại rất tốt.
Sau khi đánh răng xong, hắn cảm nhận thấy miệng rất sảng khoái, tiếp đó dùng khăn trắng thấm nước rửa mặt. Nước giếng lạnh buốt khá kí©h thí©ɧ, hắn rùng mình một cái, lại lau thêm vài lượt, lúc này mới xem như rửa mặt xong. Đặt mọi thứ về chỗ cũ rồi mới đi về phía nhà bếp.
Nhà cửa thời cổ đại cơ bản đều khá rộng rãi, ngay cả nhà bếp cũng chừng hơn ba mươi mét vuông. Một cái bếp đất hình khối vuông, phía đốt lửa chừa ra một khoảng rộng hai mét để chất củi, củi lớn nhỏ khác nhau nhưng cơ bản đều chặt thành từng khúc dài vừa một nắm tay, xếp gọn gàng ngay ngắn. Bên còn lại đặt một vật dụng bằng gỗ do phụ thân Diệp khéo tay đóng, trông giống bàn bếp hiện đại, vững vàng tựa sát vào tường, là chỗ đặt thớt để thái rau. Trên bức tường phía trên bàn còn đóng những tấm gỗ chia thành các ngăn giống như cửu cung, dùng để đặt những vật nhỏ.
Ở phía rộng rãi hơn của bếp đất còn đặt một chiếc tủ gỗ sơn đỏ cao ngang người lớn. Bên cạnh tủ bày ba bốn cái chum sành lớn được đậy kín, trong ký ức thì đây là nơi cất giữ lương thực.
Diệp Quân Thư lần lượt kiểm tra từng chỗ, trong lòng mới có con số đại khái về lượng lương thực trong nhà. Gom góp những thứ lặt vặt lại, cũng chỉ đủ khẩu phần của cả nhà chừng mười mấy ngày, mà còn là do mấy ngày qua nhà này góp một nắm, nhà kia góp một vốc mới có được.
Mỗi nhà mỗi hộ vừa mới nộp thuế vụ mùa xong, lương thực dư dả vốn đã chẳng nhiều, còn chưa chắc đủ để qua hết mùa đông. Có thể san sẻ ra được một chút như vậy đã là rất có lòng rồi, trong lòng Diệp Quân Thư chỉ có biết ơn, nào còn dám chê trách.
Thực ra thuế khóa của triều đình cũng không nặng, chỉ là năng suất nông nghiệp của thời đại này quá thấp. Dân cày cuốc vất vả suốt cả năm, sau khi nộp thuế xong cũng chỉ miễn cưỡng đủ ăn đủ mặc, quanh năm suốt tháng, thỉnh thoảng lắm mới được dính chút mùi tanh thịt cá. Quần áo vật dụng phần lớn đều tự cung tự cấp, những người đàn ông siêng năng thì lúc nông nhàn tranh thủ lên huyện thành hoặc đi xa hơn làm thuê ngắn hạn, cả năm trong nhà có thể tích cóp được hơn một lượng bạc, đã là rất giỏi rồi.