“Chu tiểu tử, cháu tính toán thế nào?”
“Minh a mỗ đã dò hỏi kỹ càng rồi. Những người ở nhà kia đều là người thật thà. Gia cảnh cũng dư dả. Cặp đôi phu phu đó cưới nhau mười mấy năm mà chưa có con cái. Họ còn đồng ý nhận nuôi cả Ngũ Oa và Lục Oa, lại còn hứa sẽ thương yêu như con ruột. Nếu không phải như vậy, a mỗ cũng chẳng nói với cháu làm gì. Chu tiểu tử, cháu nghĩ sao?”
“Chu tiểu tử à, với tình cảnh trong nhà của cháu hiện giờ, thật sự là rất khó để nuôi nổi Ngũ Oa và Lục Oa. Lộ ca nhi còn đang nằm liệt giường đấy, mà cháu thì còn nhỏ quá. Dù không nghĩ cho bản thân thì cũng nên nghĩ cho mấy đứa nhỏ kia chứ.”
“Phải đấy, phải đấy.”
Trong đại sảnh rộng rãi của một nhà nông, vài gã nông phu vây quanh một thiếu niên mười hai mười ba tuổi. Người nói câu này, kẻ chen lời nọ, thi nhau khuyên bảo.
Thiếu niên mặc kệ các bậc trưởng bối khuyên nhủ, chẳng đáp lấy một lời. Hắn hơi nâng tay phải lên, nắm hờ thành quyền, ngón trỏ xoa xoa thái dương không ngừng.
Nhức đầu quá!
Hai luồng ký ức khác biệt đan xen vào nhau. Một là cuộc sống hiện đại rực rỡ ánh đèn màu, một là những tháng ngày cổ đại chân chất đầy tiếng đọc sách ê a. Nếu không phải có sức chịu đựng tốt, thì lúc này Diệp Quân Thư chỉ muốn ôm đầu gào thét.
Ấy thế mà lại còn có mấy vị trưởng bối cứ lải nhải khuyên bảo hắn, giao hai đệ đệ nhỏ nhất trong ký ức kia cho người khác nuôi.
“Đây cũng là một con đường tốt cho Ngũ Oa và Lục Oa. Chu tiểu tử, cháu mới có mười hai tuổi. Bản thân của cháu còn là một đứa trẻ, làm sao nuôi nổi từng ấy đệ đệ? Huống hồ sau này cháu còn phải thi cử, đó là do Minh a mỗ nghĩ cho các cháu mà thôi.”
Nam nhân xưng là Minh a mỗ thấy thiếu niên cứ im lặng mãi, tiếc nuối thở dài, cũng cảm thấy xót xa. Nếu như hắn có thể làm được thì hắn cũng không muốn để cho Ngũ Oa và Lục Oa phải rời đi. Nhưng mà đa số những người dân ở trong thôn này chỉ vừa đủ ăn. Họ rất khó khăn trong việc nuôi thêm một hai đứa nhỏ nữa. Họ không đủ khả năng để giúp đỡ cho hắn.
Ngay cả những nhà có lao động khỏe mạnh còn khốn khó như vậy. Huống chi nhà của Chu tiểu tử bây giờ đã không còn trưởng bối.
Còn đang định tiếp tục khuyên nhủ, chợt một đứa bé khoảng năm sáu tuổi từ trong nhà lao ra, ôm chặt lấy chân thiếu niên.
“Đại ca! Đừng đưa Ngũ đệ với Lục đệ đi!” Giọng non nớt khàn khàn, xen lẫn tiếng khóc nức nở.
“Chao ôi! Lộ ca nhi, sao cháu lại ra đây? Bệnh còn chưa khỏi, mau về nằm nghỉ đi!” Minh a mỗ vỗ đùi, vừa nói vừa định bế đứa nhỏ quay lại phòng.