Chương 5: Rắc rối

Vừa rồi, Lương Oánh Oánh cố tình véo con trai vài cái khiến sắc mặt của Trương Thạc Thành chẳng mấy tốt đẹp. Mà bà nội của Trương Nhạn Thanh cũng cảm thấy không được vui.

Tuy chị dâu em chồng vốn chẳng ưa gì nhau nhưng phải công nhận bà nội của Nhạn Thanh là người có năng lực, là người phụ nữ giỏi giang, thành đạt. Sau khi bà nội lấy ông nội liền tham gia vào việc kinh doanh của gia tộc, cả đời tranh đấu.

Còn bà cô vốn đã có xuất thân tốt, lấy được tấm chồng cũng khá ổn nên cả đời chỉ cần phụ giúp chồng nuôi dạy con cái, giữ vai trò bà chủ gia đình là được.

Từ trước đến nay, hai người nhìn nhau vốn đã không thấy thuận mắt rồi, cứ tranh cao thấp suốt cả đời.

Mà giờ chồng của cả hai bà cụ đều đã mất, thế nên mối quan hệ giữa hai người có vẻ hòa hoãn hơn nhiều so với trước kia. Thế nhưng ít nhiều vẫn không thể tránh được những lần ngấm ngầm so sánh.

Tính tình bà cô vốn đã cay nghiệt, cả đời luôn công kích bà nội vì cho rằng bà nội cứ mải mê gây dựng sự nghiệp mà lơ là việc chăm sóc con cái. Vì vậy, bà nội rất khó chịu khi cháu chắt của mình làm mất thể diện trước mặt bà cô.

Đến dạo hai năm gần đây, Trương Thạc Thành lớn lên lại càng ngày càng bướng bỉnh, chưa từng cho bà nội được chút thể diện nào. Mà cháu trai của bà nội cũng đâu chỉ có mình thằng nhóc hư đốn ấy nên dần dà, bà nội cũng chẳng thèm để tâm tới thằng nhóc ấy nữa.

“Em cứ chơi đi.” Trương Nhạn Thanh quay sang nói với Trương Hạc Linh: “Để chị ở đây với bà nội và bà cô.”

Giờ người già đều thích náo nhiệt, đều thích có người bầu bạn trò chuyện với mình nhưng có mấy ai trong đám trẻ chịu kiên nhẫn ngồi nói chuyện với họ đây? Ngay cả Trương Hoàn - con trai ruột của bà nội, cũng chỉ ở bên mẹ ruột được một lúc là lại muốn tìm cách trốn đi.

Con gái cả bỗng trở nên ngoan ngoãn, hiểu chuyện như vậy khiến Trương Hoàn sực nhớ lại lúc vợ mình còn sống. Nghĩ đến đây, ông ta vui mừng đến mức chẳng thể nói nên lời.

Thấy Trương Hạc Linh ngẩng đầu nhìn người lớn, Trương Hoàn bèn vội vàng gật đầu: “Cứ đi đi, mau tìm em trai con mà chơi cùng cho vui.”

Ai thèm tìm thằng nhóc đáng ghét đó chứ.

Được người lớn cho phép, Trương Hạc Linh lập tức chạy về khu vui chơi dành cho trẻ con, định bụng tìm mấy cô bạn trạc tuổi mình.

Trương Hoàn nhìn qua nhìn lại mấy lần rồi mới nói: “Mẹ ơi, vậy con...”

“Được rồi, biết rồi.” Bà nội không kiên nhẫn phất tay: “Đi đi, đi đi.”

Trương Hoàn như trút được gánh nặng, nhanh chóng rời khỏi đó. Lương Oánh Oánh cũng không còn vẻ kiêu ngạo như khi ở nhà nữa mà lặng lẽ theo sát sau lưng chồng.

Rồi bà nội quay sang nhìn Nhạn Thanh, dịu giọng nói: “Cháu cũng đi chơi đi, đừng bận tâm tới chúng ta nữa.”

Nhạn Thanh mỉm cười, ngồi xuống ghế sô pha cạnh bà nội: “Cháu đã lớn chừng này rồi thì còn chơi bời gì nữa ạ.” Rồi cô ôm lấy cánh tay bà nội, có ý làm nũng: “Lâu lắm rồi cháu mới được gặp mặt bà nội mà, sao bà nội lại đuổi cháu đi vậy chứ?”

Bà nội bật cười, vỗ nhẹ tay cô: “Bà chỉ sợ cháu thấy hai bà già này nói chuyện nhàm chán quá thôi.”

“Không có đâu.” Nhạn Thanh nói: “Cháu thích nghe hai bà trò chuyện lắm.”

Trương Nhạn Thanh nhìn đĩa trái cây trên bàn trà, nhẹ nhàng lấy tăm xiên hai quả dâu tây rồi đưa cho mỗi bà một quả. Hai bà cụ đều mỉm cười hòa nhã, chậm rãi thưởng thức trái cây mát lịm.

Vừa ăn, hai người vừa nói chuyện với nhau.

“Khi nào vợ Thư Thần sinh vậy?”

“Dự sinh cuối tháng 8 cơ.”

“Vậy cũng sắp rồi. Đã biết là con trai hay con gái chưa?”

“Hai đứa nhỏ không muốn biết giới tính trước. Thấy tụi nhỏ bảo là muốn giữ bất ngờ đến phút cuối ấy.” Bà cô nói: “Giờ trai gái gì cũng như nhau thôi, đâu như thời chúng ta trước đây cơ chứ.”

“Đúng vậy, giờ thời đại đã khác xa rồi.” Bà nội gật đầu tán đồng.

Tuy bà cô là em chồng, lấy chồng muộn hơn bà nội nhưng lại sinh con sớm hơn. Giờ bà cô đang mong đến việc được bế chắt luôn rồi.

Hai bà cụ tiếp tục trò chuyện đủ thứ chuyện trong nhà, nào là con trai nhà ai không chịu lấy vợ thì nên giao gia sản cho con gái, hay con cái tranh giành đến mức có người dám dùng thủ đoạn độc ác đến nỗi suýt chút nữa gây án mạng.

Ở độ tuổi này, bao nhiêu chuyện xảy ra trong quá khứ cũng chỉ là làn gió thoảng qua. Giờ chủ đề chính cũng chỉ xoay quanh chuyện con cháu trong nhà.

Rồi câu chuyện bất chợt chuyển sang Nhạn Thanh.

“Mấy hôm nữa, chị Dung định sang châu Âu chơi đó, hay là cháu đi cùng chị ấy nhé?” Bà cô cười hỏi.

“Dạ thôi bà ạ. Hè này cháu muốn tranh thủ học bù kiến thức ạ.”

Hai bà cụ đều vô cùng ngạc nhiên.

Trương Nhạn Thanh rũ mắt, chậm rãi giải thích: “Từ khi mẹ mất, cháu không còn được chăm chỉ như trước nữa. Giờ thành tích của cháu đã kém hơn nhiều nên cháu sợ vào cấp ba sẽ không theo kịp bạn bè. Thế nên hè này cháu muốn học lại kiến thức cho chắc, sắp tới cháu còn phải cố gắng chuẩn bị cho kỳ thi phân ban nữa chứ ạ!”

Nghe đến đây, hai bà cụ âm thầm thở dài một hơi.

Bà nội Trương Nhạn Thanh càng thấy chua xót hơn ai hết.

Trước kia, Nhạn Thanh là một đứa cháu gái vô cùng xuất sắc, luôn khiến bà nội tự hào để mang đi khoe với em chồng. Nhưng từ khi mẹ mất, cô đã thay đổi hẳn, thậm chí tính cách cũng không còn ngoan ngoãn, dễ mến như trước khiến hai bà cháu dần nảy sinh xa cách.

Giờ xem ra cô thiếu nữ này đã trưởng thành rồi. Nhưng từ đâu đó vẫn thấy được bóng dáng cô cháu gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện ngày xưa.

Tất cả cũng tại Trương Hoàn cả. Là do ông ta tự tiện đưa một người đàn bà như thế vào nhà, phá hỏng nề nếp gia giáo.

Mà chỉ tội cho đứa bé ấy... Xem ra sao bao nhiêu năm giằng co, dường như Trương Nhạn Thanh đã trưởng thành, đã hiểu chuyện hơn rồi.

Bà nội thở dài một hơi, đưa tay xoa đầu cô.

Bà cô hỏi chuyện: “Khai giảng là vào cấp ba rồi phải không? Sắp tới con định vào học trường nào?”

“Dạ, là trường trung học số 1.” Trương Nhạn Thanh nói: “Mẹ con luôn hy vọng con vào được trường trung học số 1 ấy ạ.”

Trước đây, mẹ cô tin rằng Trương Nhạn Thanh sẽ đỗ vào trường trung học số 1 với điểm số cao nhất thành phố K này. Thế mà giờ đây, cô lại phải nhờ ba cô bỏ tiền mới vào được.

Trương Nhạn Thanh chỉ định lấy chuyện này để kéo gần mối quan hệ với hai bà cụ mà thôi. Nhưng lúc nhớ lại kỳ vọng của mẹ, rồi nghĩ đến việc mình từng bị trường đuổi học, thành tích trượt dài biến thành hạng người chẳng ra gì, cuối cùng phải qua đời trong nỗi nhục nhã... Nếu để mẹ biết được thì chắc bà sẽ đau lòng lắm.

Nét mặt cô thoáng hiện lên vẻ hối hận, nuối tiếc.

Ánh mắt ấy chứng tỏ rằng cô đã thật sự trưởng thành.

Hai bà cụ quay sang liếc nhìn nhau, đều cảm thấy thương xót thay cho đứa trẻ mồ côi mẹ này.

Tính tình bà cô vốn rất thẳng thắn nên bèn hỏi ngay: “Thế người phụ nữ kia ở nhà có làm khó cháu không?”

Bà nội cũng nhìn Trương Nhạn Thanh chăm chú. Chỉ cần Nhạn Thanh nói rằng cô bị mẹ kế bắt nạt thì chắc chắn cả hai bà cụ sẽ lập tức giáo huấn người đàn bà kia.

“Cháu không sợ bà ta.” Nhạn Thanh nói: “Chỉ là em trai rất đáng ghét, thằng nhóc chẳng coi ai ra gì nên cần phải giáo dục lại một chút.”

Câu “không sợ” này không có nghĩa là người kia chưa từng bắt nạt cô mà là cô tin tưởng mình có thể tự đối phó với bà ta. Đồng thời cô cũng thể hiện rõ sự thất vọng với thằng em trai trời đánh kia.

Đến giờ bà nội phải nhìn cô bằng con mắt khác hẳn. Bà nội quan sát cô từ trên xuống dưới một lượt rồi vỗ nhẹ tay cô, gật đầu khe khẽ: “Được. Nếu có chuyện gì con không tự giải quyết được thì cứ gọi điện cho bà.”

“Bà nội yên tâm ạ.” Nhạn Thanh đáp lại bằng giọng điệu chắc nịch.

Rất nhanh, hai người chú họ bước tới đỡ hai bà cụ tới phòng tổ chức buổi tiệc mừng thọ.

Trương Nhạn Thanh cùng đỡ hai bà cụ đứng lên, sau đó bèn đỡ lấy tay bà cô. Bà cô đắc ý quay sang nói với bà nội một câu: “Nhìn kìa, Nhạn Nhạn hiếu thuận với em chưa.”

Bà nội cười mắng: “Còn chẳng phải vì hôm nay là sinh nhật của em đó sao?”

Trương Nhạn Thanh chỉ mỉm cười không đáp lời.

Trong suốt buổi tiệc mừng thọ, cô vẫn luôn ở bên cạnh hai bà, chăm sóc vô cùng tận tình, chu đáo. Đương nhiên là hai bà cụ cũng rất hưởng thụ khi được đứa cháu gái xinh đẹp vây quanh.

Ngoài ra cũng có mấy cô em họ khác bị ba mẹ đẩy lại gần, hai bà cụ cũng không từ chối, đều vui vẻ cười nói đón tiếp các cháu tới chơi.

Trương Nhạn Thanh không tranh giành nhưng cũng không rời đi, vẫn luôn ở cạnh hai bà suốt buổi tiệc.

Nhưng đồng thời, tầm mắt của cô luôn tìm kiếm bóng dáng Trương Thạc Thành trong đám đông.

Kiếp trước, Trương Thạc Thành đã mang khẩu súng nước tới buổi mừng thọ. Khi đó, thằng nhóc vốn có ác ý với cô từ trước nên mới cố ý bơm đầy nước vào súng rồi làm hỏng váy của cô ngay giữa buổi tiệc. Hậu quả là cô mất hết thể diện trước mặt bà nội, vì tức giận cãi nhau mà phá hỏng niềm vui nhân ngày mừng thọ của người lớn tuổi trong nhà.

Về sau, mọi chuyện ngày càng tệ hơn, bạn bè xa lánh, trở nên đơn độc.

Trong lúc đang chìm đắm trong ký ức kiếp trước, trước tầm mắt cô đột nhiên xuất hiện bóng dáng loi choi của Trương Thạc Thành giữa đám người. Ánh mắt Trương Nhạn Thanh lập tức trở nên lạnh lẽo.

Mà ánh mắt Trương Thạc Thành lóe lên tia gian xảo. Đương nhiên Trương Nhạn Thanh hiểu rất rõ thằng nhóc ấy đang nghĩ gì, bởi suốt bao nhiêu năm nay, Trương Thạc Thành luôn tìm cách khiến cô mất mặt trong những dịp quan trọng như thế này.

Xem ra, hôm nay Trương Thạc Thành lại định ra tay lần nữa.

Bà cô đang cùng mọi người mở quà, người người nói cười rôm rả, bầu không khí vô cùng tốt đẹp.

Trương Nhạn Thanh cúi đầu xuống rồi khẽ bưng ấm trà lên, rót cho bà nội và một vị khách một cốc trà nóng. Vị khách ấy còn không quên khen ngợi ngay trước mặt bà nội và bà cô: “Ôi chao, cháu gái hai bà mới hiếu thuận biết bao.”

Trương Nhạn Thanh mỉm cười ngại ngùng, lại cúi xuống bưng đĩa trái cây tới cho người lớn thưởng thức.

Động tác của cô vô cùng thong thả, chậm rãi, còn Trương Thạc Thành đang nở nụ cười xấu xa. Thằng nhóc giơ khẩu súng nước nhỏ lên, bóp cò...

Trương Nhạn Thanh bất ngờ đứng thẳng lên, thân hình lanh lẹ xoay sang một bên như thể muốn gọi bồi bàn. Động tác mạnh mẽ ấy vô tình che khuất tầm nhìn của bà nội và bà cô.

Một luồng nước lạnh tanh từ hồ cá chạm khắc bạch ngọc nhà bà cô... được bắn thẳng vào nhân vật chính của buổi tiệc! Thậm chí thứ nước tanh bẩn ấy còn văng lên cả người bà nội và khách ngồi bên cạnh.

Mọi người đồng loạt kêu lên một tiếng kinh hãi!

Bà nội bị bắn nước, ban đầu chỉ hơi ngạc nhiên và tức giận. Nhưng khi nghe Trương Nhạn Thanh quát một tiếng: “Trương Thạc Thành, em làm trò gì vậy!” Bà nội lập tức sững lại, rồi sắc mặt dần trở nên xanh mét.

Trương Hoàn thấy con trai mình gây chuyện liền túm lấy thằng nhóc đi. Trương Thạc Thành cố vùng vẫy, ngoài miệng không ngừng la hét: “Buông con ra, mau buông con ra!”

Rồi đột nhiên thằng nhóc bật ra một câu: “Con mẹ nó chứ, mau buông con ra!”

Mọi người lập tức bàn tán xôn xao. Một đứa trẻ con mà lại nói chuyện hỗn láo như vậy với người lớn ư?

Lần này, ngay cả mặt Trương Hoàn cũng tái mét cả đi.

Ông ta kéo con trai mình tới trước mặt bà cô, chân thành cúi đầu nhận lỗi: “Cô ơi, cho cháu xin lỗi, tất cả đều tại thằng nhóc này mà ra. Đợi đến khi về nhà cháu nhất định sẽ đánh nó tới chết!”

Trương Nhạn Thanh cầm khăn giấy lau sạch nước trên người bà nội, còn bên bà cô đã có cháu gái ruột của bà cô lo liệu. Nghe vậy, sắc mặt bà cô lập tức xấu đi, hừ lạnh một tiếng.

Bà nội không nhịn được bèn quát lớn: “Ngày vui mà con nói gì vậy hả!”

Lúc này Trương Hoàn mới sực nhớ ra ngày mừng thọ kiêng kị nhất là việc nhắc đến cái chết. Thế là ông ta vội vàng chữa lời: “Ôi, là cháu lỡ lời! Thằng ranh con này nữa, con có mau xin lỗi bà cô đi không? Nhanh lên, xin lỗi bà mau!”

Từ nhỏ Trương Thạc Thành đã ngang bướng, vô pháp vô thiên. Dù đã được mẹ dặn dò trước khi đến nơi nhưng một khi đã lên cơn bướng thì thằng nhóc chỉ muốn giãy giụa chạy trốn.

Lương Oánh Oánh thấy con trai gặp rắc rối, trong lòng vốn đã suy tính đến chuyện rút lui êm đẹp. Nhưng thấy con trai không biết nhận lỗi nên bà ta đành phải lao tới, hung hăng véo vài cái thật mạnh, thấp giọng quát mắng: “Mau xin lỗi bà đi! Nhanh lên”

Bà ta ra tay vô cùng tàn nhẫn, giọng nói sắc bén. Trương Hoàn vốn chưa từng đánh con cái, còn thỉnh thoảng Lương Oánh Oánh mới véo vài cái dạy dỗ con mà thôi.

Nhưng Trương Thạc Thành chẳng những không xin lỗi mà còn gào khóc kêu đau, càng làm mất mặt hơn.

“Đủ rồi!” Bà cô cau mày, lạnh lùng nói: “Ngày vui của tôi mà gia đình các anh các chị nhất định phải làm loạn đến thế này à? Muốn dạy con thì về nhà mà dạy. Bà nội nó, ba nó, mẹ nó, thích dạy thế nào thì dạy, đừng để khách khứa chê cười thẳng vào mặt tôi.”

Câu “bà nội nó” kia lập tức đâm thẳng vào lòng tự ái của bà nội Trương Nhạn Thanh.

Mà bà nội đã tức giận đến xanh cả mặt từ lúc nào, còn cô chỉ im lặng dùng khăn giấy thấm sạch nước trên quần áo cho bà nội.

Thỉnh thoảng đôi mắt vẫn liếc về phía đôi vợ chồng đang cố gượng cười xoa dịu bà cô.

Trương Nhạn Thanh khẽ nhếch môi, âm thầm nở nụ cười lạnh lùng.