Trương Nhạn Thanh có thể hiểu được cảm xúc của Trương Hạc Linh bởi từ lúc cô ấy đặt chân vào cửa lớn nhà họ Trương, dường như cô ấy luôn muốn kết thân với cô như chị em ruột. Có lẽ bản năng của một cô gái nhỏ là muốn gần gũi một chị gái lớn chăng?
Chỉ là trước đây, Trương Nhạn Thanh hoàn toàn không thèm để ý đến cô em gái này.
Nhưng cảm xúc của Trương Hoàn thì Trương Nhạn Thanh lại không thể nào hiểu nổi.
Vừa rồi lúc cô ngăn cản Lương Oánh Oánh, ông ta chẳng những không bênh vực cô vợ bé bỏng của mình mà còn... có chút vui vẻ? Cái quỷ gì vậy chứ?
Trước đây mỗi khi cô và Lương Oánh Oánh xung đột, Trương Hoàn luôn tỏ vẻ bất đắc dĩ, thậm chí còn có hơi bực bội. Thường thì ông ta sẽ đứng về phía Lương Oánh Oánh hơn.
Dì La từng nói với cô rằng: “Con đừng nóng nảy như vậy chứ, chỉ cần kiềm chế một chút thôi là được. Vốn dĩ ba con đã cảm thấy có lỗi với con rồi, thế mà con cứ làm ầm ĩ, la hét với ông ấy thì đấy, con xem, giờ ông ấy đã quay sang giúp người phụ nữ kia rồi.”
Nhưng khi đó, Trương Nhạn Thanh có chịu nghe mấy lời đó đâu, đã vậy cô còn tức giận đáp: “Dựa vào cái gì mà tôi không thể nổi giận với ông ta? Chính ông ta có lỗi với mẹ tôi trước mà!”
Loại kỹ nữ rất xứng đôi với loại chó chết ấy, dẫu có đến thiên trường địa cửu cũng phải ở bên nhau mới phải!
Dì La chỉ biết thở dài một hơi.
Thôi thì trước mắt cứ tạm bỏ qua cảm xúc khó hiểu của Trương Hoàn đã, Trương Nhạn Thanh bèn quay sang nhìn Lương Oánh Oánh.
Hôm nay vì cả nhà năm người cùng đi nên gia đình không gọi tài xế mà Trương Hoàn tự lái xe. Lương Oánh Oánh ngồi ghế phụ, Trương Nhạn Thanh ngồi hàng ghế sau, thằng nhóc nghịch ngợm Trương Thạc Thành ngồi ngay phía sau ghế phụ, còn Trương Hạc Linh bị kẹp ở giữa.
Từ chỗ ngồi này, vừa khéo Trương Nhạn Thanh có thể nhìn thấy sườn mặt của Lương Oánh Oánh.
Cô thật sự hơi bất ngờ: Lương Oánh Oánh còn trẻ như vậy sao?
Trong ấn tượng của cô, từ lần đầu xuất hiện, Lương Oánh Oánh đã là một mụ phù thủy già, là ngọn núi lớn đè nặng khiến cô sụp đổ và tự hủy hoại cả cuộc đời mình.
Nhưng sự thật là khi sinh Trương Hạc Linh cho Trương Hoàn, Lương Oánh Oánh mới chỉ 20 tuổi mà thôi. Năm nay, bà ta cũng chỉ mới 29 chín tuổi, tính ra còn chưa qua ngưỡng tuổi 30.
Trương Nhạn Thanh qua đời khi mới 21 tuổi. Thế nên từ góc nhìn của người đã chết sống lại, thực chất Lương Oánh Oánh cũng chỉ được tính là một người ngang tầm tuổi với cô mà thôi.
Nhìn kỹ thì “ngọn núi lớn” từng khiến cô căm hận và đau khổ nhất đã nhỏ bé đi ít nhiều.
Bầu không khí trong xe vốn đang yên tĩnh thì giọng nói của Trương Hạc Linh vang lên, tràn ngập sự ghét bỏ: “Sao em còn mang theo cái này nữa hả?”
Trương Thạc Thành lập tức đáp trả: “Em cứ mang đấy! Liên quan gì đến chị hả!”
“Chị là chị gái của em! Đương nhiên chị có quyền quản lý em rồi!”
“Chị gái thì sao chứ? Mau tránh sang một bên đi! Chị không quản được em đâu!”
Trương Thạc Thành bị Lương Oánh Oánh chiều hư nên cách nói năng vừa kiêu căng vừa ngang ngược. Giọng điệu thằng nhóc mỗi lúc một to hơn, vang vọng trong không gian kín của xe khiến ai nghe cũng phải nhức đầu.
Trương Hoàn cũng bắt đầu khó chịu, định mở miệng bảo con im lặng thì từ phía sau, giọng nói lạnh băng của Trương Nhạn Thanh vang lên: “Câm miệng.”
Bình thường nếu gặp tình huống này, chắc hẳn cô sẽ quát ầm lên, thành ra lại cộng thêm một nguồn cơn gây ồn ào. Nhưng hôm nay, cô lại có vẻ đặc biệt khác thường.
Trương Hoàn không kiềm lòng được bèn nhìn qua kính chiếu hậu, bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của cô con gái cả. Ông ta bỗng rùng mình một thoáng rồi vội vàng quay lại, tập trung lái xe.
Trước đây, dù Trương Nhạn Thanh có quát mắng nhiều thế nào thì Trương Thạc Thành cũng chẳng bao giờ sợ hãi cô cả. Bởi Lương Oánh Oánh luôn nhồi nhét cho hai đứa con hệ tư tưởng “Chúng ta mới là người một nhà”.
Trương Hạc Linh không công nhận điều đó nhưng Trương Thạc Thành lại cực kỳ nghe lời mẹ. Thế nên trong lòng thằng nhóc ấy, người chị này vốn là sự tồn tại không đáng có. Đã vậy cô còn dám cãi nhau với mẹ mình nữa chứ, tốt nhất trong nhà không còn cô nữa là được!
Hơn nữa, Lương Oánh Oánh luôn dạy dỗ thằng nhóc rằng không cần sợ Trương Nhạn Thanh. Vì dù có quát thì cô cũng chưa từng đánh trẻ con bao giờ. Trẻ con thường bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh nên thằng nhóc càng được đà lấn tới.
Nhưng hôm nay kỳ lạ thay. Chị gái không quát tháo, chỉ liếc cậu một cái lạnh lùng rồi nói “Câm miệng”, mà Trương Thạc Thành lại thấy... sợ thật. Chẳng hiểu sao Trương Thạc Thành có linh cảm rằng hôm nay chị gái có điểm gì đó không giống ngày trước nữa.
Trẻ con vốn ngây thơ nhưng cũng có trực giác bản năng khi đối diện với nguy hiểm. Mà giờ phút này, Trương Thạc Thành đã cảm nhận được điều đó.
Bởi thằng nhóc ấy không biết rằng dù Trương Nhạn Thanh đã quyết tâm sống tốt hơn ở kiếp này thì cô vẫn là người đã chết một lần. Lệ khí của hai kiếp người đều ẩn giấu trong đôi mắt đó, đến cả Trương Hoàn nhìn phải cũng thấy rợn người nữa là.
Trương Thạc Thành đưa mắt cầu cứu nhìn xung quanh. Nhưng Trương Hoàn chỉ liếc nhìn con gái qua kính chiếu hậu một lát rồi im lặng. Còn mẹ chỉ quay đầu nhìn một cái rồi chỉ nói với Trương Hạc Linh đúng một câu rằng: “Đừng cãi nhau với em trai nữa.”
Sau đó bà ta bèn quay lưng lại. Bởi dù mang lòng thương xót con trai, Lương Oánh Oánh cũng là con người bình thường, đương nhiên bà ta sẽ không thể nào chịu nổi tiếng trẻ con the thé vang lên trong khoang xe kín.
Kết quả là Trương Nhạn Thanh chẳng cần đánh, cũng chẳng cần mắng, chỉ cần nói một tiếng “Câm miệng” mà lại vô cùng hiệu quả. Đến cả Lương Oánh Oánh cũng không ra mặt bênh vực được cho cậu con trai yêu quý.
Không có ba mẹ chống lưng nên đương nhiên thằng nhóc ấy sẽ phải sợ hãi.
Thế là Trương Thạc Thành đành phải ngoan ngoãn câm miệng lại.
Trương Hạc Linh tủi thân vô cùng. Rõ ràng cô ấy chẳng làm gì sai nhưng giống như mọi khi, người bị Lương Oánh Oánh trách mắng vẫn luôn là cô ấy.
Cô ấy cúi đầu, ấm ức đến nỗi suýt nữa bật khóc.
Trương Hạc Linh hơi khụt khịt, chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn Trương Nhạn Thanh.
Ánh mắt như đang hỏi: “Chị có định an ủi em không?”
Nhưng Trương Nhạn Thanh chỉ cứng ngắc quay đầu sang một bên, giả vờ như đang nhìn cảnh phố xá ngoài cửa sổ.
Trương Hạc Linh buồn bã nhét hai tay xuống dưới chân, cúi đầu nhìn chằm chằm vào đầu gối mình.
Theo tâm lý học, trẻ con hay giấu tay thường thiếu cảm giác an toàn.
Không khí trong xe đã trở lại sự yên tĩnh như mong đợi khiến tâm trạng Trương Hoàn dần tốt lên, Lương Oánh Oánh cũng thấy thoải mái hơn nhiều.
Hồi lâu sau, Trương Nhạn Thanh mới liếc xuống thứ trong tay Trương Thạc Thành. Đó là một khẩu súng phun nước cỡ nhỏ, mô phỏng hình dạng súng lục.
Tốt lắm, thế là vẫn đúng như dự đoán! Vì sợ thằng nhóc không mang theo mà cô còn cố tình dùng câu “Ba đánh em” để kí©h thí©ɧ thằng nhóc. Quả nhiên vẫn giống như kiếp trước, thằng nhóc vẫn cầm theo khẩu súng nước này.
Cả nhà xuất phát khá đúng giờ, cộng với tình hình giao thông lại thuận lợi nên cả gia đình không bị muộn.
Ở lối vào phòng tiệc, các bác, các cô chú bên nội đang đứng đón tiếp khách khứa. Trương Hoàn dẫn vợ con đến chào hỏi, hàn huyên với họ hàng vài câu trông vô cùng thân thiết.
Lương Oánh Oánh vốn mang danh là vợ hai, nhờ sinh con trai mà mới được cân nhắc lên làm bà chủ gia đình. Thế nên bà ta thích nhất là đi cùng Trương Hoàn đến những buổi tiệc trang trọng như thế này để thể hiện thân phận “bà Trương” của mình.
Trương Nhạn Thanh và Trương Hạc Linh đều lễ phép chào hỏi người lớn trong nhà. Ai cũng đáp lại vô cùng thân thiện, khen ngợi hai đứa con gái đã lớn, nay lại càng xinh đẹp hơn trước.
Chỉ có Trương Thạc Thành đứng ngoài cửa mà sốt ruột vô cùng, cứ muốn xông vào trong cho bằng được. Lương Oánh Oánh giữ chặt tay thằng nhóc lại không cho đi. Thế là thằng nhóc vặn trái vặn phải, mãi mà vẫn không thoát khỏi tay mẹ.
Cuối cùng, Trương Hoàn nghiêm mặt nói: “Thạc Thạc, chào hỏi các bác chưa?”
Nghe ba nói thế, Trương Thạc Thành mới miễn cưỡng lên tiếng.
Các cô, các chú bên đằng nội chỉ mỉm cười nói: “Thằng bé hoạt bát thật đó, trông chẳng khác gì hổ con cả nhỉ.”
Trương Hoàn đành phải ngượng ngùng cười gượng vài tiếng.
Quản lý con cái là chuyện mệt mỏi nhất trần đời, mà làm bậc phụ huynh thì phải kiên nhẫn mới được. Ngày trước, Trương Hoàn cũng khá kiên nhẫn khi dạy dỗ Trương Nhạn Thanh, thế nhưng phần lớn thời gian khi cô còn nhỏ là do mẹ ruột chỉ dạy. Sau đó, vợ cả của ông ta thường xuyên bệnh tật, ốm đau không ngớt, mà cô con gái lớn lại ngoan ngoãn, biết điều, hầu như chẳng cần ông ta bận tâm tới nữa.
Tới khi sinh Trương Thạc Thành thì ông ta đã gần 40 tuổi, sức lực và sự kiên nhẫn không còn như thời trẻ nữa. Hơn nữa, ông ta không chỉ có một đứa con mà có tới tận ba đứa.
Từ ngày đầu Trương Nhạn Thanh đã kịch liệt phản đối chuyện mẹ kế và các em cùng ba khác mẹ dọn về nhà sống chung. Ngày nào trong nhà cũng chỉ có tiếng cãi vã như gà bay chó sủa nên ông ta cũng chẳng còn sức lực để dạy dỗ Trương Thạc Thành nữa.
Cộng với tâm lý cầu con trai ở độ tuổi trung niên nên ông ta lại càng nuông chiều. Kết quả là thằng nhóc lớn lên đã trở thành một thằng nhóc ngang bướng, ương ngạnh khiến ai nhìn vào cũng thấy sốt ruột thay.
“Thôi, chúng ta mau vào bên trong đi. Bác gái đã tới trước rồi, bác ấy đang nói chuyện với mẹ chú đó.” Chú họ của Trương Nhạn Thanh lên tiếng.
Nghe vậy, Trương Hoàn liền dẫn vợ con đi vào.
Lương Oánh Oánh biết rõ ai mới là người có tiếng nói nhất trong gia tộc này. Thế là bà ta liền ghé sát bên tai con trai, nghiêm giọng răn dạy: “Trước mặt bà nội phải ngoan ngoãn cho mẹ. Con dám gây chuyện thì mẹ sẽ khóa máy chơi game của con lại! Một tuần không được phép đυ.ng đến!”
Con trai nghịch ngợm vốn chẳng sợ đòn roi nhưng hễ cứ nhắc đến việc khóa máy chơi game là thằng nhóc lại sợ. Trương Thạc Thành ậm ừ một tiếng coi như đồng ý.
Cả gia đình cùng bước vào bên trong, trước mặt là hai bà cụ có khí chất vô cùng sang trọng, châu ngọc đầy người.
“Cháu chào cô! Cháu chúc cô thọ tỷ Nam Sơn, phúc như Đông Hải!” Trương Hoàn cười tươi, chắp tay cúi đầu chúc phúc vô cùng nhiệt tình.
Tuy bà cô không ưa chị dâu thật nhưng lại rất thích đứa cháu trai này. Thấy vậy bà cô liền lên tiếng khen ngợi: “Nghe Trương Hoàn ăn nói khéo chưa kìa!” Rồi bà cô lại giả vờ oán giận: “Sao giờ cháu mới đến vậy!”
Dù chưa đến muộn nhưng cũng không thể coi là sớm. Nếu xem xét theo đúng quan hệ huyết thống gần gũi thì lẽ ra gia đình Trương Hoàn phải đến sớm hơn mới phải. Là cháu ruột mà giờ mới xuất hiện, ít nhiều cũng tạo cảm giác xa cách, thiếu tôn trọng.
Sắc mặt bà nội bắt đầu trầm xuống.
Trương Hoàn cười tủm tỉm, vội vàng chữa cháy: “Sao gia đình cháu dám tới tay không, tùy tiện chọn mấy món quà tầm thường chứ ạ? Đấy cũng là do cả gia đình mải mê chọn quà phù hợp với cô đấy! Cô xem hộp trang điểm này có hợp ý cô không ạ?”
Nói rồi, ông ta đẩy Trương Nhạn Thanh và Trương Hạc Linh ra phía trước. Dù con trai đóng vai trò quan trọng hơn nhưng thằng nhóc lại không được ngoan, thôi thì muốn lấy lòng người già thì vẫn phải dựa vào hai cô con gái xinh đẹp này vậy.
Một thiếu nữ mới tới độ tuổi trăng tròn, một cô bé đáng yêu non nớt, ai mà chẳng thích cho được cơ chứ.
Bà cô duỗi tay ra nắm lấy tay hai đứa nhỏ, liên tục khen ngợi: “Lại lớn hơn nữa rồi! Nhạn Nhạn của chúng ta xinh đẹp thật đó, Hạc Hạc cũng rất xinh!”
Trương Nhạn Thanh nở nụ cười ngọt ngào: “Dạ thưa, hôm nay bà mới là người đẹp nhất đó ạ! Hôm nay bà mới là người đẹp nhất ở đây ấy chứ.”
Năm nay bà cô đã hơn 70 tuổi, mái tóc được chải gọn gàng, trên tai còn đeo khuyên hồng ngọc quý giá, toàn thân là bộ trang sức hồng ngọc đồng bộ. Tuy đôi tay có hơi nhăn nheo vì tuổi tác nhưng từng đầu móng tay được chăm chút rất kỹ lưỡng, được sơn đỏ như son môi nên phối hợp rất hoàn hảo với bộ trang sức.
Cả đời bà cô được sống trong nhung lụa, vinh hoa phú quý. Vậy nên dù có già rồi thì vẫn thích chưng diện như cũ. Nghe cháu gái nói vậy, bà cô càng được dịp cười tươi như hoa nở.
Trương Hạc Linh cũng nói thêm vào: “Thưa bà, cháu chúc bà sinh nhật vui vẻ ạ!”
Trương Hạc Linh mới chuẩn bị vào lớp 4 nên chưa biết nói lời khéo léo như chị gái, đương nhiên cũng không biết bà cô thích nghe lời khen ngợi gì. Nhưng nhìn dáng vẻ đáng yêu, giọng nói ngọt ngào ấy vẫn khiến bà cô vui vẻ vô cùng, nhẹ nhàng nhéo má cô ấy một cái: “Bên kia có khu vui chơi dành cho trẻ em đó, lát nữa mấy cháu ra đó chơi nhé.”
Thấy hai cô cháu gái đã cứu vãn chút thể diện, sắc mặt bà nội mới dịu đi đôi chút.
Trương Nhạn Thanh là người đầu tiên chào hỏi bà nội trước, sau đó Trương Hạc Linh mới gọi theo. Nghe hai đứa cháu gái lễ phép chào hỏi, bà nội đành phải đáp lại bằng giọng điệu từ ái.
Lương Oánh Oánh vẫn chưa dám chen lời giữa chừng. Đến khi thấy có khoảng trống, bà ta liền đẩy con trai ra trước mặt hai bà: “Thạc Thạc mau chào bà nội và bà cô đi con.” Sau cùng bà ta còn véo con trai một cái.
Vì bị đau, Trương Thạc Thành nhăn nhó một chút rồi miễn cưỡng chào: “Bà nội, bà cô.” Người tinh ý nhìn vào là biết ngay có sự tác động của người mẹ đứng phía sau.
Bà cô nhếch môi, miễn cưỡng nói: “Thôi được rồi, cùng chị qua đằng kia chơi đi.”
Nghe tới “khu vui chơi dành cho trẻ em”, Trương Thạc Thành như mở cờ trong bụng, lập tức thoát khỏi vòng tay mẹ rồi liền chạy thẳng tới hướng đó.
Lương Oánh Oánh vừa tức vừa hận nhưng lại chẳng dám biểu lộ gì trước mặt hai bà cụ mà chỉ cố nở nụ cười làm lành.
Hai bà cụ lại làm như không thấy bà ta, tự nhiên quay sang trò chuyện với nhau. Lương Oánh Oánh có muốn xen vào cũng không có cơ hội, còn Trương Hoàn ngồi một bên cũng chỉ biết cười gượng.
Tuy Trương Hạc Linh chưa hiểu rõ tình hình nhưng cô ấy vẫn mơ hồ cảm thấy bầu không khí này không tốt chút nào. Có lẽ nó cũng có cùng nguyên nhân với việc chị cả không thích mẹ con bọn họ vậy.
Khóe môi Trương Nhạn Thanh khẽ nhếch lên tạo thành nụ cười lạnh lùng.
Trước khi chết, đã gần ba năm trời cô không gặp lại hai bà cụ này.
Không phải vì lý do gì to tát mà chỉ vì lối sống của cô không hợp mắt họ, đặc biệt là bà nội. Bà nội từng nói thẳng với Trương Hoàn rằng đừng gọi cô tới những buổi tụ tập gia đình sau này nữa.
Khi đó, Trương Nhạn Thanh đang trong giai đoạn phản nghịch nên cũng chẳng muốn gặp bọn họ, trong lòng càng thêm mừng rỡ hơn.
Nhưng hôm nay, cô đã thay đổi hoàn toàn. Cô chủ động thân cận với hai bà cụ vì một lý do rất đơn giản: bà nội và bà cô sống trong nhung lụa từ nhỏ vốn chẳng ưa gì “bà Trương” xuất thân từ người vợ hai - Lương Oánh Oánh kia.