Khi Tống Thời Dư trở về ký túc xá, Sầm Niệm vừa dọn dẹp xong chuẩn bị xuống nhà ăn lấy cơm.
Thấy Tống Thời Dư lảo đảo đẩy cửa bước vào, dáng đi xiêu vẹo như sắp ngã đến nơi, Sầm Niệm hoảng hốt ném điện thoại lên bàn rồi vội vàng chạy tới đỡ.
“Cậu đúng là liều thật đấy.”
“Chỉ đưa bữa sáng thôi mà cũng bị cảm luôn rồi.”
Tống Thời Dư run rẩy leo lên giường tầng, Sầm Niệm đi bên cạnh canh chừng sợ cậu té ngã.
“Cậu còn leo nổi không đấy?”
“Tớ, tớ ổn, cậu yên tâm đi.” Tống Thời Dư thở ra hơi nóng, ném đống quần áo trong tay lên giường, vẫy tay.
“Anh Tống của cậu chưa ra trận đã gục thì sao được chứ, tí xíu thế này ăn nhằm gì.”
Sau đó, trong ánh mắt đầy lo lắng của Sầm Niệm, cậu chậm rãi bò lên giường mềm mại, chui vào chăn, ôm lấy đống quần áo và hít lấy hít để.
Gió buổi sớm tràn qua hành lang như dao sắc, khiến mặt cậu đỏ lên, sống mũi cũng ửng hồng như bị ánh tà dương chạm tới. Nhưng thật ra cậu chẳng sốt mấy, chỉ là cố ý để bản thân trông có vẻ bệnh nặng hơn mà thôi.
Vốn dĩ mấy năm mới cảm một lần, vậy mà năm nay lại cảm đến tận tháng này.
Sầm Niệm đặt mu bàn tay lên trán Tống Thời Dư rồi so với trán mình, thấy cũng không quá nóng thì hỏi: “Còn đau đầu không? Tớ pha thuốc cảm cho nhé?”
“Ừm.” Tống Thời Dư kéo dài giọng mũi, cả người cuộn tròn trong áo khoác, chỉ lộ ra khuôn mặt đỏ rực, vẫn không quên làm nũng.
“Để nguội một chút nhé, đừng nóng quá.”
“Được rồi được rồi, cậu là ba tôi mà.” Sầm Niệm lấy một cây nhiệt kế từ ngăn kéo, lắc lắc rồi nhét vào miệng cậu.
Vừa làm vừa ra lệnh: “Ngậm vào đi, lát nữa tớ sẽ xem cậu sốt bao nhiêu độ.”
Xong xuôi, Sầm Niệm xé bao thuốc cảm đổ vào cốc của Tống Thời Dư rồi bước ra ngoài.
Tống Thời Dư vô thức ngậm cây nhiệt kế lạnh ngắt trong miệng, dù khó chịu gần chết cũng không quên chính sự. Cậu mở đôi mắt đỏ ngầu, lấy điện thoại lạnh buốt từ túi quần ra, bật màn hình, mở camera.
Tách tách vài tiếng vang lên, cậu chụp mấy bức ảnh rồi mở WeChat, bỏ qua hơn 99 tin nhắn chưa đọc, kéo đến cái tên được ghim đầu là “A”, gửi ảnh đi.
Chỉ đến khi thấy hiện “đã gửi thành công”, cậu mới tắt điện thoại, chôn đầu vào chiếc gối mềm mại, nhắm mắt lại.
*
Già Văn vừa tan tiết chuyên ngành, ôm chồng sách định ghé qua phòng thí nghiệm. Buổi sáng mới làm được nửa bài thí nghiệm, vẫn còn nhiều phần chưa xong.
Anh hòa vào dòng sinh viên đông nghịt đang xuống lầu, vừa bước ra khỏi tòa nhà dạy học thì điện thoại đã rung liên tục không ngừng nghỉ.
Anh mở màn hình, thấy Phương Thời Hàn gửi dồn dập hơn mười tin nhắn thoại, toàn bộ đã được hệ thống chuyển sang dạng văn bản:
Phương Thời Hàn: [Đại caaaa ơi, mau lên phòng y tế chích cho tui mấy mũi thuốc ức chế điiii, tui sắp đi chầu ông bà rồi á aaaaa*&%%&¥Đại ca ơi....**&*()&%]
Không cần nghe cũng đoán được giọng thảm thiết đến mức nào, y như tiếng quỷ gào sói hú giữa đêm khuya.
Già Văn vừa định thoát khỏi khung chat, tắt điện thoại để đến phòng y tế thì ánh mắt lại bị những tin nhắn từ "mèo nhỏ" phía dưới thu hút.
Ngón tay vốn định vuốt sang phải để xóa tin, nhưng một cơn gió thoảng nhẹ, không rõ là gió hay là anh lỡ chạm vào màn hình khiến anh bấm nhầm vào đó.
Trước mắt hiện ra là một bức ảnh mong manh đến tận cùng. Beta ấy có đuôi mắt ửng đỏ, ánh nhìn như tan vào nước trà nâu nhạt, ướŧ áŧ mà trong veo. Cả gương mặt rúc vào áo khoác đen của Alpha, vài lọn tóc rơi lòa xòa, chấm ngay vào nốt ruồi đỏ vừa đẹp vừa khiến người ta thấy ngứa ngáy trong lòng.
Đôi môi đỏ hé mở, ẩm ướt, đang ngậm một cây nhiệt kế.
Trán và tóc mai lấm tấm mồ hôi, áo phông rộng để lộ xương quai xanh đẹp đẽ.
Dưới ảnh là vài tin nhắn:
S: [Bạn học Già ơi, bị cảm khó chịu quá ( ˃̣̣̥o˂̣̣̥ )]
S: [Trong ký túc xá chỉ còn mình tôi, cậu có thể mua thuốc giúp tôi không?]
S: [Làm sao bây giờ hả, bạn học Già.]
Già Văn im lặng nhìn vài giây rồi tắt điện thoại, đáy mắt vẫn bình tĩnh. Có lẽ vì nắng ấm tháng mười chiếu lên hơi rát, l*иg ngực anh phập phồng vài cái, đè nén cơn nóng khô ở cổ họng, rồi bước nhanh về phía phòng y tế.
*
Phòng y tế rất đông, gió lạnh đầu thu khiến cảm cúm hoành hành, tiếng ho vọng lại không ngớt. Một số Omega khi thấy Alpha cao lớn thì lặng lẽ tránh đường, nhất là khi thấy người kia đang đi đến chỗ thuốc ức chế, ai nấy đều rụt vai.
Già Văn không để ý ánh nhìn dò xét, lấy lượng thuốc ức chế đủ dùng ba ngày rồi ra quầy thanh toán. Nhưng khi đi ngang quầy thuốc cảm, anh bất giác chậm lại, trong đầu hiện lên ánh mắt van nài ướŧ áŧ của Beta.
Không xua đi được, hình ảnh đó cứ lặp lại trong đầu. Anh siết chặt thuốc trong tay, nhìn mấy giây, rồi đưa tay lấy thêm một hộp thuốc cảm và đi thanh toán.
Anh nghĩ xem như trả ơn vụ cà phê trước kia, sau này sẽ không liên lạc nữa.
*
Trong ký túc xá, mùi pheromone đậm đặc không ngừng tràn ra từ sau gáy, bao trùm không gian chật hẹp.
Phương Thời Hàn nằm bẹp trên bàn, mồ hôi rơi từ tóc mai xuống cổ áo, miếng dán ức chế bị xé ném xuống đất. Tay hắn vẫn gõ bàn phím thúc giục, suýt nữa chịu không nổi mà chạy ra khỏi phòng, thì cửa bị đẩy ra.
“Anh ơi! Mau, mau đưa thuốc ức chế cho tui với!!”
Đôi mắt đỏ hoe của Phương Thời Hàn sáng lên, lao thẳng tới “cứu tinh”, toàn thân mồ hôi, giật lấy thuốc, không chớp mắt tiêm ngay vào tay.
Già Văn cau mày ngửi mùi pheromone dày đặc khắp phòng, nhanh chóng tới bàn lấy bình xịt chống pheromone phun khắp nơi.
Phương Thời Hàn ho sặc vài tiếng, theo dòng thuốc lạnh ngắt từ ống tiêm thấm vào cơ thể, dòng máu hỗn loạn bắt đầu lắng xuống. Lông mày nhíu chặt dần dãn ra, sắc mặt cũng hồi phục, như sống lại sau một kiếp.
“Trời ơi, cái kỳ mẫn cảm này thật muốn lấy mạng người ta.” Phương Thời Hàn nằm xụi dưới đất, thở hổn hển.
Ống tiêm rơi khỏi tay, mặt đỏ bừng, như nghẹn thở từng từ từng chữ: “Trong đầu chỉ toàn nghĩ muốn cắn người, muốn trút pheromone bị kẹt trong cơ thể.”
“Quả nhiên Alpha không có Omega đi qua kỳ mẫn cảm là muốn phát điên. Nếu cậu đến trễ một chút, chắc tôi đã chạy sang phòng bên cắn người rồi.”
Già Văn nhàn nhạt “ừ” một tiếng, sau khi chắc chắn pheromone đã bị che lấp thì đi ra ban công mở cửa sổ thông gió.
“Anh Già ưi.” Phương Thời Hàn vẫn nghiêng đầu nằm thở dốc, mở mắt ra nhìn Alpha cao lớn lạnh lùng đứng đó, bị gió lạnh thổi đỏ tay cổ thì hoảng hốt: “Áo khoác của cậu đâu? Trời thế này mà mặc mỗi một cái áo à?”
Già Văn cúi xuống nhặt đống giấy bị gió thổi loạn dưới đất, mặt không đổi sắc: “Để quên ở lớp rồi.”
“Thật hiếm nha, cậu cũng có lúc sơ ý à?” Phương Thời Hàn vừa điều hòa hơi thở vừa hỏi:
“Này, kỳ mẫn cảm cấp S của mấy cậu có muốn chết không? Tám ngày rồi, tay chắc đâm như cây mía lùi rồi ha, có muốn cắn người không? Trước đây không có Omega thì cậu vượt qua kiểu gì vậy?”
“Ngày nào cũng tiêm chắc khó chịu lắm hả?”
“Cũng ổn.” Già Văn dọn đống tài liệu bị đổ trên bàn và thùng rác, trả lời cả loạt câu hỏi của hắn
Anh nhìn Phương Thời Hàn: “Hai ngày này xin nghỉ, ở ký túc xá vượt kỳ mẫn cảm.”
Thuốc ức chế chỉ có thể kìm nén tạm thời chứ không giải phóng được, giải quyết tận gốc chỉ có thể dựa vào Omega, truyền pheromone vào tuyến Omega.
Phương Thời Hàn cũng có ý đó, hắn từ từ vịn tường đứng dậy, lấy quần áo định đi tắm. Trước khi vào nhà tắm, hắn quay đầu lại:
“Này anh à, kỳ mẫn cảm của cậu là cuối tháng này đúng không?”