Trương Nhạn Thanh đưa tay lau mặt, nhìn chằm chằm vào thằng nhóc trước mặt mình trong lòng không khỏi ngạc nhiên. Giờ mà thằng nhóc Trương Thạc Thành này vẫn còn nhỏ như thế sao?
Hiện tại Trương Thạc Thành mới 7 tuổi, là cái độ tuổi mà người lớn cũng ngán, chó cũng chẳng thèm. Thằng nhóc thấy mình đã tác chiến thành công liền cười khanh khách một tiếng. Cơ thể nhỏ nhắn lắc lư tới lui, đúng là kiểu trẻ con hay làm để chọc tức người khác.
Kiếp trước khi Trương Nhạn Thanh 15 tuổi, cô từng đuổi theo thằng nhóc xuống lầu. Cô vừa mắng chửi vừa cãi tay đôi với “con gà mẹ” Lương Oánh Oánh kia. Cuối cùng vì hai người ầm ĩ quá lâu nên làm chậm trễ thời gian. Đến khi cả nhà bọn họ xuất hiện thì tiệc mừng thọ của bà cô đã bắt đầu, đương nhiên đã phạm phải tội thất lễ với người.
Bà nội mất hết thể diện trước mặt bà cô nên đâm ra không vui. Còn Lương Oánh Oánh lại càng thêm đắc ý, lập tức đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Trương Nhạn Thanh, là do cô gây sự trước nên mới làm mọi người đến muộn.
Đáng hận nhất là Trương Thạc Thành còn mang theo khẩu súng phun nước kia. Rồi ngay tại bữa tiệc mừng thọ, thằng nhóc lại làm hỏng luôn chiếc váy mà cô vừa mới thay.
Khi đó, trong mắt Trương Nhạn Thanh chỉ tràn ngập oán hận với Lương Oánh Oánh. Cô cứ nghĩ đã có rất nhiều người chứng kiến chuyện này là đủ để chứng minh Trương Thạc Thành là đứa nhỏ bướng bỉnh chứ không phải mình sai rồi. Vậy nên cô mới tức giận lôi cổ thằng nhóc lên, cãi nhau tay đôi với bà ta mà chẳng buồn quan tâm mình đang ở nơi nào.
Đương nhiên hành động đó càng khiến bà nội mất mặt hơn.
Trương Nhạn Thanh 15 tuổi của kiếp trước không hề nhận ra rằng những hành vi quá khích ấy đã khiến những người thân vốn thương xót mình dần trở nên xa cách.
Ví dụ như... bà nội và ba của cô.
Mà lúc này đây, khi nhìn thấy Trương Thạc Thành mới có 7 tuổi đứng trước mặt mình, Trương Nhạn Thanh bỗng nhiên mỉm cười.
“Cũng lợi hại đó.” Rồi cô cố tình làm ra vẻ hung dữ: “Nhưng em còn dám làm thế một lần nữa là chị sẽ... bảo ba đánh đòn em đó.”
Thật ra lời đe dọa đó vốn là thứ vô thưởng vô phạt bởi nhà họ Trương không có chuyện đánh đập con cái. Mà Trương Hoàn lại coi Trương Thạc Thành như bảo bối vậy. Thế nên đến một thằng nhóc như Trương Thạc Thành cũng có thể nhận ra rằng Trương Nhạn Thanh chỉ dọa suông mà thôi.
Đã là đàn ông, con trai thì nào có đạo lý phải sợ chị gái ra oai chứ. Thằng nhóc xếch hai mắt lên rồi thè lưỡi, ngạo nghễ thách thức: “Lêu lêu, chị thử tới đây xem!” Nói xong thằng nhóc liền chạy biến đi mất.
“Thôi đừng nóng giận nữa, nó còn nhỏ mà.” Dì La kéo Trương Nhạn Thanh về phòng: “Con chấp nhặt làm gì với thằng nhóc mới tí tuổi ấy chứ.”
Sau khi bước vào tuổi dậy thì, tính tình Trương Nhạn Thanh ngày càng nóng nảy hơn. Ba ngày một trận cãi nhỏ, năm ngày một trận cãi lớn với Lương Oánh Oánh. Nhưng xét cho cùng thì cô cũng chỉ là một đứa con nít, làm sao đấu lại người đàn bà mưu mô, xảo quyệt ấy.
Huống hồ bà ta còn rất khéo léo thổi gió bên tai Trương Hoàn, trong khi lúc nào cô cũng lớn tiếng mắng chửi với ba trong lúc tức giận khiến ông ta vừa thấy mặt cô là đã đau đầu. Sau dần ba mới càng né tránh cô hơn.
Suy cho cùng thì người chịu thiệt vẫn luôn là mình.
Đột nhiên dì La nắm chặt lấy tay cô, cô vừa nhìn thoáng qua đã hiểu rõ lý do ẩn giấu. Trước kia dì La vẫn thường xuyên khuyên nhủ cô đừng cãi nhau với Lương Oánh Oánh nữa, thôi thì cứ cố gắng nhẫn nhịn thì hơn. Nhưng lúc đó cô chẳng nghe lọt tai, cũng chẳng nhịn nổi.
Cuối cùng cô tự làm ầm ĩ tới mức bạn bè xa lánh, trong nhà cũng chỉ giống như một người dư thừa. Còn gia đình bốn người bọn họ mới thật sự là người “một nhà thương yêu nhau”.
Nhưng Trương Nhạn Thanh này đã khác. Cô tự nhủ với chính mình rằng sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm đó thêm một lần nào nữa.
Cô nhẹ nhàng vỗ tay dì La, bình thản nói: “Không sao đâu dì ạ. Con chẳng thèm chấp nhặt với thằng nhóc đó đâu.”
Dì La thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi mới chịu buông tay cô ra, đẩy cô vào phòng thay đồ: “Đúng rồi, thôi thì cứ mặc kệ thằng nhóc ấy đi.”
Trương Nhạn Thanh thay đồ bên trong phòng, còn dì La đứng ngoài chờ. Cô không nhịn được bèn lẩm bẩm một mình: “Nhưng mà... cũng phải có người quản giáo Trương Thạc Thành chứ! Không thì lớn lên chẳng biết thằng nhóc ấy sẽ thành loại người gì nữa.”
Dì La vội vàng cắt ngang: “Ba mẹ thằng nhóc sẽ tự lo được, không tới lượt con đâu. Giờ con chỉ cần ngoan ngoãn học hành để giành lại chút thể diện cho mẹ con là được.”
Bên trong im lặng vài giây, dường như chỉ còn lại tiếng “sột soạt” thay đồ.
Cô lại làm như lơ đãng khẽ nói một câu: “Có ba sinh mà không có ba dưỡng...”
Nghe đến đây, dì La đột nhiên im lặng.
Vì dù sao thì ba của Trương Thạc Thành cũng là ba của Trương Nhạn Thanh.
Cô thay váy mới xong mới xuống lầu. Đến khi sắp tới bậc cuối, cô mới thả chậm bước chân, nhìn xuống vài người phía dưới.
Trương Hoàn nghe tiếng bước chân mới ngẩng đầu. Ông ta nhíu mày nhưng vẫn cố gắng nở nụ cười hòa nhã: “Nhạn Nhạn, nhanh lên nào.”
Trương Nhạn Thanh chậm rãi bước xuống. Lương Oánh Oánh nhìn thấy cô ra vẻ như vậy còn khẽ “A” một tiếng đầy ẩn ý.
Trương Hoàn giả vờ không nghe thấy, thuận miệng hỏi một câu: “Sao chậm vậy con?”
Trương Nhạn Thanh nhìn người đàn ông này một lát, trong lòng lập tức dâng lên cảm xúc vô cùng khó tả.
Ngày trước, cô cứ làm ầm ĩ, cứ gây chuyện vì nghĩ rằng ông ta không xứng với cô và mẹ nên mình có quyền phản kháng. Nhưng bây giờ nhìn lại, cô đã hiểu ra vấn đề: tất cả sự giày vò trong suy nghĩ của một đứa trẻ phản nghịch cũng chỉ vì muốn ba mẹ chú ý mình hơn một chút.
Đúng là... thảm hại thật đó!
Hóa ra tất cả những gì cô muốn làm, dù có viện cớ bao nhiêu lý do thì cuối cùng cô cũng chỉ muốn người đàn ông này quan tâm tới cô nhiều hơn một chút mà thôi.
Nhưng đổi lại chỉ là sự thiếu kiên nhẫn. Đến tận khi cô qua đời, ông ta cũng chỉ khóc nỉ non được vài giọt nước mắt tượng trưng rồi ra lệnh cho trợ lý lo liệu một đám tang “tử tế” một chút.
Lố bịch thật.
Mà suy cho cùng, chính vẻ ngoài phản nghịch và lớp trang điểm đậm của Trương Nhạn Thanh ngày trước cũng chỉ là lớp vỏ che giấu một đứa trẻ không được người lớn yêu thương.
Vừa buồn cười, vừa đáng thương.
Trương Hoàn có vẻ hơi mất tự nhiên khi con gái nhìn mình chằm chằm, cuối cùng ông ta đành phải gượng cười lên tiếng: “Sao vậy con? Sao con không nói gì hết thế?”
Hôm qua, cô con gái này còn làm ầm ĩ với người vợ trẻ của ông ta, la hét đến nỗi nhức óc đinh tai. Vậy mà hôm nay cô lại im lặng không nói câu gì, đôi mắt đen nhánh sâu thẳm nhìn thẳng vào ông ta như hai hồ nước không thấy đáy làm lòng người càng thêm bất an.
Thế rồi Trương Nhạn Thanh đột nhiên cúi đầu xuống.
Kiếp trước, cô không nhận ra mong muốn của bản thân về tình thân và sự quan tâm của gia đình, mà kiếp này niềm mong mỏi đó đã sớm tan biến từ lâu. Giờ cô chẳng cầu gì ngoài một điều: bản thân phải sống cho thật tốt!
Cô con gái cả thường hay nổi giận vô cớ đột nhiên ngẩng đầu, giọng nói bình tĩnh đến bất ngờ: “Con vừa thay đồ xong, bước ra khỏi phòng thì bị Trương Thạc Thành bắn súng nước ướt hết. Thế là con đành phải quay trở lại thay bộ váy mới, thế nên mới xuống hơi chậm.”
Sự điềm tĩnh của cô khiến Trương Hoàn vô cùng ngạc nhiên.
Đúng là Trương Thạc Thành hay bày trò gây chuyện trong nhà nhất, đặc biệt là khoảng thời gian được nghỉ hè này. Bình thường, nếu xảy ra chuyện thế này, cô đã sớm hét ầm lên từ lâu. Thế mà hôm nay... cô lại ngoan ngoãn đến lạ, cách nói năng cũng dịu dàng, hiểu chuyện khiến ông ta cũng phải thấy bất ngờ thay.
Nếu ngày nào cũng được thế này thì tốt biết mấy, sẽ chẳng có ai thấy phiền phức nữa cả!
Trương Hoàn lập tức nghiêm mặt nhìn con trai: “Thạc Thạc! Con làm ướt váy chị đấy à?”
Trương Thạc Thành tỉnh bơ đáp lời: “Không ạ!”
Dĩ nhiên, tất cả mọi người trong phòng đều biết thằng nhóc này đang nói dối. Đơn giản là bởi khẩu súng phun nước vẫn còn nguyên trên tay, vừa nãy mọi người đều thấy thằng nhóc chạy từ trên lầu xuống.
Cô con gái thứ hai - Trương Hạc Linh, lập tức tiếp lời: “Chính là em ấy đó ba ạ! Vừa nãy con thấy em ấy còn nói với mẹ rằng em ấy bắn súng nước ướt hết người chị gái mà.”
Lương Oánh Oánh suýt chút nữa bị đứa con gái ngốc nghếch này chọc cho tức chết. Bà ta lập tức véo mạnh vào cánh tay cô ấy: “Câm miệng! Con không nói chẳng ai nghĩ con bị câm đâu!”
Trong lúc hai mẹ con đang đấu khẩu qua lại, ánh mắt Trương Nhạn Thanh đột nhiên rơi xuống người Trương Hạc Linh.
Trương Hạc Linh nhỏ hơn cô 6 tuổi nên năm nay cô ấy mới lên 9. Năm ngoái cô ấy vừa thay hết răng xong, năm nay trông càng thêm xinh xắn, đúng chuẩn một cô bé ngây thơ, đáng yêu.
Chỉ tiếc là năm đó sau khi sinh hạ Hạc Linh, Lương Oánh Oánh vẫn chưa thể bước chân vào nhà họ Trương được. Mãi đến khi sinh Trương Thạc Thành rồi mẹ của Trương Nhạn Thanh qua đời, bà ta mới có thể ngồi vững ở vị trí bà chủ nhà họ Trương.
“Mẹ quý nhờ con” nên trong lòng Lương Oánh Oánh chỉ có cậu con trai bảo bối Trương Thạc Thành mới quan trọng thôi. Còn Trương Hạc Linh ấy à... dù sao thì trong nhà cũng có thiếu người giúp việc đâu. Vậy nên bà ta chẳng mấy khi quan tâm xem con gái ăn uống hay mặc thứ gì.
Mà trớ trêu thay, sau khi cô chết... người duy nhất thật lòng khóc thương cho cô lại chính là đứa em gái cùng ba khác mẹ này.
Thiếu nữ ấy từng khóc lóc vô cùng thương tâm, tức là cô ấy thật lòng coi cô như chị ruột hay sao?
Lương Oánh Oánh thường bị đứa con gái ngốc này chọc đến tức điên. Đơn giản là bởi Hạc Linh thường lẫn lộn bạn với thù, chuyên phá hỏng chuyện tốt của mẹ, thậm chí còn bênh vực Trương Nhạn Thanh nữa.
Bà ta véo tay con gái xong vẫn còn chưa hả giận, thậm chí bà ta còn định đưa tay lên véo tai Trương Hạc Linh.
Trương Hoàn vốn không đồng ý chuyện đánh đập con cái. Khi mẹ Trương Nhạn Thanh còn sống, cô chưa từng bị ba mẹ đánh một lần não. Lương Oánh Oánh cưng chiều Trương Thạc Thành hết mực nhưng với Trương Hạc Linh thì bà ta lại hay giáo dục kiểu véo tai, véo tay. Tuy không tính là đánh đòn nhưng ai nhìn vào cũng thấy khó chịu.
Trương Hoàn định lên tiếng quát Lương Oánh Oánh nhưng nào ngờ, Trương Nhạn Thanh đột nhiên đi tới, vươn tay nắm chặt cổ tay bà ta.
Trương Hoàn thầm than một câu thôi xong, đã sắp ra khỏi cửa rồi thì đừng gây chuyện nữa chứ... Nhưng than ôi!
“Bỏ ra.” Trương Nhạn Thanh không làm ầm ĩ mà chỉ lạnh giọng giáo huấn: “Trên tai toàn là xương sụn đấy, lỡ làm trật tai em ấy thì sao? Đó là con gái bà đấy mà bà không thấy thương xót, đau lòng ư?”
Nhớ lúc mẹ còn sống, Trương Nhạn Thanh từng học đủ “cầm, kỳ, thi, họa” và hai môn võ Taekwondo cùng tán đả*. Sau này Trương Hoàn cũng dần mặc kệ cô, tính khí của cô càng thêm ngang ngược nên cô bỏ hết những môn “cầm, kỳ, thi, họa” kia mà chỉ giữ lại Taekwondo và tán đả.
Không vận động kịch liệt thì nỗi uất ức trong lòng cô thật sự không có chỗ trút.
Thế nên hiện tại tuy cô chỉ mới 15 tuổi, nhờ luyện tập quanh năm nên sức mạnh của cô hoàn toàn áp đảo so với sự yếu ớt của Lương Oánh Oánh.
“Á... đau!” Lương Oánh Oánh kêu lên thành tiếng.
Trương Nhạn Thanh hừ lạnh: “Còn biết đau à? Trẻ con thì không biết đau chắc?”
Lương Oánh Oánh buông tai Trương Hạc Linh ra, hét lớn: “Mày có buông ra không! Ông xã ơi, ông xã! Nó làm em đau quá!”
Con gái là máu mủ ruột thịt, bà xã là người đầu ấp tay gối, lòng bàn tay hay mu bàn tay thì đều là thịt cả.
Trương Hoàn lập tức bước ra: “Thôi được rồi, buông tay ra hết đi! Giờ cả nhà còn không mau khởi hành, chọc giận bà nội là cả đám đều bị mắng đấy, không ai thoát đâu!”
Lúc ông ta nhắc đến bà nội Trương Nhạn Thanh, ngay cả Trương Thạc Thành cũng rùng mình run rẩy.
Thật ra bà cụ ấy mới là người cầm quyền thật sự của nhà họ Trương.
Mà người duy nhất không sợ bà cụ chắc chỉ có một mình Trương Nhạn Thanh.
Ừm thì với người không yêu thương mình, thậm chí còn chán ghét mình thì có gì phải sợ nữa chứ? Có lần bà cụ từng mạnh miệng nói sẽ gạch tên cô ra khỏi di chúc thừa kế nhưng cô cũng chẳng bận tâm cho lắm. Dù sao thì cô vẫn còn phần di sản do mẹ để lại, đảm bảo nửa đời sau sẽ không chết đói.
Cô hừ lạnh một tiếng, lập tức buông tay.
Sau khi thoát khỏi tay mẹ, Trương Hạc Linh lập tức trốn ngay sau lưng chị gái.
Hôm nay, Trương Hạc Linh vừa mừng vừa sợ. Bình thường dù cô ấy có bênh vực chị gái cỡ nào thì Trương Nhạn Thanh cũng chẳng để tâm tới. Không ngờ hôm nay chị gái lại đứng ra che chở cho mình.
Mẹ luôn nói với Hạc Linh rằng cô ấy, em trai và mẹ mới là người một nhà, mới là người thân thiết nhất, còn Trương Nhạn Thanh chỉ là “người ngoài” mà thôi.
Nhưng sự thật là... em trai rất đáng ghét, ngày nào cũng bắt nạt cô ấy. Mà mẹ chẳng hề can thiệp thì thôi đi, mẹ còn cho rằng em trai “hoạt bát hiếu động rất đáng khích lệ”.
“Con trai thì phải như vậy chứ.” Bà ta luôn nhấn mạnh hai chữ “con trai”, như thể đó là tấm bùa may mắn giúp bà ta lật ngược thế cờ vậy.
Còn trong mắt Hạc Linh mà nói, dù chị gái hay cãi nhau với mẹ, tính khí nóng nảy, giọng nói đanh thép khiến người khác phải khϊếp sợ nhưng chị gái chưa bao giờ động tay động chân với mình.
Nếu phải chọn giữa em trai và chị gái, Trương Hạc Linh thà chọn chị gái Trương Nhạn Thanh còn hơn.
Đến khi mọi người cùng bước ra ngoài, trong lòng Trương Hạc Linh bỗng nảy sinh một ý nghĩ táo bạo hơn bao giờ hết: nắm tay chị!
Nhưng đáng tiếc thay, Trương Nhạn Thanh chỉ khựng lại một chút rồi liền hất tay em gái ra, sải bước đi trước.
Trương Hạc Linh buồn bã cúi đầu, trong mắt tràn ngập sự thất vọng.
“Nhanh lên.” Thế rồi giọng nói của Trương Nhạn Thanh đột ngột vang lên.
Trương Hạc Linh ngẩng đầu. Đằng trước, chị gái đang xoay người nhìn mình, vẻ mặt có chút mất kiên nhẫn: “Nhanh lên đi, không là sẽ muộn đấy.”
Trong mắt Trương Hạc Linh lập tức ánh lên một tia sáng hy vọng, vội vàng chạy theo.
Trương Nhạn Thanh hừ nhẹ một tiếng, chậm rãi xoay người bước đi.
(*) Tán đả: là một môn võ đối kháng hiện đại của Trung Quốc, kết hợp nhiều kỹ thuật từ quyền thuật, cước pháp, vật, quật, khóa...