Chương 4: Một Trăm Phần Trăm

"Anh Già!" Lục Khiêm vừa thấy hai người bước vào, liền đẩy luôn một omega yểu điệu đang nằm trên người châm thuốc cho gã, bật dậy lao tới ôm chầm lấy hai người một cách nhiệt tình.

Giọng gã đầy phấn khích khó kìm nén: "Cuối cùng anh cũng về rồi! Em nhớ anh muốn chết luôn đấy! Anh quên luôn mấy anh em Nam Loan bọn em rồi hả, lâu thế mới chịu quay về."

"Lần này anh phải tự phạt ba ly đấy nhé!"

Già Văn hất tay gã ra, đi thẳng đến ngồi lên ghế sofa bên cạnh, ánh mắt quét qua đám Alpha gần như hoang dã trong phòng, giọng điệu dửng dưng: “Đây là cái tiệc cậu chuẩn bị cho tôi đấy à?”

Lục Khiêm cười gượng, đưa tay gãi gáy: "Chơi chơi thôi mà, pheromone nhiều quá không xả ra thì ngột ngạt lắm, dán ức chế mãi cũng khó chịu."

Gã cười nịnh hót: "Yên tâm đi anh Già, em còn chuẩn bị cho anh một omega đấy, chưa bị đánh dấu đâu."

Cấp bậc Alpha càng cao thì giai đoạn trước khi phát tình càng khó chịu, đôi khi còn phải trích máu để lọc bớt pheromone.

Với Alpha cấp S như Già Văn, từ khi phân hoá đã có bác sĩ chuyên môn giúp trích lọc định kỳ mỗi tháng, để đến kỳ phát tình không bị thuốc ức chế vô hiệu.

Nói xong, gã vỗ tay, ra hiệu bằng ánh mắt: "Đi đi, phục vụ cho tốt vào."

Omega vẫn ngồi bên ghế nghe vậy thì đứng dậy, vuốt nếp áo, mỉm cười bước tới. Gương mặt nổi bật dưới ánh đèn tím mờ khiến người ta xao xuyến, đặc biệt là nốt ruồi đỏ nơi đuôi mắt càng khiến người ta khó quên.

Nhưng, Omega đó khi nãy còn giữ được vẻ bình tĩnh tao nhã, giờ mới tiến đến vài bước mà sắc mặt đã thay đổi, toàn thân chỉ còn lại sợ hãi, rụt rè quỳ xuống bên chân hình bóng Alpha cao lớn đầy uy áp.

Sự phục tùng ăn sâu vào xương khiến cổ họng cậu ta nghẹn lại, tay cầm ly rượu run lên bần bật.

Ly rượu chỉ cách nửa cánh tay, ánh đèn chìm xuống đáy ly, màu đỏ rực hơn cả máu.

"Thưa, thưa ngài." Omega cắn môi, cố gắng đưa ly rượu lên.

Già Văn không động đậy, hàng mi đen rũ xuống, ngón tay trỏ móc cằm Omega lên, ánh mắt dừng lại nơi nốt ruồi đỏ. Chỉ để lại hai từ khiến omega run sợ.

"Quá lòe loẹt."

"Quá lòe loẹt không phải tốt sao, anh Già?" Lục Khiêm đứng bên cạnh, ngậm điếu thuốc dài, lúng túng đoán gu của người kia, giới thiệu thêm.

“Giờ ở Nam Loan toàn chuộng vẻ đẹp rực rỡ như vậy đấy. Omega chủ yếu là dịu dàng, ngoan ngoãn, yếu đuối thôi. Kiểu hồ ly tinh này hiếm lắm.”

"Ấy, chỗ này cậu nhầm rồi." Phương Thời Hàn ngồi dựa lưng lên ghế, một tay cầm ly rượu, đùa cợt.

"Anh Già của mấy người chẳng hứng thú với mấy cái đó, cậu ấy chỉ thích loại có độ tương thích 100%, tốt nhất là ngoan ngoãn một chút, có thể để cậu ấy giấu ở nhà cả đời không cho ai thấy."

"Thật đấy hả anh?" Lục Khiêm quay đầu lại, không thể tin nổi nhìn Già Văn: "Nhưng mà 100% ấy, ngay cả bạn đời định mệnh cũng chưa chắc có tỉ lệ cao thế đâu, tìm đâu ra được?"

Già Văn không nói gì, chỉ lạnh lùng liếc một cái, rút ra điếu thuốc không châm, xoay xoay trong tay.

Sau khi bị anh trừng mắt, Lục Khiêm liền vớ ngay cái gối đập thẳng vào mặt Phương Thời Hàn đang cố nhịn cười:

"Phương Thời Hàn, mày xong đời rồi! Tao gửi cái clip ăn chơi của mày cho anh trai mày luôn bây giờ!"

"Đ*t!" Phương Thời Hàn bật người lao đến cướp điện thoại: "Lục Khiêm mày là đồ chó má, mày không phải người!"

*

Ở góc kia, omega vẫn còn lúng túng cầm ly rượu, giọng nhẹ nhàng lại vang lên:

"Ngài, còn uống nữa không ạ?"

Hương pheromone của omega, ngọt dịu như nhung đỏ, lặng lẽ len lỏi vào khoang mũi Alpha, quấn vào hơi thở, lan vào máu.

Alpha cấp S bẩm sinh đã có khả năng kiểm soát tuyệt đối, không cần phân tích cũng biết: chất lượng rất cao, một omega cấp cao.

Sau cổ vẫn chưa có dấu cắn nào.

Chỉ cần cắn một phát, sẽ hút được vị tươi non ngọt ngào không thể tưởng tượng nổi và kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt.

Nhưng ánh mắt Già Văn vẫn tỉnh táo, không hề có chút du͙© vọиɠ hay mê muội như Alpha bình thường. Cấp độ quá cao khiến anh có thể lập tức nhận ra độ tương thích giữa đối phương và bản thân:

76%. Quá thấp.

Anh đột nhiên túm lấy cổ sau của omega, kéo sát lại, đầu ngón tay ấn mạnh vào tuyến thể, không mang theo dục niệm gì cả, giống như đang chạm vào một bức tượng điêu khắc.

Lạnh lùng, máy móc.

Hương rượu xộc lên.

Omega sợ đến mức tay run, cố giữ cho ly rượu không đổ, khuôn mặt hiện rõ sự đau đớn và nghẹn ngào:"Ngài, thưa ngài."

Gương mặt Già Văn giấu dưới ánh đèn không đoán ra cảm xúc, đầu ngón tay sắc như dao mổ vừa mài bén, khi Omega sắp không chịu nổi mà hét lên thì anh đẩy cậu ta ra, tỏ vẻ phiền chán, đứng dậy đi thẳng ra ngoài.

Hai người đang đánh nhau bên kia nghe tiếng mở cửa liền dừng lại.

"Ê, anh Già, đi đâu đấy!"

*

Không để tâm tiếng gọi phía sau, Tống Thờì Dự sải bước rời đi.

Vừa đi, vừa sốt ruột liếʍ môi tìm kẹo. Mà viên cuối cùng lại đưa cho omega trước lúc rời quán cà phê.

Chết tiệt.

Tống Thời Dự run rẩy bước nhanh ra khỏi nhà hàng, vẫy ngay một chiếc taxi đi tới LOCX.

Trong thang máy, dây thần kinh trong miệng cậu như bị châm chích, bấm loạn nút tầng cao nhất, gập người nhét vội điếu thuốc điện tử vào miệng, ngứa ngáy khắp người mới dịu lại chút.

Tin nhắn vẫn tới.

[Đến chưa? Tầng 27, đừng đi nhầm. Chỉ đợi mình ông thôi đấy tổ tông.]

Tống Thời Dự tắt màn hình, đáp lại ngắn gọn: [Biết rồi, đừng giục.]

Già Văn đè nén sự bứt rứt trong lòng, đi tới khe thông gió cuối hành lang, ngoài trời mưa bụi lất phất như tơ. Anh tựa vào bóng tối, ngậm điếu thuốc, bật lửa.

Một tiếng bước chân vang lên.

Đinh!.

Thang máy lên tới tầng. Tống Thời Dự đã không chịu nổi nữa, thuốc điện tử ướt nhẹp, cậu tháo ra, ném vào thùng rác gần đó, bước sâu vào hành lang xa hoa tối mờ.

Đến một cửa sổ hé mở ở góc phải, cậu mới dừng lại, gập người tựa vào tường lạnh lẽo, lục hộp thuốc từ túi quần.

Rút ra một điếu, cầm giữa hai ngón, khẽ ngửi nhưng dừng lại.

Bật lửa đâu rồi? Mất tiêu rồi.

Trời quá tối, như dấu hiệu tận thế.

Tống Thời Dự nhắm mắt, ngửa đầu, cắn môi dưới, hít sâu một hơi.

Bỗng nhiên: “Xẹt.”

Qua khe cửa sổ mát lạnh, một ngọn lửa ấm áp lóe lên bên cạnh, châm vào đầu thuốc như một tác phẩm gốm sứ dưới làn da trắng lạnh.

Mùi nicotine ngay lập tức xông thẳng vào não bộ, tuyến yên bị đè nén lâu ngày như được giải thoát, sướиɠ đến mức tay cậu cũng run lên.

Tống Thời Dự nheo mắt, rút điếu thuốc chưa châm ra khỏi miệng, giữa làn khói trắng mờ mịt, quay lại nhìn người phía sau.

Lưỡi cậu như cảm nhận rõ vị của đầu lọc, cổ họng khẽ động đậy.