Buổi tối, sau khi tắm rửa xong, Tống Thời Dư nằm ườn trên ghế xoay, chân gác lên mặt sàn lát gạch men lạnh, đẩy qua đẩy lại. Trong tay cậu xoay một cây bút, mắt lướt qua tin nhắn WeChat Dương Minh vừa gửi tới, nhưng không nhấn vào xem ngay.
Đang tìm cớ gì đây? Hay là định từ chối dứt khoát? Mở màn kiểu “trời sập đất nứt” như thế này thật sự nằm ngoài dự đoán của cậu.
Thật ra, chuyện lần này chẳng giống với bất kỳ lần nào trước đó. Những người trước, nhiều lắm một tuần là ngoan ngoãn vào tay cậu rồi.
Lần này đã gần bảy ngày rồi mà còn chưa kết bạn được trên WeChat. Nhưng càng khó theo đuổi thì cậu lại càng thấy hứng thú.
Cậu liếʍ viên kẹo bạc hà trong miệng để giữ bình tĩnh, khóe mắt cong lên đầy ý cười.
Từ căn tin trở về, Sầm Niệm vừa nhai bánh kẹp vừa mở cửa, nhìn thấy “bạn cùng phòng đẹp trai” đang nghiêng đầu xoay ghế như đứa con nít, tám phần là lại liên quan đến Già Văn rồi.
“Lần này thất bại rồi à?”
Tống Thời Dư vừa mở thời khoá biểu khoa y, vừa đáp qua loa: “Cũng được, lần này thật sự cảm thấy yêu rồi.”
Sầm Niệm gật đầu tỏ vẻ đồng tình, vừa nhai vừa nói: “Ừ, tớ cũng thấy cậu nên chuyển ngành sang tâm thần học đi.”
Tống Thời Dư nửa nghe nửa không, chỉ ừ đại một tiếng, sau đó như sực tỉnh đá cho Sầm Niệm một cái: “Này, cậu đang trù tớ đó hả?”
Sầm Niệm nhanh chóng tránh né, bảo vệ cây xúc xích suýt rơi ra khỏi bánh, la lên: “Gϊếŧ mưu sĩ là tội đấy, Tống Thời Dư!”
“Cậu quên ai là papa của cậu rồi à? Lần sau đừng mong tôi gọi cậu dậy học sớm!”
“Thôi đi!”Tống Thời Dư bực bội xua tay đuổi người: “Ăn đi, đừng làm phiền.”
Sầm Niệm tức tối liếc cậu một cái, lùi về phía sau nhai tiếp bánh, tiện thể mở video xem.
Rất nhanh, con số 100.000 lại bị nới rộng, trở thành 170.000 : 200.000.
Mới có một ngày mà số tiền lớn thế này, Tống Thì Dự liếʍ môi, kéo xuống dưới, phát hiện một tài khoản gốc đã nạp tổng cộng 100.000 tối nay.
Hết hứng, Tống Thì Dự cũng không định đuổi kịp nữa, quay lại WeChat, bấm vào khung trò chuyện, nhấn ngón tay và thêm người có tên là "A".
Đôi mắt đào đỏ thắm cong lên, đầy ác ý. Cậu gõ dòng tin nhắn khi gửi lời mời kết bạn:
“Ngọt không đó, anh ơi?” Rồi ấn nút gửi đi.
Đinh đông!
Phương Thời Hàn ngồi chễm chệ trên ghế chơi game, gõ gõ trên bàn phím, xoá rồi lại gõ lại, loay hoay nửa ngày rồi cũng bỏ cuộc.
Hắn chuyển sang diễn đàn lướt xem, không ngờ vừa nhìn đã hoảng hốt, buột miệng chửi thề: “Vãi thật!”
Cạch! Cửa phòng tắm bật mở.
Alpha vừa tắm xong, vài giọt nước rơi từ mái tóc đen như lông quạ xuống quai hàm góc cạnh, làm ướt chiếc áo xám nhạt. Thân hình cao lớn bước ra, khiến cả ký túc xá như chật chội lại.
Già Văn dùng khăn lau tóc, tay kia cầm điện thoại, vừa định mở khoá thì nghe Phương Thời Hàn hét lên:
“Tống Thời Dư bám theo cậu?”
“Cái tên yêu tinh đó mà cũng dám bám theo cậu?”
Alpha nhíu mày, mũi vẫn còn đọng vài giọt nước: “Hét cái gì mà hét.”
“Còn không cho hét!” Phương Thời Hàn đẩy ghế đến gần, nhìn điện thoại rồi lại nhìn Già Văn, sắc mặt cực kỳ khó coi.
“Cậu không phải thật sự bị tên đó dụ dỗ rồi chứ?”
“Trời ạ, cậu biết cậu ta là ai không?!”
“Có gì thì nói thẳng.” Già Văn gạt tay hắn ra, rõ ràng không có hứng nghe lằng nhằng.
Phương Thời Hàn săm soi mặt Già Văn như tìm manh mối: “Không đúng, rất không đúng! Giờ tôi nghi ngờ cậu bị con cáo đó mê hoặc rồi.”
“Không lẽ cậu thích beta thật?”
“Cậu biết mà, rối loạn pheromone của cậu chỉ có omega mới có thể làm dịu được!”
Già Văn lướt màn hình, ánh mắt sắc bén nhìn sang: “Tôi thấy đầu cậu có vấn đề thật đấy.”
Nhưng khi ánh mắt lướt qua dòng chữ “Yêu cầu kết bạn” trên màn hình WeChat, động tác lau tóc của anh dừng lại.
[Ngọt không, anh trai ơi?]”
Cộc.
“Thật sự không sao chứ?” Phương Thời Hàn bán tín bán nghi, vừa mở chai nước vừa cảnh báo: “Cậu đừng bị cậu ta lừa, tên đó nổi tiếng khắp Gia Nam là ‘tra nam’ số một từ hồi năm nhất. Từ cậu nhóc mới mười mấy đến mấy bà cô bảy mươi múc canh, ai mà không biết danh tiếng cậu ta chứ?”
“Mà người cậu ta quen đều là Alpha cấp A, lần này chắc là nhắm vào pheromone cấp S của cậu rồi.”
Thấy Già Văn hơi cau mày, hắn tiếp tục khuyên: “Nghe tôi đi, người như cậu ta không có tim cũng chẳng có thật tình, thay người yêu như thay áo.”
“Nhất là đôi mắt kia, giống y như hồ ly, ai từng nhìn vào mắt cậu ta lúc yêu đều nói không cản nổi ánh mắt quyến rũ đó.”
Alpha vẫn im lặng, ánh mắt dừng lại.
Phương Thời Hàn sốt ruột quát to: “Cậu có nghe không đấy?”
Già Văn lướt đến nút “xóa”, đáp gọn: “Không hứng thú.”
“Thế thì tốt.” Phương Thời Hàn thở phào:
“May mà cậu chưa sa bẫy. Loại diêm dúa đó không phải gu cậu.”
Hắn quay lại lướt diễn đàn, miệng còn lẩm bẩm: “Alpha nào mà chẳng thích omega, beta thì làm gì có pheromone để quyến rũ, sinh sản khó khăn, tử ©υиɠ ngắn nữa.”
“Tìm beta chỉ tổ không ai chăm cậu lúc kỳ mẫn cảm, khổ hơn cả chết đấy.”
Già Văn không nói gì, tắt điện thoại, mở máy tính xem lại camera giám sát.
Thấy anh ngồi xuống, Phương Thời Hàn cũng ngưng lảm nhảm. Nước trong chai có vị ngọt mát mát như bạc hà khiến hắn uống thêm ngụm nữa. Cầm lên xem, lẩm bẩm: “Nước này ngon thật.”
Hắn ném qua cho Già Văn: “Thử xem, ngon lắm.”
Già Văn bắt lấy bằng một tay, thấy nhãn hiệu liền siết chặt, gân tay nổi lên, ánh mắt tối sầm: “Cậu mua à?”
“Đâu có.” Phương Thời Hàn lắc đầu: “Nghe nói là khoa tân sinh viên phát, mỗi phòng một thùng, nói là nước điện giải bổ sung khoáng chất sau vận động.”
“Kìa!” Hắn hất cằm về phía cửa: “Một thùng đầy kia.”
Già Văn liếc nhìn logo “điện giải”, không nói lời nào, thẳng tay ném chai nước vào thùng rác.
“Bộp!” Âm thanh đập mạnh đến nỗi thùng rác suýt đổ.
“Vứt làm gì?” Phương Thời Hàn bị dọa cho giật mình, quay lại nhìn.
Chỉ thấy Alpha mặt lạnh trả lời: “Chất phụ gia nhiều quá, đừng uống.”
“...”
Xử lý xong vài email thí nghiệm, đảm bảo mọi thứ trôi chảy, bên ngoài trời đã tối đen như mực.
Phương Thời Hàn đã nằm ườn trên giường, một tay rũ xuống, buồn ngủ lắm rồi.
Già Văn tắt máy tính, cầm điện thoại đi ra ban công. Trên màn hình, tin nhắn lại hiện ra: “Anh trai ơi?”
Già Văn mở cửa sổ, hai tay chống lên lan can, những ngón tay dài tự nhiên buông thõng, đèn neon xa xa trải dài dưới chân, bóng đêm mê hoặc.
Ánh sáng lạnh từ màn hình chiếu lên gương mặt Alpha, khiến nét lạnh lùng càng rõ rệt hơn. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm kia, ánh lên một thứ khao khát dữ dội, như ngọn lửa thiêu đốt, sẵn sàng càn quét tất cả.
Bỗng, một làn gió thu ẩm ướt lướt qua lông mày và tai, anh cúi đầu lấy điếu thuốc từ túi áo, bật lửa mấy lần vẫn tắt.
Anh nghĩ: Chắc là gió lớn quá rồi.