Chương 10: Cút

Sáng thứ Tư ít tiết, sau một đêm thức khuya, Sầm Niệm lười nhác bò ra khỏi chăn rồi lê bước vào nhà vệ sinh.

Ai ngờ, vừa bước xuống cầu thang đã thấy Tống Thời Dư đang đứng trước tủ lục lọi đồ đạc.

Cậu ấy nắm chặt tay vịn cầu thang, sợ mình hoa mắt, còn giơ tay dụi mắt mấy lần, trừng to mắt nhìn:

“Cậu, cậu làm gì đấy? Sáng sớm thế này dậy làm gì?!”

Tống Thời Dư đang mặc một chiếc áo thể thao ngắn tay màu trắng, thấy omega trước mặt trông như thấy ma, giọng thản nhiên:

“Đi chạy bộ chứ còn gì. Không thì mặc đồ làm gì? Đi trình diễn thời trang chắc?”

“Cậu? Chạy bộ?” Sầm Niệm nói một câu mà thành hai câu hỏi, mắt nhìn từ Tống Thời Dư lại liếc ra ngoài cửa sổ, trời vẫn còn tối lờ mờ.

“Cậu điên rồi.”

Nghĩ đến chuyện học kỳ này cậu chưa từng dậy sớm lần nào, Sầm Niệm lùi lại một bước, mặt đầy kinh ngạc:

“Không phải là bị thứ gì bẩn thỉu nhập vào rồi chứ? Cậu là ai vậy!”

“Mau ra khỏi thân thể đứa con trai ngoan của tôi, yêu ma quỷ quái, cút đi!”

Thấy người kia lại bắt đầu nói nhảm, Tống Thời Dư vẫn mặc quần không dừng tay, mắng một câu: “Cút cút cút!”

Sầm Niệm vẫn chưa tiến lại gần, còn đang nghi ngờ nhìn cậu, ngửi ngửi không khí rồi nhíu mày: “Có yêu khí.”

Tống Thời Dư dứt khoát mặc xong quần: “Bỗng nhiên muốn rèn luyện sức khỏe không được chắc?”

“Cậu mà rèn luyện?” Sầm Niệm há hốc miệng, cằm như muốn rớt xuống đất, mắt đảo quanh Tống Thời Dư từ đầu đến chân.

Cảm thấy kỳ lạ quá mức, cậu ấy đập đầu như thể chưa tỉnh ngủ: “Tôi cảm thấy tôi vẫn đang mơ.”

Tống Thời Dư cười cười, chỉnh tóc và áo trước gương: “Vậy cậu đừng chết ngất nhé, sau này còn dài.”

Thu dọn xong, cậu liếc đồng hồ, nở nụ cười rạng rỡ bước đến vỗ vai omega: “Tôi đi đây, lát nữa mang đồ ăn sáng về cho cậu.”

“Không phải chứ?” Sầm Niệm thấy bóng người biến mất trong nháy mắt, còn giơ tay lên trước mắt xác nhận bản thân không bị ảo giác rồi mới vào nhà vệ sinh.

Giải quyết xong, vừa mở cửa ra thì bỗng nhiên bừng tỉnh, miệng buột một tiếng “chậc”, chân mang dép lê chạy ra ban công nhìn xuống.

Không ngoài dự đoán, sau bóng dáng cao lớn của Alpha là một tên beta mặc áo trắng trông lòe loẹt đi theo sau.

“Bạn học Già à, trùng hợp ghê.”Tống Thời Dư vẫn luôn theo sau người kia, đợi chạy được một vòng mới tăng tốc chạy song song.

“Không ngờ lại gặp được cậu ở đây.”

Toàn thân trắng cùng vẻ ngoài yêu nghiệt khiến cậu lập tức trở thành phong cảnh nổi bật trên sân thể dục, tất nhiên cũng gây xôn xao bàn tán.

Alpha vẫn đẹp trai lạnh lùng như mọi khi, dù đã chạy được vài vòng trước khi Tống Thời Dư đến, hơi thở vẫn không thay đổi nhiều.

Anh liếc nhìn khuôn mặt ửng đỏ của beta, ánh mắt lướt qua vết bớt đỏ tươi sau cổ cậu rồi không để lại dấu vết thu lại ánh nhìn.

“Bạn học Già.” Beta nói ríu rít bên tai, bước chân cố gắng đuổi theo.

Giọng thì cố làm ra vẻ bình thản nhưng rõ ràng rối loạn.

“Bạn học Già bình thường cũng hay tập thể dục hả? Dáng người thật đẹp, tôi cũng thích. Trước đây tôi ít chạy vì không có ai chạy cùng, không ngờ cậu cũng thích, vậy thì sau này ta có thể cùng chạy mà.”

“Có người đồng hành cũng vui hơn mà.”

“...”

Tống Thời Dư hít vào làn không khí khô rát cổ họng, tiếp tục tìm chủ đề để nói chuyện.

“Cậu chắc không biết những phong tục, lịch sử của trường đâu. Cái này hỏi ai cũng không chính xác, nhưng hỏi tôi thì không sai được.”

Già Văn: “…”

“Bạn học Già bình thường chạy lúc mấy giờ? Chắc cậu dậy từ rất sớm nhỉ. Như mấy người cấp S ấy, đều sống rất kỷ luật đúng không?”

Gió lùa qua tai, mang theo vị cay lạnh như lửa đốt bốc lên, Alpha sải bước dài có nhịp điệu riêng.

Tống Thời Dư, kiểu người vừa mới bắt đầu đã gần như hụt hơi đang dần đuối sức. Thế nhưng, ngay khi ngửi thấy mùi hương ấy, máu trong người như sôi trào lên.

Như thuốc phiện vậy, gây nghiện, toàn thân nóng lạnh xen lẫn, ngay cả giữa chân mày cũng đổ mồ hôi nhỏ.

Tống Thời Dư run lên như bị điện giật, nghiêng mặt nhìn Alpha, thở hổn hển:

“Bạn học Già. Người cậu thơm quá, cậu dùng nước hoa gì vậy, có thể giới thiệu cho tôi không, sao vừa nóng vừa bức bối thế này.”

Già Văn giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, để mặc Tống Thời Dư một mình độc diễn suốt nửa ngày, cuối cùng mới lạnh nhạt buông một câu: “Mùi xác chết vậy.”

Tống Thời Dư bị câu nói đó chặn ngang cổ họng, nghẹn lời. Không hiểu sao, toàn thân bỗng nổi da gà, từng đợt râm ran lan khắp người.

Nhưng đối phương khó lắm mới chịu mở miệng, tất nhiên không thể để lỡ.

Cậu cười thật lòng, đón lời: “Bạn học Già thật biết nói đùa, mùi thuốc sát trùng hả? Thế thì đặc biệt đấy, rất hợp với khí chất của cậu, không hổ là người học y.”

“Nhưng mà, cậu mới đến trường chắc chưa biết nhiều đâu. Như đậu nành ở căng-tin đều là pha bột, bánh bao thì làm bằng thịt hạch, trứng trà để hai ngày rồi đem luộc lại bán tiếp, còn nhiều nữa.”

“Nên là…” Tống Thời Dư cúi đầu, cổ họng có chút mùi máu, gió lùa làm cậu khó chịu, cứ nói vài từ lại nghỉ một chút.

Cậu ngẩng mặt, cố giữ biểu cảm thuần khiết vô hại, mỉm cười:

“Chút nữa có muốn ăn sáng cùng tôi không?”

“Tôi đảm bảo giúp cậu tránh xa đồ công nghiệp, cho cậu hương vị nguyên bản.”

Alpha liếc Tống Thời Dư, gương mặt nhỏ cố gắng đỏ đến tận cổ, cuối cùng trong ánh mắt trông chờ ấy, lạnh lùng phun ra một chữ:

“Cút.” Ngắn gọn, độc ác, vô tình.

Không buồn quan tâm đến người đứng ngây ra, anh tăng tốc bỏ lại phía sau một bóng đen trong ánh sáng mờ của buổi sớm.

Tống Thời Dư mệt rã rời, dừng lại chống tay lên gối thở hổn hển.

Nuốt xuống cảm giác buồn nôn trong cổ họng, ngẩng đầu nhìn bóng người kia rời khỏi sân thể dục.

“Khụ!” Cậu khịt khịt mũi, chống hông: “Cũng dữ dằn đấy chứ.”

Tôi thích.

Không mời được crush ăn sáng, Tống Thời Dư cũng chẳng nản lòng, phớt lờ ánh mắt đám người xem kịch, nhàn nhã đi một vòng sân thể dục.

Cuối cùng bước dài đến căn tin, mua sữa đậu nành pha và bánh bao rẻ tiền.

Ăn no rồi còn không quên gói phần về cho tiểu omega cùng phòng, chủ trương “có phúc cùng hưởng”.

Lúc này Sầm Niệm đang nhăn răng cười như con ngỗng, lướt xem ảnh bạn cùng phòng “mặt nóng dán mông lạnh”.

Gió lạnh thổi qua, beta mặt đỏ bừng, cười rực rỡ xinh đẹp bị Alpha phớt lờ.

Không đầy vài phút sau, bài viết lại leo top:

[Cứu tôi, Tống Thời Dư bắt đầu hành động rồi, sáng sớm mặc lố lăng thế kia chạy bộ, không phóng to cũng biết là cậu ta.]

[Hoa Hồ Điệp aaaa! Đẹp thật đó aaaa! Tiểu Dư bảo bối của tui ơi!]

[Tôi là người xem đây, tôi tận mắt thấy, Tống Bảo chạy theo sau bạn học Già suốt một vòng mới đuổi kịp, không nghe thấy nói gì, nhưng cảm giác tốc độ Alpha cũng chậm lại, mặt Tống Bảo đỏ bừng không biết nói gì, aaa, quắn quéo quá.]

[Truyện tình đơn phương đỉnh cao.]

[Alpha thượng đẳng và bạn trai ngốc nghếch, cậu ấy ghé tai nói: “Bé yêu, cậu chạy chậm quá, có cần tôi cõng không?” Tống Bảo ngại ngùng từ chối: “Không cần, tôi làm được.” Aaaa.]

[Mấy bạn bên trên bình tĩnh lại, tôi nghe thấy bạn học Già nói đúng một chữ: ‘Cút’.]

[...]

[Mod, làm ơn đuổi kẻ phá không khí này ra.]

Sầm Niệm cười như ngỗng, kéo mãi không hết comment.

Mà số tiền đặt cược cũng đã lên đến ba vạn: năm vạn.