Chương 3: Già Văn

Khi Tống Thời Dư đến tòa nhà sang trọng Hào Đình thì gần 12 giờ trưa. Còn chưa kịp bước vào sảnh xa hoa rộng lớn thì đã bị tiếp tân đứng trước cửa chặn lại.

“Xin lỗi ngài, Hào Đình có yêu cầu nghiêm ngặt đối với việc kiểm soát pheromone.”

Người tiếp tân đưa cho Tống Thời Dư một viên thuốc ức chế, môi nở nụ cười tiêu chuẩn, ra hiệu mời cậu dùng thuốc.

“Để không ảnh hưởng đến người khác, mời ngài uống thuốc trước, sau đó tôi sẽ đưa ngài vào trong.”

Tống Thời Dư liếc nhìn phần gáy mịn màng lộ ra khi người tiếp tân hơi cúi đầu, giọng điệu lạnh nhạt: “Cậu ngửi thấy pheromone trên người tôi à?”

“Xin lỗi, mời ngài tuân thủ quy định.” Nhân viên tiếp tân trả lời không kiêu ngạo cũng không tự ti, chỉ là trong giọng nói khó che giấu sự khinh thường.

Ánh mắt Tống Thời Dư tối lại, cậu thu hồi ánh nhìn.

Ngón tay trắng thon cầm lấy viên thuốc màu xanh nhạt mà biết bao Omega và Alpha mong có thể nhét vào miệng Beta mỗi ngày.

Một tiếng cười giễu vang lên.

Cậu không làm khó, cũng không cần đến ly nước mà đối phương đưa, mặt không biểu cảm, bỏ thuốc vào miệng nhai khô rồi nuốt xuống.

“Được rồi chứ?” Tống Thời Dư nhìn người tiếp tân.

“Dĩ nhiên, mời ngài.” Đôi mắt người tiếp tân cong lên. Là một beta cấp thấp, dĩ nhiên cậu ta không ngửi ra được gì.

Chờ thấy cổ họng Tống Thời Dư chuyển động nuốt xuống, người đó mới đưa tay làm động tác mời.

Hành lang ngoằn ngoèo quanh co, đi qua những dòng suối nhỏ, sương mù mờ ảo, vô cùng tao nhã. Tống Thời Dư đảo mắt nhìn quanh lớp trang trí xa hoa, quả thật xứng đáng là nhà hàng đỉnh cấp ở Nam Loan.

Tới phòng 603, Tống Thời Dư vnhẹ nhàng vén tấm rèm châu trong suốt như bạch ngọc trước cửa, rồi đẩy cửa bước vào.

Bên trong đang có người trò chuyện, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng cười đáp lại. Có vẻ bầu không khí rất tốt. Nghe thấy tiếng mở khóa cửa, mọi người đều đặt ly đũa xuống nhìn sang.

Chàng trai mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản, dáng người cao gầy như trúc, tóc mái đen lòa xòa dính vài giọt nước, theo sống mũi chảy xuống rơi vào đôi môi đỏ hồng hơn người thường.

Khuôn mặt yêu mị mà lạnh lẽo như tiết thu, đặc biệt là nốt ruồi son nơi khóe mắt, chỉ nhìn một cái đã khiến người ta không thể rời mắt.

Hoàn toàn không giống vẻ ngoài tầm thường của các Beta thông thường.

Trong phòng, mọi người bỗng yên lặng, dường như đều đang nghĩ: vì sao một Beta bình thường lại có dung mạo và khí chất quyến rũ đến thế?

Tống Thời Dư không để tâm ánh nhìn dòm ngó kia, đảo mắt một vòng, thấy chỗ cạnh phải Tống Lăng còn trống liền kéo ghế ngồi xuống.

“Sao giờ mới tới? Không phải đã gửi địa chỉ cho anh cả tiếng trước rồi sao?” Tống Lăng ngồi ở vị trí chủ tọa, khuôn mặt đã có dấu vết thời gian, nhíu mày trầm giọng đầy khó chịu.

Khí thế của một Alpha cấp A, dù không có pheromone cũng đã áp đảo người thường.

Tống Thời Dư đảo lưỡi trong miệng, liếʍ nửa viên kẹo vẫn còn sót lại, chẳng nể mặt ai, không thèm trả lời.

Cậu tự cầm lấy chai rượu vang đã mở sẵn bên cạnh, rót nửa ly vào ly cao, cổ tay thon trắng kéo căng gân xanh, trông quyến rũ khó tả.

Tống Lăng thấy cậu im lặng không đáp, mày càng nhíu chặt, tay giơ lên định gõ xuống bàn xoay kính: “Tôi đang nói với anh đấy, lễ phép bị chó ăn mất rồi à?”

“Được rồi được rồi, anh Tống.” Một người đàn ông trung niên đứng ngoài cuộc vội mở lời, rót đầy ly rượu của Tống Lăng để hòa giải.

“Bên ngoài mưa to, khó bắt xe, đến trễ cũng là chuyện thường, mà nãy giờ trò chuyện rất vui vẻ, chẳng ảnh hưởng gì cả.”

Ông ta cười chào Tống Thời Dư, rút vài tờ khăn giấy đưa qua: “Cháu là Tiểu Dư đúng không, trời mưa to quá, tóc ướt hết rồi, lau một chút đi.”

Tống Thời Dư liếc nhìn, nhận lấy mà không cảm ơn, đặt sang bên mà không đυ.ng vào.

Thấy cậu không nể mặt, cơn giận của Tống Lăng như bị châm ngòi, rõ ràng không chỉ có chuyện này là nguyên nhân, mà là tích tụ từ lâu.

Ông quát lên lạnh lẽo: “Tống Thời Dư!”

Tống Thời Dư coi như không nghe thấy, gắp đồ ăn, thỉnh thoảng lắc nhẹ ly rượu uống vài ngụm, ánh mắt đầy khinh miệt nhìn Alpha.

“Bố à, đừng hét to thế, con dự đoán trong vòng 50 năm nữa mình vẫn chưa có nguy cơ bị điếc đâu.”

“Mày.” Mặt Tống Lăng tối sầm, định đứng dậy.

Bầu không khí căng như dây đàn, người đàn ông trung niên vội đứng dậy giữ lấy vai Tống Lăng: “Thôi thôi, không sao đâu anh Tống. Bọn trẻ giờ ai mà không có cá tính riêng, trời mưa thế này, nó đến là tốt rồi.”

Tống Lăng không chịu nguôi, mặt lạnh như nước đá.

“Tôi thấy nó căn bản chẳng xem lời tôi ra gì, có chút nào giống mẹ nó dịu dàng hiền thục đâu, suốt ngày chỉ biết lang thang ngoài đường. Quả nhiên là Beta, từ xương tủy chẳng thừa hưởng chút gì từ A hay O, đúng là phí công gen tốt.”

Nói rồi, ông quay sang nhìn cậu thanh niên ngồi đối diện Tống Thời Dư, ánh mắt dần dịu đi: “Làm sao mà so được với Tư Ngôn, một Alpha như vậy mới gọi là chuẩn mực. Beta dù sao cũng chỉ là tầng đáy xã hội, thể chất lẫn trí lực đều không bằng A, sau này cũng chẳng làm được gì.”

Đồng tử Tống Thời Dư tối lại, ngón tay cầm đáy ly siết chặt.

“Ôi, không đâu. Tiểu Dư nhìn còn xinh hơn cả Omega, sau này tìm được người chồng tốt thì chẳng phải lo gì.” Người đàn ông trung niên cười nói, còn ra hiệu mắt với chàng trai bên cạnh.

“Còn không mau cảm ơn chú Tống đi.”

Alpha trẻ gật đầu, giọng dứt khoát: “Cảm ơn chú ạ.”

Lời cảm ơn làm không khí dịu lại. Mọi người bắt đầu bàn chuyện đầu tư đất đai, rồi chuyển sang đề tài Trường Đại học Gia Nam, hỏi Tư Ngôn có biết việc trường họ có một Alpha cấp S mới nhập học không.

Tư Ngôn đặt đũa xuống, rót ly rượu vang đỏ, lễ độ đáp lời:

“Chuyện này con cũng không rõ lắm, chỉ nghe được một vài lời đồn thôi.”

“Vậy thì chắc là thật rồi.” Người đàn ông trung niên tán thưởng.

“Nghe nói tên là Già Văn, là con trai duy nhất của tập đoàn Thừa Hòa, đúng là rồng phượng trong loài người. Chỉ riêng cấp độ pheromone thôi, ở Nam Loan xưa nay chưa từng có.”

Tống Lăng nghe đến cấp S cũng gật đầu tán đồng: “Chẳng phải lần trước nói miếng đất ở Tây Thành sao, dự án mười mấy tỷ, ai cũng đoán không biết rơi vào tay ai, không ngờ lại là Thừa Hòa.”

Nghe cái tên quen thuộc, Tống Thời Dư nhớ lại tấm ảnh ban sáng cùng những lời tán dương tới tấp, đáy mắt đầy khinh thường.

Một kẻ không kiểm soát nổi bản thân, chỉ biết như dã thú phát tình lao vào Omega mà cũng đáng được tung hô?

Thật là trò cười lớn nhất thế gian.

Ăn xong miếng măng chua cuối cùng, Tống Thời Dư dừng lại, ngửa đầu uống cạn giọt rượu cuối trong ly.

Ngay khi rượu trôi xuống cổ họng, một ánh nhìn nóng rực và dính nhớp bỗng phủ lên người cậu, dày đặc và mãnh liệt như loài rắn độc đang rình rập trong bóng tối.

Anh ngẩng đầu nhìn, vừa khéo chạm mắt với ánh nhìn lịch thiệp từ phía đối diện, trong khoảnh khắc ấy như có tia lửa bắn ra.

Tư Ngôn giơ ly rượu, dưới mí mắt mảnh mai là đôi mắt tam bạch mang theo vẻ nguy hiểm mơ hồ, môi mấp máy như nói không tiếng:

“Anh họ.”

“Chào…”

Chữ cuối chưa kịp phát ra, Tống Thời Dư hơi nhướng mày, nhưng khi đối phương vẫn giữ vẻ lịch sự mỉm cười, cậu cũng từ tốn nâng ly lên, cụng một cái vô hình rồi ngửa đầu uống cạn.

Sau ba vòng rượu, miệng lại trống rỗng và ngứa ngáy, như muốn ngậm lấy thứ gì đó, thì điện thoại đúng lúc vang lên tin nhắn.

Liêu Thanh Hồi: [Đi LOCX chơi không, mở phòng rồi, thiếu người, có rượu nhập từ nước ngoài đấy, đến thì nhanh nhé.]

Phía dưới là địa chỉ.

Tống Thời Dư vốn đã mang tâm trạng khó chịu, lại nhớ mai có tiết, năm ngày tới không chơi được nữa, liền kéo cổ áo đứng dậy, rời khỏi nơi giả tạo và đầy ghê tởm này.

“Mày định đi đâu?”

*

“Đến rồi.” Phương Thời Hàn dừng xe, nghiêng đầu ra hiệu với Alpha ngồi ghế sau: “Tầng cao nhất, đi thôi.”

Sau đó cầm áo khoác ở ghế sau, mở cửa xuống xe.

Nhân viên bãi xe của hội sở giải trí LOCX đã chờ sẵn từ lâu, nhận lấy chìa khóa xe từ tay Phương Thời Hàn, còn quản lý cúi người dẫn đường vào trong.

Ánh đèn đỏ máu từ chùm đèn pha lê nhỏ chiếu rọi khắp nơi trong hội sở, không có tiếng la hét hoan lạc, chỉ có ánh sáng chói mắt làm người hoa mắt.

Quản lý đưa hai người đến thang máy, biết rõ những cậu ấm này chơi bời không kiêng nể gì, liền ấn nút đỏ trên cùng, cúi đầu lui ra, cười nói:

“Cả tầng đã được bao trọn, sẽ không ai làm phiền quý khách. Các món tráng miệng mới cũng đã được chuẩn bị sẵn trong phòng, toàn bộ đều là hàng tươi hôm nay, chúc quý khách vui vẻ.”

Nghe vậy, Phương Thời Hàn cười trêu ghẹo nhìn Alpha bên cạnh: “Lục Khiêm chuẩn bị chu đáo ghê, sợ cậu về từ Bắc Kinh không quen nổi mùi Omega ở Nam Loan à? Haha.”

Alpha liếc sang: “Muốn mất miệng không?”

Phương Thời Hàn vội nhảy lùi một bước, giữ khoảng cách: “Ê, đừng, đừng giỡn.”

Chỉ cần nghĩ đến con dao mổ bén ngót cắt gáy kia mà kề lên môi thì hắn đã thấy rợn người.

Thang máy vừa mở, tiếng nhạc dập dồn vang dội như đập thẳng vào tim, khiến máu toàn thân như sôi sục.

Phương Thời Hàn đẩy cửa phòng, mùi thuốc lá và rượu nồng nặc phả vào mặt.

Quả nhiên, bên trong một nhóm Omega ăn mặc hở hang đang quỳ bên chân các Alpha, ánh đèn tím đậm chiếu rọi, người truyền rượu qua môi, hôn sâu, đánh dấu tạm thời, cảnh tượng hết sức trụy lạc.