Chương 14: Ngon Không

Cậu như thể đã nắm rõ tính cách đối phương, biết người này mềm không ăn cứng, lại ít nói và lãnh đạm. Mỗi lần trêu ghẹo đều khéo léo rút lui trước khi người kia nổi giận.

Ánh mắt nóng rực hoàn toàn không kiêng dè, phóng túng và trực tiếp quét qua toàn thân Alpha.

Cái nhìn ẩm ướt nóng bỏng ấy khiến sau gáy của Già Văn nóng bừng. Anh nghiêng đầu, ánh mắt xoay về phía người kia.

Ánh mắt lạnh lẽo như nước chết, tràn đầy uy hϊếp: "Đừng nhìn tôi nữa. Đừng ép tôi phải ném cậu ra ngoài."

Tống Thời Dư lười biếng ngồi dậy, rất nể mặt mà rút tay lại, ngồi ngay ngắn như người bình thường, hướng ánh mắt về phía trước. Nhưng chưa được bao lâu lại sụp người xuống.

Đầu ngón tay lại bắt đầu không yên phận, từng chút từng chút trườn về phía trước.

Giống như một con mèo con tò mò thò đầu ra, rụt rè chạm vào sách của chàng trai.

"Bạn học Già à."

"Gọi thêm lần nữa được không?"

"Chỉ một lần thôi, muốn nghe lắm."

"Bạn học Già."

"..."

Mặc dù môn học khô khan chán ngắt, nhưng mỗi lần Tống Thời Dư đều vẽ vài bản phác thảo truyện tranh rồi lén lút chuyền cho Alpha ngay dưới mũi giáo sư.

"Cho cậu đấy."

Alpha không thèm liếc một cái: "Mang về đi."

"Không."

"Nhanh lên."

"Không."

Về sau phát triển thành tình huống, cậu đưa một tờ thì đối phương dùng một tay gấp lại một tờ nhét vào ngăn bàn. Tống Thời Dư lại vô cùng vui vẻ, cứ thích thú với việc đó. Nào là hai người hôn nhau, tay đối phương, xương quai xanh, cổ, yết hầu, nghĩ gì vẽ nấy.

Còn không biết từ đâu tìm được WeChat của một thành viên CLB bóng rổ, lúc nào cũng nắm được hành tung đối phương.

Lần đó bị từ chối, cậu giận đến mức nghẹn cả trong lòng.

Không muốn uống à?

Sầm Niệm ngáp một cái, nhìn người đối diện chăm chú lướt điện thoại, liền ôm lấy cậu ta:

"Sao nào, tối nay ba mời cậu đi ăn ngoài nhé, ngay quán ngoài cổng trường đó, bảo đảm cay đến mức chết khϊếp."

Sầm Niệm biết người này thích ăn cay, nhất là quán Tứ Xuyên ngoài kia. Trước đây năm nhất, hai người thường không vào căng tin mà cứ chạy ra đó ăn.

Về sau phát triển đến mức, chỉ cần không liên lạc được với người này, khỏi tìm chỗ khác, cứ vào quán Tứ Xuyên là chắc chắn thấy một người mắt đỏ hoe, miệng sưng vù đang ngồi lau mũi ở bàn ăn.

"Không đi." Tống Thời Dư mắt không rời màn hình, tay gõ bàn phím.

"Vậy cậu đi đâu, dạo này toàn mất dạng. Không lẽ cậu thật sự nghiêm túc rồi à?"

Sầm Niệm ngậm một cây kẹo mυ"ŧ, nhớ lại mấy ngày nay đối phương cứ lấy cớ đi học ké, trừng mắt trêu chọc:

"Chậc, nghiêm túc như thế coi chừng tự đâm đầu vào hố, chìm nghỉm đấy."

"Không bỏ chút tình cảm thì sao khiến người ta tin được."

Tống Thời Dư không thèm để tâm: "Với lại, có chìm hay không thì cũng phải sau khi chơi xong mới biết chứ. Tớ còn chưa chơi đến tay cơ mà."

Sầm Niệm liếc cậu một cái: "Vậy thì cẩn thận bị người ta chơi đến chết."

"Alpha cấp S vào kỳ mẫn cảm, chắc cậu không biết kinh khủng đến mức nào đâu."

Tống Thời Dư nghiêng tai, lắng nghe: "Kinh khủng đến mức nào?"

"Nhìn là biết cậu không học hành đàng hoàng môn sinh lý rồi." Sầm Niệm không vui, nhìn thẳng:

"Tám ngày. Hiểu không? Tám ngày. Bình thường Alpha chỉ ba ngày, còn cấp S là tám."

Cậu ấy liếc nhìn thân thể Beta mỏng manh yếu ớt kia: "Tám ngày, đủ khiến toàn thân cậu không còn một khúc xương lành lặn."

"Chết trên giường luôn."

"Ồ." Tống Thời Dư gật đầu cho có, nhưng khi gõ bàn phím lại bắt lấy từ khóa, mắt hoa đào cong cong: "Vậy chắc sẽ sướиɠ chết nhỉ."

"Cậu!" Sầm Niệm ôm trán, nhắm mắt mắng: "Cậu hết thuốc chữa rồi, Tống Thời Dư!"

"Sớm muộn gì cũng bị ăn đến xương cũng không còn, lúc đó đừng có vừa khóc vừa than, cầu trời cũng vô ích."

Tống Thời Dư cười khẽ: "Vậy thì để cậu ấy ăn thôi, chỉ cần là cậu ấy, đừng nói ăn tớ, gặm tớ cũng được."

Sầm Niệm không nhịn nổi: "Cậu giỏi lắm."

Chưa dứt lời, đinh đoong một tiếng, điện thoại vang lên tin nhắn. Nhận được hồi âm xác nhận, Tống Thời Dư lập tức đứng dậy, cười tươi ôm chầm lấy Omega, hôn lên má một cái: "Đi đây, bảo bối."

Sầm Niệm còn đang cằn nhằn vì người ta không nghiêm túc lắng nghe, bị quấy rối đột ngột, vội lau mặt: "Tống Thời Dư, đồ lưu manh!"

Tên lưu manh chính hiệu bước đi hiên ngang, gió thổi phần phật, xông thẳng vào siêu thị duy nhất trong khuôn viên trường. Vừa vào cửa đã hùng hồn quát lớn: “Tất cả tránh ra cho tôi!”

Một vài sinh viên không hiểu chuyện cầm nước lên nhìn, Tống Thời Dư nở nụ cười lịch thiệp, quét mã thanh toán 1 vạn tệ, nói với ông chủ và các sinh viên trong cửa hàng bằng giọng ôn hòa:

"Xin lỗi nhé, toàn bộ nước và đồ uống ở đây tôi mua hết rồi."

Cậu lắc lắc bản ghi thanh toán: "Thế đủ chưa, ông chủ?"

"Đủ rồi đủ rồi!" Mắt ông chủ sáng rực, khách sộp thế này là đủ quá rồi, lập tức sai người chuyển hàng: "Nhanh nhanh, lẹ lên, đi theo cậu ấy!"

Tống Thời Dư hớn hở đi về phía gốc cây bên phải sân bóng rổ, dặn người dọn toàn bộ nước đến chỗ mình.

Trận bóng rổ vừa khai mạc, hành động này gây chú ý không nhỏ. Có người rụt rè hỏi: "Có thể mua lại nước của cậu không?"

Tống Thời Dư tỏ vẻ thân thiện lịch sự, mắt cười cong như trăng lưỡi liềm:

"Tất nhiên rồi. Tôi không lấy tiền. Nếu ai hỏi, cứ bảo là tôi tặng."

"Tống Thời Dư, khoa Triết."

Cậu gõ tay lên máy, cười đầy ngạo nghễ và diễm lệ.

Không phải nói là không uống sao? Vậy thì càng phải bắt uống cho bằng được.

Tấm biển "phát nước miễn phí" vừa treo lên, không ít sinh viên quay đầu từ siêu thị trở lại, nghe tin có thể nhận miễn phí liền ùa tới.

Chưa đầy một lúc, mấy chục thùng đã vơi đi một nửa.

Thu về một loạt lời khen:

“Bạn Tống tốt thật, phát nước miễn phí!"

"Đúng đó, tôi sắp thành fan nhan sắc của cậu ấy rồi, đẹp quá trời!"

"Thật ra mấy tin đồn cũng không thể trách cậu ấy, ai mà hai mươi tuổi đã nghĩ đến cưới chứ? Ai chẳng phải yêu vài người mới biết hợp không."

"Đúng vậy, quan trọng là vừa đẹp, lại tốt. Nếu tôi mà được như vậy, một năm 365 ngày mỗi ngày tôi yêu một kiểu khác nhau!"

“...”

Tống Thời Dư nghe những lời khen ấy, hưởng thụ mà nheo mắt.

Người tốt!

Cậu cười, để đầu lưỡi nghiền ngẫm cụm từ ấy. Sao có thể không phải là người tốt chứ.

Cậu nhìn mấy thùng nước khoáng còn lại, mở danh bạ nhắn tin cho trưởng ban sinh viên năm nhất Dương Minh:

[Lên sân bóng rổ phát ít nước. Nhanh lên.]

Cậu vươn vai, một tay xoay cổ, cầm thêm một chai nước rồi đi về phía trước sân bóng.

Vẫn là vị trí cũ.

Lần này chỉ là trận giao hữu nên nhanh chóng kết thúc, vô số Omega ngượng ngùng cầm nước đưa cho người mình thầm mến.

Alpha cao lớn như thường ngày đeo ba lô một bên vai định rời đi, lại bị hội trưởng CLB bóng rổ khác khoác vai giữ lại, cầm chai nước do một nữ sinh đưa rồi ném qua.

Anh mở một chai khác, uống một hơi, rồi đóng nắp.

"Anh Già đi nhanh thế, vẫn trốn cậu ta à?"

"Dạo này mấy buổi học cậu ta đều đến học ké mà."

Nghe nhắc tới người đó, lông mày Già Văn khẽ động, giọng lạnh tanh: "Sau này đừng gọi tôi tham gia thi đấu bóng rổ nữa."

"Đừng mà anh Già.” Hội trưởng cười nịnh: "Anh là phó chủ nhiệm CLB bóng rổ, không thể cứ không đến được. Với lại anh chơi bóng giỏi thế, không có anh bọn em bị các trường khác đè bẹp mất."

Già Văn mở chai nước, uống một ngụm, giọng không cảm xúc: "Vậy tôi từ chức, rút khỏi CLB.”

"Ấy, anh, đừng nghĩ vậy chứ, ít đi cũng được, nhưng thi đấu chính thì không thể thiếu anh."

Già Văn không đáp. Vị ngọt thanh mát tràn vào cổ họng, giải tỏa phần lớn khô nóng nơi lưỡi. Anh đóng nắp chai, nhưng vừa nhìn thấy nhãn hiệu liền khựng lại.

Trong tiếng la hét cuồng nhiệt, anh ngẩng đầu nhìn.

Như cảm nhận được ánh mắt, thiếu niên phía trên cũng xuyên qua bụi âm thanh và ánh sáng nhìn lại. Ánh mắt chạm nhau trong nắng, va chạm ngay lúc không ngờ đến.

Rầm!

Như có gì đó vỡ tan, siết chặt lấy tâm hồn.

Lại thêm một cú ghi điểm.

Trên sân bóng rổ tiếng hét vang dội không ngừng.

Ánh mắt Già Văn tối đi.

Lá bồ đề khô rơi rụng tháng mười, lướt nhẹ qua vai, chàng trai ấy ngẩng đầu cười rạng rỡ nhìn tới.

Mắt đào hình hạt hạnh và chóp mũi đỏ ửng vì nắng, môi mềm lại càng đỏ, khiến người ta khó phân biệt nam hay nữ.

Nốt ruồi son cuối đuôi mắt, u sầu như mưa, mờ ảo như sương, như đọng một hồ xuân thủy như dẫn người bước vào cấm địa nguy hiểm.

Lúc ấy cậu giơ chai nước trước mặt, mở nắp, môi phủ lên miệng chai, uống nhanh từng ngụm.

Vì uống quá gấp, khóe môi không kịp giữ nước, để một dòng nhỏ chảy xuống từ cằm, qua yết hầu, đến xương quai xanh lộ ra sau khi cởi cúc áo.

Uống xong, cậu lau mép, lại như lần đầu gặp, ngón tay khẽ quệt trở về môi, đôi môi lẩm bẩm: "Ngon không?"

Yết hầu Già Văn chuyển động, siết chặt chai nước không nhúc nhích.

Hội trưởng CLB bóng rổ uống xong chai thứ hai, tấm tắc:

"Nước này hãng gì vậy? Ngon thật, còn ngọt nữa."

Một Omega bên cạnh nghe xong vui vẻ không thôi, ra hiệu bằng mắt chỉ về phía trên:

"Đây là nước điện giải, đang phát miễn phí ở đằng kia."

"Chính là chỗ đó, do Tống Thời Dư khoa Triết tặng đấy."

Khi mấy người ngoảnh lại thì người đã rời đi từ lâu, chỉ còn lại cơn gió nghịch ngợm thổi tung mái tóc, len vào tận tim.