Chương 22: Vô Dục Vô Cầu Là Đặc Quyền Của Thần

Dưới nắng gắt, trán của Alpha cao lớn lấm tấm mồ hôi, đôi mắt đỏ ngầu với những tia máu dày đặc giăng khắp lòng trắng.

Pheromone mơ hồ không ngừng tỏa ra quanh người hắn, thứ không thể nhìn rõ cũng chẳng thể chạm vào.

Hắn siết chặt cổ áo, thở hổn hển, loạng choạng lao về phía tòa giảng đường. Cuối cùng, giữa tiếng giảng bài vang vọng, hắn đẩy mạnh cánh cửa lớp học đang khép hờ, rồi ngã nhào vào trong.

"A!"

“Rầm!”

Tống Thời Dư xoay cây bút ký như kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay. Mới khỏi cảm, cậu chẳng có tinh thần làm gì, nằm bẹp trên bàn ngáp liên tục.

Tay vẫn lật xem thông tin, ánh mắt lướt qua toàn bộ khung chat màu lam của người kia.

Alpha trả lời rất ít, chỉ có vài chữ ngắn gọn kiểu “Ừ.” Tin nhắn cuối cùng là:

S: [Bạn Già à, áo khoác của cậu tôi lỡ làm ướt mất rồi, chắc phải giặt khô nên sẽ lâu mới trả cậu được nha.]

S: [Xin lỗi nhiều nhiều nhé.]

A: [Không cần, vứt đi cũng được.]

Tống Thời Dư cười rạng rỡ, vậy thì vứt đi thôi, vứt vào lòng mình đây này.

Vui vẻ lấy từ túi ra một phong thư, cậu bắt đầu viết thư tình. Mấy ngày nay cậu dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó, dự định đúng 6:20 mai sẽ chặn người kia dưới lầu.

Vừa mở điện thoại tra “tổng hợp thư tình” trên Baidu để chép, vừa hé tai nghe giáo sư đang giảng về “Ý chí và Biểu tượng” của Schopenhauer.

“Con người sở dĩ có ham muốn, là vì chúng ta giống như vạn vật trong thế gian, đều là hiện thân của ý chí sinh tồn.

Schopenhauer cho rằng ý chí là vô lý, vô hướng nhưng liên tục nỗ lực và đây cũng là nguyên nhân gây đau khổ trong cuộc sống.

Nỗi đau ấy không thể bị bất cứ thứ gì xóa bỏ, bởi chúng ta luôn ám ảnh theo đuổi những điều nằm ngoài nhu cầu thật sự của mình. Chúng ta bị cảm giác thiếu hụt thôi thúc, còn ý thức thì luôn thấy không đủ. Bởi vì ta biết hiện tại chưa trọn vẹn, ta biết rõ có điều gì đó còn thiếu, nhưng lại không biết thiếu thứ gì.”

Giáo sư viết lên bảng hai chữ lớn “Du͙© vọиɠ”, đưa mắt nhìn quanh lớp, gõ tay lên mặt bảng: “Mọi người cảm thấy du͙© vọиɠ là gì?”

Một câu hỏi vừa rõ ràng vừa có phần sâu sắc. Vài giây sau, có người giơ tay đáp:

“Là công thức du͙© vọиɠ của Lacan: Du͙© vọиɠ vĩnh viễn không được thỏa mãn vì một du͙© vọиɠ chưa thỏa mãn luôn cần một du͙© vọиɠ khác để lấp đầy.”

Giáo sư gật đầu: Rất tốt.

Người khác đáp:“Du͙© vọиɠ là niềm mong muốn cộng với nhu cầu. Vì du͙© vọиɠ phát sinh từ phần thừa thãi, sau khi được thỏa mãn, cơ thể cần nghỉ ngơi, đợi khi có dư thừa mới nảy sinh du͙© vọиɠ tiếp theo.”

Ngày càng nhiều người giơ tay: “Bản chất của du͙© vọиɠ là thiếu hụt, là cơ chế bản năng bẩm sinh của con người.”

Giáo sư ra hiệu cho mọi người lần lượt ngồi xuống, tán thưởng: “Rất tốt, xem ra mọi người nắm vững nội dung sách giáo khoa. Nhưng thật ra, du͙© vọиɠ cũng có thể xem là động lực cơ bản nhất của con người.”

Trong lớp có người nghe vậy thì nhỏ giọng hỏi: “Vậy thì, Alpha bẩm sinh trong kỳ mẫn cảm cần Omega làm công cụ để bài tiết pheromone. Alpha bị dẫn phát tình trạng động dục cắn xé vô thức, du͙© vọиɠ đó là bản năng bẩm sinh hay là động lực?”

Giáo sư nắm chặt giáo trình, cau mày trước câu hỏi nhạy cảm này, ánh mắt quét qua khiến Omega hỏi câu đó rụt cổ lại.

Nhưng trong mắt mọi người, giáo sư vẫn từ tốn giải thích:

“Alpha là giống loài thượng đẳng, du͙© vọиɠ này được khắc sâu trong gene, cũng có thể xem là cơ chế bản năng của con người. Vì thế, sự kết hợp giữa Alpha và Omega là điều hiển nhiên.”

Tống Thời Dư vừa chép tới câu “tình yêu tôi như thủy triều”, nghe vậy, nét chữ bút mực đậm hẳn.

Cậu cười khẩy, cơn mê man do cảm cúm dường như cũng tan đi vài phần, lập tức ngẩng đầu, lạnh lùng phản biện:

“Vậy lời của giáo sư chẳng khác gì nói Alpha và Omega đều là nô ɭệ của gen sao?”

Giáo sư nhìn theo giọng nói. Tống Thời Dư không sợ hãi, bình tĩnh nhìn lại.

“Giáo sư vừa nói sự kết hợp giữa Alpha và Omega là chính đạo, nhưng em lại nghĩ chỉ Beta mới có thể giữ được lý trí và sự tỉnh táo trong mọi hoàn cảnh. Alpha và Beta kết hợp mới là thiên lý.”

“Cả hai đều không bị ảnh hưởng bởi pheromone, không bị ràng buộc bởi khái niệm định mệnh. Tình yêu tự do, không xuất phát từ bản năng mới là thứ đáng tin.”

Mọi người nghe thấy vậy thì không cảm thấy mới lạ gì, ai cũng gật gù đồng tình, đều nghe theo và dõi theo như đang xem một bộ phim học đường có nhân vật chính là kiểu trai tốt điển hình. Có người xúc động, cũng có người chỉ xem cho vui như đang xem diễn kịch.

Trốn tránh? Một Beta thật không biết lượng sức. Tỷ lệ ghép đôi định mệnh lên tới 90–95%, có Alpha nào trốn được?

Người ta từng nói cảm giác đó như trái tim rung động dưới rừng trúc sau mưa, như bị ánh trăng xuyên thấu bảy khiếu, cách biệt gió mưa, trong mắt chỉ còn lại nhau. Đó là ý trời định sẵn, không ai thoát nổi.

Nhưng Tống Thời Dư chưa dừng lại: “Alpha và Omega đều bị gen ảnh hưởng nên mới yêu nhau, nhưng cũng vì pheromone mà phát điên. Ví dụ: Alpha trong thời kỳ động dục sẽ vô thức đánh dấu, khiến Omega không thể làm gì khác ngoài thỏa hiệp, yêu đương, đó là cái gọi là ‘hoàn hảo’ mà giáo sư đề xướng sao?”

Càng nói càng gay gắt, khiến những người trả lời trước đó cau mày, đồng loạt nhìn sang.

“Vậy quyền con người của Omega ở đâu? Khi bị Alpha cố ý phát tán pheromone và đánh dấu thì phải làm sao?”

Tống Thời Dư khẽ cười khinh miệt từ mũi: "Rốt cuộc, Alpha là không thể chống lại du͙© vọиɠ, hay là chưa từng muốn chống lại? Họ chọn buông xuôi theo bản năng, viện cớ truyền thống và gien di truyền?"

Rầm! Quan điểm như quả bom, vừa rơi xuống đã phá vỡ lớp băng tư tưởng hàng vạn năm.

Mọi người trừng mắt, không thể tin nổi, đặc biệt là đám Beta.

Từ xưa ba giới tính đã có sự phân cấp, bất bình đẳng, dù quốc gia luôn tuyên truyền tam giới bình đẳng, ban hành nhiều quy định. Nhưng tư tưởng bám rễ khó mà lay chuyển. Đây là lần đầu tiên có người công khai nêu rõ ngay trên lớp đại học.

Phải nói là sắc bén và dũng cảm.

Nghe vậy, có Alpha tức tối, lớn tiếng mắng: “Cậu nói toàn thành kiến. Bất kỳ vấn đề gì cũng phải nhìn bằng lý luận biện chứng. Alpha khát khao pheromone của Omega là thiên tính, Alpha không thể nào kiềm chế được! Cậu là Beta, không trải qua cảm giác đó thì sao biết được?”

“Đúng vậy!” Người khác đập bàn đứng dậy, mặt đỏ bừng: “Quan điểm của cậu quá cảm tính, loại hạ đẳng như cậu thì biết gì, cậu biết kỳ mẫn cảm đau đớn thế nào không?”

“Sao cậu không nói Omega phát pheromone dụ Alpha? Loại đó chẳng phải hiếm.”

Một vài Omega nghe Tống Thời Dư nói xong, đầu óc bị đập một cú, đờ ra hồi lâu chưa hoàn hồn. Vừa định lên tiếng, nhưng bị áp lực thiên bẩm từ Alpha làm nghẹn họng, không phát ra được.

Tống Thời Dư nói tiếp: “Nếu mấy người cho rằng Alpha không thể kiềm chế du͙© vọиɠ trước pheromone, thì tôi thấy bạn Omega vừa rồi nói rất đúng: Du͙© vọиɠ là tưởng niệm cộng với nhu cầu. Mà Alpha trong kỳ động dục chỉ còn lại gen và nhu cầu. Vậy thì tôi cho rằng: Alpha chính là con thú không lý trí, hành động theo gen, mặc sức giao phối. Có vấn đề gì sao?”

“Mày...” L*иg ngực Alpha phập phồng, bị lý luận này làm đỏ mặt tía tai.

Tống Thời Dư ngả người ra ghế, khoanh tay, nhướn mày mỉa mai: “Dù sao thì, chỉ có thú vật mới không có lý trí, sống theo du͙© vọиɠ mà thôi.”

Cậu đảo mắt khắp lớp, không hề sợ hãi, nhẹ nhàng thốt ra: “Ngay cả chính mình còn không kiểm soát nổi, thì đúng là phế vật.”

Giáo sư nhíu mày, ánh mắt càng thêm tức giận. Là một Alpha, ông rõ ràng tức tối với quan điểm của cậu Beta này.

Lập tức ngắt lời: “Đó là điểm yếu mà gen mang lại cho Alpha, nhưng cũng là lý do Alpha vượt trội hơn Beta ở sức mạnh và trí óc.”

“Kỳ nhạy cảm của Alpha thiên về du͙© vọиɠ sinh lý, là phản ứng thần kinh do kí©h thí©ɧ bên ngoài.”

Đôi mắt già nua như chim kền kền nhìn Tống Thời Dư :

“Giống như em nói, chẳng lẽ Beta không có du͙© vọиɠ đơn thuần nếu bỏ qua pheromone?”

“Hành vi của con người bắt nguồn từ ba yếu tố: du͙© vọиɠ, tình cảm, và tri thức.”

“Vô dục vô cầu là đặc quyền của thần linh. Vì thế, những kẻ gần như thần chỉ đếm trên đầu ngón tay.”

“Vậy sao?” Tống Thời Dư lịch sự mỉm cười, nhướn mày ngạo nghễ.

“Sao tôi lại cảm thấy có Alpha làm được điều đó?”

Giáo sư cũng không sợ, lập tức tuyên bố: “Đi ngược thiên tính, chống lại bản năng, đó mới là thần.”