(Lưu ý: Truyện có yếu tố giam cầm, điều giáo, dirty talk, hội chứng Stockholm. Tình tiết hư cấu, xin đừng áp dụng vào thực tế.)
Sáng đầu thu, mưa bụi rơi lất phất như sương, không rõ hình, mỏng nhẹ như lụa trượt qua cổ tay, cổ và xương quai xanh, tựa như đang dạo chơi trên làn da.
Chàng trai sải bước nhanh qua màn mưa lất phất, cuối cùng đẩy cửa bước vào quán cà phê ở góc phố, nơi có phong cách trang trí nhã nhặn. Tiếng chuông gió leng keng vang lên trong trẻo theo từng chuyển động.
Còn chưa kịp tìm chỗ ngồi, một giọng nói trong trẻo mềm mại đã kéo ánh mắt cậu qua.
"Tiểu Dư, bên này!"
Một chàng trai mặt tròn, mắt hạnh nhanh nhẹn đứng bật dậy vẫy tay gọi.
Thôi được, khỏi cần tìm nữa.
Tống Thời Dư đưa tay vuốt qua phần mái lộn xộn, chẳng buồn để ý phép tắc, cứ thế kéo ghế ra, ngồi xuống một cách lười biếng.
Trong quán, không ít Omega ngẩng đầu nhìn sang. Khi ánh mắt chạm đến gương mặt cậu, thoáng có chút kinh ngạc. Nhưng chỉ trong tích tắc, vẻ sững sờ do cú sốc thị giác liền biến mất, thay vào đó là ánh mắt đầy căm ghét.
Một sự ghen tị, một chút ngưỡng mộ, nhưng trên hết vẫn là đố kỵ.
Nhưng khi phát hiện trên người cậu hoàn toàn không có mùi pheromone, sau gáy cũng không có miếng dán ức chế thì nhanh chóng chuyển thành sự khinh miệt.
Beta à.
Hạng thấp kém.
Trong quy tắc sinh tồn của thế giới ABO, con người được chia thành Alpha, Omega và Beta.
Alpha sinh ra đã mạnh mẽ, nhanh nhẹn, trí tuệ cũng vượt trội hơn. Với thân hình cường tráng, họ thống trị các lĩnh vực chính trị, thương mại, làm nên những kỳ tích rực rỡ.
Omega thì xinh đẹp, yếu mềm, mang theo pheromone đặc trưng, cơ thể sinh ra đã thích hợp sinh sản, cũng là nhóm gần như độc chiếm ngành giải trí. Từ ngôi sao đến thần tượng, họ nắm giữ nguồn tài nguyên thượng đẳng nhất, sinh ra đã không phải chịu khổ.
Còn Beta là tầng lớp thấp nhất, chẳng khác nào một viên gạch sắt.
Chỗ nào cần thì chuyển đến đó, thiếu ở đâu thì dùng để lấp vào.
Thậm chí, có thời kỳ quy tắc phân cấp còn khắc nghiệt đến mức Beta không có tư cách ăn chung bàn hay học cùng trường với Alpha và Omega.
Sự thấp kém đã khắc sâu vào xương tủy.
Dường như họ sinh ra chỉ để sống một cuộc đời tầm thường, vĩnh viễn nghe lệnh người khác.
Nhưng Tống Thời Dư lại chẳng hề bận tâm đến những ánh mắt đang nhìn mình.
Làn da cậu hơi tái, đôi mắt dài mang nét quyến rũ khẽ khép lại, trông lười nhác mà yên tĩnh. Hàng mi rủ xuống, trong đáy mắt còn vương vài tơ máu như chưa tỉnh rượu sau một đêm say. Cả người cậu phảng phất nét suy tàn, quyến rũ một cách mơ màng.
Ngoài cửa sổ, cơn mưa nhẹ nhàng rơi trên mặt kính, những giọt nước lăn dài. Ánh nắng ban mai rọi lên góc nghiêng khuôn mặt đẹp đến kinh ngạc của cậu, khiến vẻ ngoài ấy càng thêm yếu mềm, mị hoặc.
Quả nhiên, ông trời thiên vị một cách trắng trợn.
Ngay khi vừa ngồi xuống, một luồng pheromone hỗn loạn mang mùi thuốc lá và rượu đã bay đến, suýt nữa khiến Sầm Niệm nghẹt thở.
Không buồn giữ thể diện, cậu lập tức bịt mũi, phe phẩy tay, ghét bỏ mà lùi người về sau:
"Không phải chứ, ai bị điên mà phóng pheromone bừa bãi vậy?"
“Mùi nồng nặc thế này, không biết còn tưởng cậu vừa từ ổ đàn ông chui ra đấy!”
Nói rồi, cậu ấy mạnh tay ấn miếng dán ức chế sau gáy như sợ pheromone này sẽ gây ra phản ứng sinh lý không mong muốn.
Trong thời đại này, gần như mọi Alpha và Omega sau khi phân hóa hoàn chỉnh đều phải dán miếng ức chế sau gáy để ngăn pheromone tràn ra ngoài.
Việc này nhằm tránh vô tình kí©h thí©ɧ người khác động dục hoặc khiến bản thân bước vào kỳ mẫn cảm sớm.
Nó đã trở thành quy tắc ngầm thậm chí còn hơn cả luật pháp. Dù có người quên dán, người xung quanh cũng sẽ tốt bụng nhắc nhở, bởi hệ quả sau đó vô cùng nghiêm trọng.
Cho nên dù là Beta cũng hiếm khi tiếp xúc với pheromone.
"Cũng gần như vậy thôi."
Tống Thời Dư hoàn toàn không để tâm đến lời trách nhẹ này. Có lẽ do tối qua uống nhiều, bây giờ đầu cậu đang nhức như búa bổ.
"Cậu đó!" Sầm Niệm bực bội nhìn cậu, hận không thể gõ một cú cho tỉnh ra.
"Cậu có thấy ánh mắt đám Alpha nhìn cậu không? Mỗi người đều như muốn xé xác cậu ra vậy! May mà cậu là Beta, chứ nếu là Omega thì đã bị họ đánh dấu từ lâu rồi. Cậu không biết Alpha có ham muốn chiếm hữu mạnh cỡ nào đâu!"
Tống Thời Dư nghiêng đầu, nở nụ cười đầy mê hoặc, rồi ra hiệu cho Sầm Niệm nhìn điếu thuốc điện tử màu xanh bạc hà lủng lẳng trên cổ mình.
“Hơn nữa, cậu xem, tớ đang cai thuốc đấy.”
Sầm Niệm trợn mắt đầy bất lực:
"Đừng nói với tớ là hôm qua cậu lại lăn lộn với cái Alpha khoa tài chính đấy nhé?"
"Khoa tài chính? Ai cơ?" Tống Thời Dư vừa day day thái dương vừa hỏi, giọng điệu có chút mơ màng.
Sầm Niệm liếc cậu một cái, nhắc nhở:
"Thằng nhóc gì đó tên Tiểu Trạch ấy, pheromone của nó toàn mùi gỗ tuyết tùng. Còn nhớ không? Chẳng phải hôm trước cậu còn khen nó “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” sao?"
"À."
Tống Thời Dư chớp mắt, xoa xoa đôi mắt ngái ngủ, nghĩ ngợi một lúc rồi chậm rãi sửa lại:
"Tên đó là Tiểu Mẫn. Đá rồi, dính người quá."
Sầm Niệm chịu không nổi nữa:
"Cậu không thể yêu đương tử tế được à?"
Sống cùng phòng với cậu một năm, cậu đã ngửi thấy không dưới mười loại pheromone khác nhau mà Tống Thì Dư mang về.
"Yêu?"
Tống Thời Dư nhướn mày, khóe môi cong lên đầy trêu chọc.
"Còn chưa đến một năm thì sao gọi là yêu được?"
"Cậu đúng là trâu bò thật."
Sầm Niệm giơ ngón tay cái trước câu trả lời này, vừa dùng thìa khuấy cà phê vừa hỏi:
"Vậy có phải hôm qua cậu bị Nghiêm Thừa của khoa bên chặn ở quán bar không?"
Tống Thời Dư dường như có chút phiền khi nghe đến cái tên này, bèn tặc lưỡi một tiếng.
Ngón tay đang xoa ấn đường cũng đè mạnh xuống, giọng nói uể oải:
“Không có gì đâu, chỉ nói vài câu vớ vẩn, tớ đã đuổi đi rồi.”
Nghe ra được sự bực bội vì bị làm phiền.
"Là nói chuyện “quay lại” chứ gì?"
Sầm Niệm nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt rơi trên người Tống Thời Dư.
"Nhưng mà này, cậu thay Alpha cứ như thay áo vậy, cẩn thận có ngày sa chân đấy. Nhưng lần này cậu nên cẩn thận đi, Nghiêm Thừa không giống đám Alpha bình thường đâu. Hắn ta là Alpha cấp A đấy, có chút điên rồ, lỡ mà dính vào thì khó mà dứt ra được."
“Alpha cấp A là đỉnh chuỗi thức ăn, thể lực áp đảo chúng ta.”
Sầm Niệm nhìn cậu bạn Beta xinh đẹp quyến rũ trước mặt, lặng lẽ thở dài tiếc nuối.
Ai mà không biết cả học viện Gia Nam này, Tống Thời Dư chưa bao giờ quay lại với người cũ, yêu đương đúng ba tháng thì nhất định chia tay.
Người ta nói rằng, một trăm ngày là đủ để dòng máu trong cơ thể thay đổi một lần, chút cảm giác mới mẻ ban đầu cũng sớm phai nhạt.
Những người hiểu chuyện thì sớm biết điều mà không dây dưa nữa, chỉ có những kẻ tham vọng độc chiếm, khát khao biến cậu thành của riêng mới điên cuồng quỳ xuống cầu xin cậu quay lại.
Chỉ tiếc rằng, Tống Thời Dư như ánh trăng dưới nước, như bông tuyết đầu đông.
Rõ ràng ngay trước mắt, cứ ngỡ chỉ cần vốc nước là chạm được, leo lêи đỉиɦ núi tuyết là hái được, nhưng đến khi cúi xuống đưa tay ra.
Ảnh trăng đã tan.
Tuyết cũng hóa sương.
Beta nhếch môi cười nhẹ, dường như chẳng mảy may bận tâm, đôi mắt hồ ly lộng lẫy mang theo chút hờ hững xa cách, nhìn gì cũng mang chút lạnh nhạt và lười nhác.
“Muốn ăn? Tớ không cho là được.”
Sầm Niệm bị nụ cười rực rỡ đến cực điểm này làm cho hồn xiêu phách lạc, lập tức dời ánh mắt đi chỗ khác. Dù ở chung một năm vẫn bị quyến rũ bất thình lình.
Quả nhiên là yêu tinh.
“Cậu gọi tớ đến chỉ để nói chuyện này?” Tống Thời Dư nghiêng người, lấy viên kẹo trong túi bóc ra cho vào miệng, khuỷu tay chống cằm, trông như buồn ngủ lắm rồi.
"Sao, chiều cậu còn hẹn à?" Sầm Niệm nhìn bộ dạng của cậu từ đầu đến chân, nhìn thế nào cũng không giống người có việc bận.
"Cũng không có gì." Tống Thời Dư để đầu lưỡi lướt nhẹ trên viên kẹo, tận hưởng vị ngọt, giọng điệu hờ hững.
"Tống Lăng bảo tớ đi dự tiệc rượu, nói là có một đứa em họ xa chuyển đến Nam Loan, cùng trường với chúng ta, bảo tớ đi làm quen một chút."
Sầm Niệm nghe vậy thì gật đầu, nhưng rất nhanh sau đó lại nhíu mày, ánh mắt thoáng chút chần chừ khi nhìn cậu.
"Cậu cứ mặc bộ này á? Quá tùy tiện rồi đấy."
"Tùy tiện?"
Tống Thời Dư hơi cong ngón trỏ và ngón giữa chống lên cằm, cúi đầu nhìn thoáng qua cổ áo mình, không thấy có gì bất ổn, mùi hương cũng sạch sẽ.
Hôm qua cậu thật sự không chơi quá muộn, chỉ là lúc rời đi đúng lúc ngang qua một bàn VIP, tình cờ có một Alpha đột ngột phát tình, khiến cả quán bar hỗn loạn, đến mức cảnh sát hình sự cũng phải vào cuộc.
Có lẽ lúc đó cậu bị dính phải một ít pheromon linh tinh.
Nhưng cậu không ngửi thấy gì cả.
"Tớ thấy cũng ổn mà, sạch sẽ đấy chứ." Cậu bình thản đánh giá.
"Sạch?" Sầm Niệm tò mò rướn người ngửi thử.
Mới vừa cách người khoảng một gang tay, áp lực tự nhiên từ pheromone đã khiến chân cậu ấy mềm nhũn, chóng mặt, vội vàng lùi lại.
Hai tay ôm lấy mũi, vẻ mặt tái mét: "Mẹ kiếp, cái mùi này sắp ngập ra ngoài rồi còn sạch sẽ? Ít nhất cũng có bốn, năm loại pheromone khác nhau!"
"Cậu không xịt chút thuốc cách ly à? Không sợ lại bị bố cậu tóm được rồi nổi trận lôi đình à?"
Cậu ấy biết rõ bố của Tống Thời Dư, ông Tống Lăng là một Alpha, hơn nữa còn là Alpha cấp A hiếm hoi.
Alpha sinh ra đã có tính chiếm hữu, bảo vệ lãnh thổ mạnh mẽ, cấp bậc càng cao thì du͙© vọиɠ và kiểm soát càng khủng khϊếp.
Đừng nói là ngồi cạnh, chỉ cần ngửi thấy mùi này thôi cũng đủ để ông ta bùng nổ rồi.
Mà quan hệ bố con bọn họ cũng chẳng tốt đẹp gì, chỉ thiếu một điểm bùng nổ nữa thôi là nước lửa bất dung.
Không cần tưởng tượng nhiều, Sầm Niệm đã có thể hình dung cảnh tượng Tống Thời Dư và ông bố của cậu đối đầu căng thẳng, sau đó bị đuổi thẳng vào khách sạn.
Nhưng rõ ràng, người kia chẳng hề bận tâm.
"Lười xử lý."
Tống Thời Dư nhún vai hờ hững, cắn nát viên kẹo trong miệng, vị ngọt tan ra trên đầu lưỡi.
"Nói vào chuyện chính đi."