Chương 8: Học Kỳ Này

Vừa mở cửa ký túc xá, bên trong đã vang lên tiếng súng trong game cùng tiếng gào thét như sói tru của một omega:

“Cứu nó đi, aaaa, tao sắp chết rồi!”

“Đưa tao túi cứu thương, cứu thương cơ mà! Tao không cần băng gạc, não mày là heo à!"

Beta trong phòng đã quá quen cảnh tượng này, đi thẳng đến giường lấy quần áo vào nhà tắm tắm rửa.

Nghe tiếng cửa tủ đóng, Sầm Niệm không rời mắt khỏi màn hình điện thoại, hít mũi một cái, không ngẩng đầu, theo thói quen hỏi: “Hai tiết sáng nay cậu đi học môn tự chọn rồi chứ?”

Tống Thời Dư đáp: “Đi rồi.”

“Thế thì được, nếu không mà lại bị bắt thì dù thần tiên có đến cũng không cứu nổi đâu.”

“Đừng nói là tớ không nhắc cậu, giờ cậu là đối tượng được giáo sư “chăm sóc đặc biệt” đấy.”

Tống Thời Dư ậm ừ một tiếng. Nghĩ đến mấy lần trốn học môn triết học chính trị trước đó là muốn nổ đầu, thật không thể trách cậu, chủ yếu là do mấy tòa nhà trong trường nhìn giống nhau quá, ai mà biết sẽ đi nhầm lớp, ngủ nhầm ghế.

Cậu vắt quần áo lên vai, vừa hứng gió đêm là đầu óc đã càng thêm nhức.

Thấy omega vẫn đang tập trung bấm nút bắn liên tục, Tống Thời Dư, định sau khi tắm xong sẽ uống thuốc, hỏi: “Cậu tắm chưa, chưa thì để tôi tắm trước.”

“Rồi rồi.” Sầm Niệm vừa nhìn vòng bo đang thu hẹp dần trên màn hình, vừa phẩy tay, cổ họng bỗng thấy bứt rứt lạ thường.

“Cậu nhanh lên, tí nữa là tắt đèn, cúp nước đấy.”

“Ừ.” Được trả lời, Tống Thời Dư nghe vậy cũng không nói gì thêm, đi thẳng vào phòng tắm.

“Tống Thời Dư, cậu lại mang cả đống pheromone về phòng hả?”

“Tống Thời Dư!!”

Trong lúc hỗn loạn, Tống Thời Dư giơ tay áo lên ngửi, chỉ có mùi thuốc lá chát chúa còn vương lại trên môi, chứ không ngửi thấy gì rõ ràng.

Ngoại trừ những lúc O hoặc A trong thời kỳ nhạy cảm vô tình phát ra, thì trường học rất hiếm khi có ai dám thả pheromone công khai nơi đông người.

Bỗng nhiên, Tống Thời Dư nhớ lại hình ảnh Alpha dưới tòa giảng đường kia, mặt lạnh như sát khí, đau đến mức khom lưng.

Là gã?

Cậu chậm rãi đưa tay lên miệng, lại là mùi thuốc súng pha trộn khiến người ta không lối thoát, khô khốc và còn sót lại dư âm.

Như loại độc ăn mòn xương, phá tan khứu giác, len lỏi vào tận bên trong.

Nếu không phải hàng chục lần kiểm tra chỉ ra rằng cậu không có khả năng phân hóa lần hai, thì cậu thật sự nghĩ mình sắp thành omega, vì cậu có thể ngửi được pheromone.

Cậu thở dài một hơi, đến khi cảm giác trống rỗng và tê dại trong miệng dịu đi mới mở vòi sen.

*

Tống Thời Dư vẫn chưa khỏi cảm, hôm sau lại tiếp tục nằm gục xuống bàn trong tiết chuyên ngành, cả hộp khăn giấy chỉ còn lại một ít, thậm chí khi cả lớp đi gần hết mà cũng không hay biết.

Sầm Niệm hớt hải chạy từ lớp khác sang, thấy người kia vẫn như mèo lười nằm lì, liền giật tay cậu xuống khỏi mắt:

“Cậu còn ngủ nữa à! Trời sắp sập rồi cậu biết không!”

“Sao đấy?” Tống Thời Dư thở nghẹt mũi, giọng ồm ồm, trở người muốn ngủ tiếp:

“Sập thì sập thôi mà.”

“Trừ cái chết ra thì chuyện gì cũng nhỏ.”

"Chuyện này thì đủ để cậu chết rồi, chết xã hội luôn ấy. Cậu chưa xem diễn đàn à!” Sầm Niệm vừa nói vừa đưa điện thoại dí vào mặt cậu.

Nhưng khi lại gần ngửi thấy mùi thuốc lá nặng, omega nhíu mày: "Không phải cậu nói cai thuốc rồi sao, sao người vẫn nồng mùi thuốc vậy?"

“Tớ nghiện rồi thì cai làm gì.” Tống Thời Dư nhớ lại mấy ngày nay cứ bị mùi kia kí©h thí©ɧ đến phát ngứa cổ, khát nước không chịu nổi.

Chỉ còn biết nhét thuốc vào miệng mà hút.

Cậu chống cằm bằng một tay, vẻ mặt ngái ngủ, sốt khiến đuôi mắt đỏ hoe, như một đóa dâu rừng ướt sũng dưới mưa, than nhẹ:

“Rốt cuộc là chuyện gì?”

Sầm Niệm liếc nhìn cậu, không định bỏ qua: “Tớ thấy cậu căn bản chưa từng cai, mỗi ngày nửa gói, sớm muộn cũng chết vì hút thuốc.”

“Rồi rồi rồi, lần sau chắc chắn cai.” Tống Thời Dư bị lải nhải đến phát đau đầu, xua tay.

Phải tìm được thứ gì đó thay thế thì mới cai được.

“Không phải cậu bảo có bài đăng trên diễn đàn à?” Tống Thời Dư uể oải, giọng cũng mềm hẳn: “Bài gì thế?”

Sầm Niệm thấy cậu rõ ràng không để tâm, cũng lười nói thêm, dán điện thoại sát hơn, kéo xuống bài viết hot nhất gần đây:

*

[Sốc! Beta lăng nhăng của Gia Nam lại muốn tán tỉnh học sinh chuyển trường cấp S! Có ảnh có bằng chứng!]

[Tầng 9888]

[Cái quái gì vậy, aaaa, Tống Thời Dư đừng có hại anh tui!]

[Sao chỗ nào cũng thấy Tống Thời Dư vậy trời?]

[Tui thấy tận mắt Tống Thời Dư đi theo người ta hai lần! Một lần trong tiết triết học, ngồi gần nhau lắm! Nghe nói tiết đó Tống Thời Dư chưa từng học, thế mà hôm qua lại đến! Lần nữa là lúc ra chơi, theo nhau vào nhà vệ sinh!]

[Không lẽ núp rình nhìn trộm người ta?]

[Tui cũng thấy! Bên đó nhiều chỗ trống, cậu ta cứ ngồi sát lại, cái ánh mắt đó, nếu không có chuông reo, chắc nhỏ dãi mất.]

[Đính kèm ảnh.]

[Không ngờ vào nhà vệ sinh cũng không tha, Tống Thời Dư giỏi thật. Có chí như vậy thì đỗ cả Đại học Kinh Bắc còn được.]

[Tống Thời Dư cút khỏi Gia Nam, cút khỏi Nam Loan, cút khỏi Trái Đất đi, trả lại sự trong sạch cho trường tôi!]

[Nhưng mà lần này người ta là cấp S đấy, kiểu này chỉ thích hợp với người có độ phù hợp cao, sao lại để ý tên beta bê tha này chứ?]

[Tui run rẩy nhưng sao tui lại thấy cậu ta có thể tán đổ thật?]

[Tui cũng nghĩ vậy, chết rồi.]

[Tui cược Tống Thời Dư sẽ tán đổ!]

[+1]

[Tui cược cậu ta thất bại thảm hại.]

[Tui cũng cược!]

Kéo đến cuối bài, Sầm Niệm còn tốt bụng mở to ảnh ra xem.

Chính là bức ảnh Tống Thời Dư mất tập trung khi vào lớp, tóc tai rối bời, cổ áo hoodie đen trễ xuống, sống mũi ửng đỏ, ánh mắt mơ màng nhìn Alpha cấp S trước mặt.

Thỉnh thoảng còn liếʍ môi dưới nữa.

Ánh nhìn khao khát không giấu nổi, nếu không có ai ngăn, chắc cắn người ta luôn rồi.

“Tặc tặc, thế này thì không thể trách người ta hiểu nhầm được đâu nha.” Sầm Niệm phóng to ảnh trái phải xem, cười hí hửng: “Ánh mắt này là sắp chui vô lòng người ta rồi đấy.”

“Gì vậy trời?” Tống Thời Dư cau mày, mặt đen lại theo tốc độ cuộn bài.

Trời đất chứng giám, hôm qua cậu mệt tới mức ngủ cả ngày, chỉ hút một điếu trong nhà vệ sinh, còn chưa chọn được người yêu mới, đã bị vu cho cái tội “tai họa” này rồi?

“Tớ chẳng làm gì hết.”

“Tớ không tin.” Sầm Niệm mặt đầy vẻ hóng chuyện: “Có phải cậu lén sau lưng tớ đi tán ảnh rồi không?”

“Không thì sao cậu lại chăm chỉ đến tiết đó như thế? Khai thật đi.”

Tống Thời Dư ra vẻ đáng thương, chớp mắt nhìn omega: “Nếu tớ nói là do cảm cúm, đầu óc mơ hồ, cậu tin không?”

Sầm Niệm nhìn đôi mắt hồ ly quen lừa gạt của cậu, lắc đầu: “Không tin. Trừ phi lợn mẹ biết leo cây, tinh tinh biết chơi điện thoại, Trái Đất nổ tung.”

Tống Thời Dư cạn lời: “Nói với cậu cũng như không.”

Cậu lật điện thoại xem một lúc, rồi cầm sách vở đứng dậy bước ra ngoài.

Sầm Niệm đang xem hăng say, thấy bóng dáng như gió lướt ra khỏi lớp, vội theo sau: “Đi đâu đấy?”

Tống Thời Dư nhìn về sân bóng dưới tòa giảng đường, nơi có vài bóng dáng dứt khoát đang chơi, nhướng mày: “Đi xem người tớ đang theo đuổi ấy.”

Rồi xoay người, mặt tối sầm lại.

Già Văn.