Chương 18: Cậu Đang Sợ À?

Tống Thời Dư xoay người, dừng lại dưới cây long não.

Nhìn chiếc xe vừa nổ máy rời đi, cậu lấy ra chiếc bánh bao đã lạnh cứng trong túi, ném vào thùng rác, rồi bước vào căng tin.

Sầm Niệm vừa bước ra từ phòng tắm thì thấy Tống Thời Dư đang cúi đầu cầm bút chăm chú viết gì đó, liền ngạc nhiên chạy tới ôm lấy cổ cậu.

“Ồ, mấy ngày nay cậu lén lút học hành chăm chỉ sau lưng tớ à? Viết cái gì đấy?”

Cậu cúi đầu len lén nhìn chữ bị cánh tay đối phương che hơn nửa, chỉ lờ mờ thấy mấy chữ loằng ngoằng như chó gặm: “Gửi bạn, bạn học Già thân mến, xin chào.”

“Tớ...”

Chưa kịp đọc hết thì đã bị đẩy đầu ra.

“Ê ê ê, tớ còn chưa xem xong mà." Sầm Niệm giữ thăng bằng rồi lại ghé tới gần: "Cho tớ xem đi mà, keo kiệt gì chứ! Chỉ có mấy chữ thôi mà, có gì đâu. Cái gì của cậu tớ còn chưa từng thấy chứ!"

Tống Thời Dư tặc lưỡi một tiếng, nhanh tay nhét tờ giấy vào giữa quyển sách bên cạnh: “Xem cái gì mà xem, là thư tình đó.”

“Chưa từng thấy luôn.” Sầm Niệm sáng mắt, kinh ngạc đánh giá người bạn từ trên xuống dưới:

“Ghê thật đấy Tống Thời Dư, lần này cậu nghiêm túc quá ha, ngay cả cái việc vừa tốn công vừa chẳng ai cảm ơn như viết thư tình cũng làm, không sợ người ta không đọc mà vứt thẳng đi à?”

“Thì cứ để vứt đi.” Tống Thời Dư rõ ràng đã nghĩ đến kết cục này từ trước, đậy nắp bút lại, thong thả nói: “Tớ đâu thật sự muốn cậu ấy đọc, đây chỉ là một phương thức thôi. Nếu cậu ấy đọc thì là lời lãi, còn không thì...”

"Anh ta mà nhận thư của cậu á? Có ma mới tin! Vừa quay lưng là vứt vào thùng rác ngay thôi."

“Không đọc cũng được, nhưng cũng đủ để cậu ấy nhớ mặt tớ.”

Tống Thời Dư giống như một đóa anh túc xinh đẹp tà mị, khóe môi khẽ nhếch:

“Gieo một hạt giống trong lòng cậu ấy, một hạt giống mang tên Tống Thời Dư.”

Cậu đưa tay chạm lên màn hình điện thoại, nhìn những tin nhắn đã gửi đi, khẽ nhướn mày: “Càng sợ thứ gì, thứ đó càng dễ điều khiển cậu.”

*

Già Văn cầm chìa khóa, bước trên đường đến phòng thí nghiệm. Dữ liệu phôi hôm qua vẫn chưa sắp xếp xong, mà anh thì có thói quen dậy sớm nên quyết định làm luôn từ sớm.

Lúc đó còn chưa tới 6:40, trời chỉ vừa hửng sáng, từng đám mây đen chồng lên nhau.

Khi rẽ qua lùm hoa quế và sắp bước lên bậc thang, anh lại thấy một người không nên xuất hiện ở cửa.

Gió thu thổi rụng đầy những cánh hoa vàng, một Beta khoanh tay đứng trong bồn hoa. Cậu cúi đầu hơi thấp, để lộ chiếc gáy trắng trẻo yếu đuối với một vết bớt hồng nhạt như đóa hải đường rụng bên tóc mai nằm trên cát trắng.

Già Văn dời mắt, liếc qua quầng thâm dưới mắt cậu, đè nén cảm xúc rồi nhanh bước lướt qua. Tống Thời Dư đứng dưới gốc cây hoa quế trước cổng, tay móc túi đồ ăn sáng, mơ màng gật gù buồn ngủ.

Đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân vững vàng bên tai, cậu dụi mắt nhìn về phía đó. Thấy bóng lưng quen thuộc liền tỉnh táo gọi ngay:

“Bạn học Già!”

Già Văn không để ý, bước thẳng tới chỗ quẹt thẻ qua cổng.

“Này!”

Những ngày này, Tống Thời Dư đều chầu chực ở cửa phòng thí nghiệm, biết đối phương không có tiết học liền tới rất sớm. Thường là trời còn chưa sáng đã dậy để đến kịp.

Không còn cách nào, đối phương quá lắm mưu, rõ ràng còn ở trong trường, thế mà từ sau lần chạm mặt ở cổng hôm đó, cậu lại không sao gặp được lần nào nữa.

Gặp phải người theo đuổi như cậu đúng là tai họa, chẳng khác nào chặn đường người ta rút lui rồi còn gì!

Muốn tạo ấn tượng sâu đậm, điều đầu tiên phải làm là xuất hiện trước mặt người ta mỗi ngày, để hình ảnh của mình in sâu vào tâm trí họ. Với kiểu người rạch ròi như Già Văn, lâu không xuất hiện thì chẳng khác gì tự tay kết thúc mọi hy vọng.

Thấy Alpha vẫn dửng dưng đi tiếp, cậu liền lớn tiếng gọi: “Bạn học Già, chờ đã!”

Tiếng gọi quá to khiến vài sinh viên chạy bộ ngoài sân cũng tò mò ngoái lại nhìn.

Già Văn dừng chân, mặt tối sầm quay đầu lại.

Gió thu thổi mạnh, Beta chỉ mặc một chiếc áo sơ mi trắng mỏng manh, gió lạnh làm tóc và lông mày rối bời, đôi môi lúc nào cũng đỏ hồng giờ cũng nhợt nhạt.

Cậu co vai, thầm rủa một câu. Chết tiệt, dậy sớm quá nên mặc phong phanh.

Cắn răng chịu lạnh, cậu đưa hộp bánh bao mua sáng nay tới, cười ngây ngô: “Cuối cùng cũng đợi được cậu, này, tôi mua bữa sáng cho cậu, cậu đi sớm như vậy chắc chưa ăn gì đâu ha.”

Vừa đưa vừa mắt nhìn người kia đầy mong mỏi và trách móc nhẹ: “Mấy ngày nay sao không gặp được cậu vậy, bạn học Già? Tin nhắn WeChat cũng không trả lời.”

“Cầm về đi.” Già Văn liếc mắt nhìn thân thể đang run rẩy của Tống Thời Dư, không nhận lấy.

Beta hiển nhiên không hài lòng: “Nhưng tôi đã mua rồi mà, vứt đi chẳng phải phí sao?”

“Lãng phí là không tốt đâu.”

“Đã biết là lãng phí thì đừng mua.” Giọng Già Văn lạnh lùng và dứt khoát: “Sau này đừng tới nữa, tôi sẽ không ăn đâu.”

“Thế thì không được!” Tống Thời Dư phản bác không chút nghĩ ngợi: “Tôi không đưa thì cậu càng không ăn. Không ăn sáng sẽ đau dạ dày, loét dạ dày, ung thư dạ dày, rồi chết đấy.”

“Cậu còn trẻ, sau này sẽ hiểu thôi.”

Nói rồi, cậu ngẩng đầu nhìn yết hầu chàng trai khẽ chuyển động, mặt dày cười nói: “Không thì buổi trưa ăn với tôi cũng được, tôi giám sát bữa trưa của cậu, đảm bảo dạ dày cậu không sao, thế thì không cần đưa bữa sáng nữa.”

“Thế nào?”

Alpha mím môi chặt, rõ ràng đã chạm đến giới hạn kiên nhẫn: "Tống Thời Dư, đừng bám lấy tôi nữa. Tôi không rảnh để đùa với cậu, cũng chẳng còn đủ kiên nhẫn đâu."

“Tôi không quan tâm.” Thấy lại là giọng điệu đó, Tống Thời Dư ngắt lời luôn, chẳng thèm để ý đối phương nói gì. Cậu lập tức nhét túi đồ và lá thư vào túi áo khoác Alpha.

Già Văn phát hiện hành động của cậu liền định gạt ra, giọng lạnh băng: “Cậu làm gì đấy.”

Nhưng lại bị Tống Thời Dư nhanh tay giữ chặt, kéo khóa lại luôn.

“Sao cứ từ chối tôi mãi vậy chứ.” Gương mặt xinh đẹp nhăn lại, đôi môi tái nhợt vì gió lạnh mấp máy khẽ thì thầm: “Tôi có ăn thịt cậu đâu, tôi chỉ là thích cậu thôi, chỉ là thích cậu thôi mà.”

"Cậu nói không có hứng thú, nhưng biết đâu chúng ta có thể cùng nhau tạo ra điều đó. Tình cảm đâu phải lúc nào cũng vừa gặp đã yêu. Nếu cậu không thử mở lòng, không trò chuyện hay gặp mặt, sao biết được cậu thật sự không thích tôi?"

“Trên đời này làm gì có chuyện hai bên đều yêu từ cái nhìn đầu tiên?”

Cậu nghịch nghịch dây kéo trên túi áo khoác Già Văn, kéo lên kéo xuống.

Già Văn không hề nhượng bộ, giọng lạnh như đóng băng: “Không cần thiết, chỉ lãng phí thời gian của cậu thôi.”

"Không sao, tôi có thừa thời gian để chờ. Với lại, sao cậu cứ nghĩ yêu đương phải vì một mục đích cụ thể nào đó? Chỉ cần được gần gũi nhau, chẳng phải đã là một điều đẹp đẽ rồi sao? Đâu có gì là lãng phí."

Tống Thời Dư lẩm bẩm: “Tôi chỉ muốn cùng cậu ăn cơm, xem phim, hậu quả gì tôi cũng chịu hết.”

Bất chợt, cậu nở nụ cười trêu ghẹo, khóe mắt cong cong đầy ẩn ý:

“Chẳng lẽ, cậu từ chối là vì sợ mình sẽ thích tôi?”

“Cậu đang sợ à?”

Già Văn chỉ thoáng sững người một giây, rồi ngay lập tức khôi phục trạng thái lãnh đạm, ánh mắt lãnh đạm, giọng điệu xa cách: “Tống Thời Dư.”

“Được rồi được rồi, không thích thì không thích.” Dự đoán trước được câu trả lời, vẫn là ba chữ đó, cả tên họ đầy đủ.

Đuôi mắt Tống Thời Dư cụp xuống đầy mất mát nhưng trong lòng lại khẽ bật cười.

Bởi vì anh gọi tên mình thật dễ nghe. Giá mà biết trước thì đã đem máy ghi âm theo, ghi lại mấy lần để tối về nghe lúc ngủ.

Không đợi người kia lấy ra trả lại, Tống Thời Dư cong môi cười lười nhác, kéo khóa túi lại kín mít rồi mới buông tay.

“Nhớ nha, hôm nay là ngày đầu tiên đấy. Tôi phải cố lắm mới viết xong bức thư này.” Cậu giơ tay trước mặt Alpha, mắt sáng rỡ như khoe chiến tích:

“Cậu nhìn đi, tay tôi phồng hết lên rồi. Lần đầu tiên trong đời tôi viết thư tình đấy, viết tới mức đau tay luôn!”

Già Văn cúi mắt nhìn. Đầu ngón tay trắng trẻo của cậu còn dính ít vết mực hồng, in trên vân tay như cánh hoa.

Là dùng bút máy để viết.

“Đừng làm mấy chuyện này nữa.”

Tống Thời Dư nghe thấy từ quen thuộc vừa ló ra, liền lớn tiếng chặn lại:

“Không mệt, không phiền, tôi thích! Không cần lo cho tôi. Tôi thích cậu.”

“Tôi thích cậu, làm gì cũng cam lòng.”

“Tôi thích cậu.”

Từng chữ từng câu đều như móc tim móc gan mà nói ra, không hề sợ hãi, luôn là như thế, nghĩ gì làm nấy, thích là nói.

Như một cơn gió, như ánh sáng không thể nắm bắt, không màng ý muốn của đối phương mà xông vào.

Không cho người kia kịp phản ứng, cậu lùi bước, trước khi quay đi còn ngẩng đầu lên dặn thêm: “Nhớ ăn sáng nha! Tôi dậy từ 6 giờ 20 để mua đó, ngoài cổng trường luôn, sạch sẽ lắm! Tôi cam đoan, bánh bao này là chuẩn sạch nhất Nam Loan luôn!”

“Nhớ nhé.”

Già Văn cảm thấy túi áo bên hông như nóng lên, lời định nói ra đến miệng, cuối cùng bị ánh mắt chân thành mãnh liệt kia nuốt ngược lại.

“Vậy tôi đi đây.”

Tống Thời Dư xoa xoa cánh tay nổi da gà vì gió lạnh, thấy ngày càng có nhiều người đứng ngoài phòng thí nghiệm hóng hớt, mới tiếc nuối bước đi.

Trước khi đi còn quay đầu lại nhìn mấy lần, rồi rụt vai chạy ngược chiều gió quay về.

Già Văn nhìn theo bóng dáng gầy yếu dần tan vào gió, bước đến thùng rác.

Kéo khóa lấy ra phong thư và bữa sáng, chỉ mới buông lỏng hai ngón tay, mùi hương thanh nhẹ như hoa nhài đã phảng phất quanh mũi.

Anh cúi đầu, nhìn tờ giấy nhăn nhúm vì bị vò nát, rồi ném nó vào thùng, nhẹ như một chiếc lá trong gió.