Trương Nhạn Thanh nhìn thấy ánh sáng từ trong bóng tối của cái chết, đến khi mở mắt ra mới phát hiện mình đang ở trong căn phòng ngủ quen thuộc ở nhà. Suốt một, hai năm nay, cô đều lêu lổng bên ngoài nên gần như chưa từng về đây. Hơn nữa, cách trang trí và bố cục trong căn phòng lại chính là kiểu cô thích hồi học trung học, đương nhiên sẽ hoàn toàn khác xa so với sau này.
Trương Nhạn Thanh chạy ngay vào phòng tắm soi gương một lượt. Đúng là thân thể cô đã thu nhỏ lại, khuôn mặt ngây ngô, sạch sẽ, là diện mạo của cô thiếu nữ mới mười mấy tuổi.
Cô liếc qua chiếc điện thoại cũ kỹ với kiểu dáng lỗi thời từ nhiều năm trước, dễ dàng nhìn thấy ngày tháng hiển thị trên đó. Dường như vẫn chưa cam lòng, cô lại mở chiếc máy tính cũ đã bị đào thải từ nhiều năm trước rồi so sánh ngày tháng trên đó. Lúc này, Trương Nhạn Thanh mới tin chắc rằng mình đã được trọng sinh, cô đã trở về đúng kỳ nghỉ hè lớp 9 năm cô 15 tuổi.
Trương Nhạn Thanh ngồi yên trên sô pha suốt hai tiếng đồng hồ để tiêu hóa lượng tin tức khổng lồ này.
Thế nghĩa là... cô đã có cơ hội làm lại từ đầu sao? Đơn giản vậy thôi sao?
Rồi bỗng nhiên cô nhớ lại giọng nói mơ hồ vang lên trong bóng tối trước khi qua đời: “Mong rằng kiếp sau em sẽ đi đúng hướng.”
Trương Nhạn Thanh có hơi giật mình, đột ngột bật dậy khỏi ghế sô pha!
Đúng vậy! Đời này cô không thể ngốc nghếch như kiếp trước nữa. Mãi đến lúc chết cô mới hiểu ra rằng: đây là cuộc đời của mình, cớ gì lại vì hơn thua với người khác mà phải hủy hoại bản thân? Đúng là ngu ngốc biết bao!
Vậy thì tình huống hiện tại là như thế nào đây? Cô nên làm gì mới phải?
Trương Nhạn Thanh cứ đi vòng vòng trong phòng hồi lâu, đến khi ngẩng đầu nhìn thấy bàn học quen thuộc của mình, cô bèn vội vàng bước đến.
Bàn học được dì giúp việc trong nhà dọn dẹp gọn gàng. Cô tùy ý rút ra một quyển sách bài tập lớp 9, vừa mở ra nhìn một chút mà mồ hôi mẹ, mồ hôi con đổ ròng ròng!
Trời ơi! Một! Đề! Cũng! Không! Biết!
Vậy là chữ thầy trả thầy hết rồi còn đâu!
Lúc qua đời, cô còn chưa kịp tốt nghiệp trường đại học rởm mà chỉ cần bỏ chút tiền là vào được. Mà trên thực tế, gần như cô chẳng đi học buổi nào vì cô thấy việc đó thật vô nghĩa.
Hiện tại mới giữa tháng bảy, giờ vẫn còn trong kỳ nghỉ hè sau khi tốt nghiệp lớp 9. Nói ngắn gọn là chỉ còn một tháng nữa là cô sẽ phải nhập học cấp 3.
Trương Nhạn Thanh rất muốn vào trường trung học số 1 ở thành phố K - ngôi trường thuộc top đầu của thành phố.
Kiếp trước, không biết ba cô đã tốn bao nhiêu tiền của để đưa cô vào đó. Đáng tiếc là thành tích của cô từ lúc vào cấp 3 trở đi bắt đầu tuột dốc không phanh. Sau đó, cô cũng dần buông xuôi, bắt đầu trốn học, thậm chí còn học thói hút thuốc, uống rượu, đánh nhau... Cuối cùng vì mang cái danh quá xấu, đến tiền bạc cũng không cứu vãn nổi nên cô đã bị nhà trường đuổi học.
Ba cô cũng hết cách nên đành đưa cô vào một trường tư tầm thường, sau đó lại tiếp tục bỏ tiền cho cô vào một trường đại học rởm để lấy tấm bằng. Bởi trong suy nghĩ của ông ta, nếu con gái mình chỉ có mỗi cái bằng tốt nghiệp cấp 3 thôi thì thật sự rất mất mặt!
Thế rồi một thời thanh xuân tươi trẻ cứ bị bỏ phí như thế.
Nghĩ tới đây, trái Trương Nhạn Thanh khẽ nhói đau, mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa.
Không thể như vậy được nữa! Đời này cô phải lựa chọn một con đường khác!
Đầu óc Trương Nhạn Thanh dần trở nên tỉnh táo hơn hẳn, bất kể vì lý do gì mà cô được trọng sinh, việc duy nhất cần làm ở độ tuổi này chính là học hành thật tốt, mỗi ngày phải cố gắng phấn đấu không ngừng!
Cô hít sâu vài hơi để bản thân bình tĩnh lại. Cô lật tung bàn học lên, rất nhanh đã tìm được cặp sách của mình nhưng bên trong chỉ có sách vở lớp 9. Giờ trong đầu cô đã gần như trống rỗng, kiến thức tiểu học không cần bổ sung nhưng kiến thức từ lớp 6 đến giờ phải ôn lại ngay. Nếu không thì lên cấp 3, cô sẽ lại rơi vào tình cảnh “tụt dốc không phanh” mất.
Cô loay hoay một hồi nhưng không tài nào nhớ nổi sách lớp 7, lớp 8 để ở đâu. Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên: “Nhạn Nhạn! Nhạn Nhạn ơi, ông chủ bảo dì nhắc con mau chuẩn bị đi. Lát nữa mọi người phải xuất phát rồi.”
Trương Nhạn Thanh đột nhiên sững người.
Rồi cô lập tức chạy ra mở cửa. Ngoài cửa là một người phụ nữ trung niên, mái tóc dì ấy đen nhánh nhưng thực chất phải nhờ thuốc nhuộm mới được, bởi nếu nhìn kỹ sẽ thấy chân tóc dì ấy đã trắng hết cả rồi.
Vành mắt Trương Nhạn Thanh đỏ lên, nghẹn ngào gọi một tiếng mang theo trăm mối cảm xúc khó nói thành lời: “Dì ơi!”
Người phụ nữ khẽ thở dài một tiếng: “Sao con còn chưa thay quần áo nữa hả? Con nhanh lên đi, dì nghe bảo bà chủ đã trang điểm xong rồi đấy. Đừng để mọi người phải chờ lâu nữa không thì...”
Cô hạ giọng: “Không thì bà ta lại phàn nàn với ông chủ chứ gì.”
Người phụ nữ này mang họ La. Từ khi Trương Nhạn Thanh sinh ra, dì La đã làm vυ" nuôi, một tay nuôi nấng cô lớn lên ở nhà họ Trương suốt hơn mười năm trời.
Dì La và mẹ ruột cô vốn rất thân thiết với nhau nên dì La cũng coi cô như con ruột vậy.
Từ ngày mẹ kế Lương Oánh Oánh bước chân vào cửa, bà ta vốn không ưa dì La cho lắm nên từng muốn đuổi việc dì ấy rất nhiều lần trước đây. Đến khi Trương Nhạn Thanh phản đối dữ dội thì ba cô - Trương Hoàn, mới chịu ra tay can thiệp cho dì La ở lại.
Thế là dì La đã thành công vượt qua được cửa ải của Lương Oánh Oánh, nào ngờ cuối cùng lại bị chính Trương Nhạn Thanh làm tổn thương.
Về sau, Trương Nhạn Thanh càng ngày càng hư hỏng, ngay cả ba cô cũng không thể quản lý nổi. Chỉ cần cô đòi tiền là ông ta sẽ tống tiền cho cô ngay để đổi lấy chút yên tĩnh, thanh bình.
Mà Lương Oánh Oánh chỉ mong cô càng thêm sa đọa nên ra sức châm ngòi, thêm dầu vào lửa.
Trong ngôi nhà này, người thật lòng quan tâm và nguyện ý quản giáo cô chỉ có một mình dì La mà thôi.
Đáng tiếc là khi đó tính cách cô đã trở nên vặn vẹo giống như một thùng thuốc nổ, gần như chẳng nghe lời ai hết. Dì La có khuyên nhủ cô vài lần nhưng cô nhất quyết không nghe. Trong lúc bực mình, cô bèn mắng thẳng mặt dì ấy: “Chẳng qua dì cũng chỉ là bà vυ" nuôi kiếm tiền của tôi mà thôi!”
Nói rồi, cô nổi giận đùng đùng, đóng sầm cửa bỏ đi.
Đến khi bước ra ngoài, cô cũng thấy hối hận, cảm giác mình đã nói hơi nặng lời. Nhưng lúc đó, cô không có đủ dũng khí để xin lỗi dì La. Một tuần sau cô trở về nhà thì phát hiện dì La đã rời đi từ lâu.
Lương Oánh Oánh mỉm cười nói: “Ôi chao, có phải mẹ đuổi người ta đi đâu mà. Người ta tự thấy hầu hạ không nổi cô chủ nên từ chức cũng phải thôi.”
Lúc ấy Trương Nhạn Thanh còn định lao đến cho Lương Oánh Oánh một trận. Cuối cùng Trương Hoàn đành phải ngăn cản: “Đúng là dì La đã tự viết đơn xin nghỉ thật đấy con ạ. Người ở quê gọi dì ấy về trông cháu, trước đây dì ấy ở lại chỉ vì con mà thôi. Giờ người ta đã nghĩ thông suốt rồi thì cứ để người ta đi đi.”
Cú sốc ấy khiến tinh thần Trương Nhạn Thanh hoàn toàn sụp đổ. Bởi từ sau khi mẹ mất, đây là lần thứ hai cô cảm thấy mình bị bỏ rơi.
Cô chần chừ vài hôm rồi thử gọi vào số điện thoại của dì La mấy lần nhưng số điện thoại đó đã không còn liên lạc được nữa.
Hồi trước ở thành phố K, rõ ràng số điện thoại của dì La vẫn hoạt động bình thường. Chắc là sau khi về quê, dì La đã đổi sang đầu số điện thoại của địa phương.
Tuy chung sống với dì La nhiều năm như vậy nhưng Trương Nhạn Thanh gần như chẳng biết chút gì về dì La ngoại trừ dãy số điện thoại ấy. Giữa biển người mênh mông, duyên phận giữa cô và dì La cũng chấm dứt từ ngày hôm đó.
Mà lúc này đây, cô chưa từng làm dì La tổn thương, dì La vẫn chưa rời đi, dì La vẫn còn ở nhà họ Trương!
Sống mũi cô cay xè, nước mắt gần như trực trào làm cô phải nhào tới ôm chầm lấy đối phương: “Dì La!”
“Được rồi, được rồi! Dì biết là con không muốn ra ngoài với bà ta thật nhưng hôm nay là tiệc mừng thọ bà cô của ba con. Nếu con không đi thì chắc chắn bà nội con sẽ rất giận đó. Mà con biết tính bà ta rồi, bà ta không thể để bản thân mình mất hết thể diện trước mặt bà cụ đâu.”
Dì La vừa vỗ lưng cô, vừa dỗ dành cô như một đứa trẻ: “Nào, con mau thay váy đẹp đi. Nhạn Nhạn nhà chúng ta đi đâu cũng là phải là công chúa xinh đẹp nhất chứ.”
Tiệc mừng thọ bà cô của bố sao? Vừa nghe dì La nói dứt câu, Trương Nhạn Thanh mới chợt nhớ ra... hình như ngày mừng thọ bà cô đúng là ngày hôm nay thật.
Ngay từ lúc gặp dì La, Trương Nhạn Thanh đã hạ quyết tâm rằng: đời này phải sống khác kiếp trước. Độ tuổi nào thì phải làm những việc phù hợp với độ tuổi ấy, tuyệt đối không đi vào vết xe đổ nữa.
“Dạ vâng, vậy để con đi thay quần áo.” Cô vừa nói vừa hỏi: “Dì La ơi, dì có biết sách giáo khoa lớp 7 và lớp 8 của con để ở đâu không? Trước khi khai giảng con muốn ôn lại một chút.”
Dì La vừa vui mừng vừa ngạc nhiên, gật đầu liên tục: “Dì biết, dì biết, nó ở phòng chứa đồ. Dì sẽ tìm hết cho con, con đừng lo nữa. Con cứ yên tâm đi dự tiệc mừng thọ trước đi.”
Dì La vừa nói vừa đẩy cô vào phòng thay đồ. Mà bên ngoài, Trương Nhạn Thanh nghe thấy dì ấy lẩm bẩm không ngừng: “Nhớ hồi tiểu học, thành tích của con bé tốt biết bao, lúc nào cũng thấy mang giấy khen về nhà, lúc họp phụ huynh luôn được thầy cô giáo khen ngợi. Đến cả mẹ ruột của con bé cũng vui mừng, ai cũng tự hào vì con bé hết...”
Mẹ của Trương Nhạn Thanh bị mắc bệnh ung thư, sau khi phẫu thuật vẫn phải hóa trị suốt mấy năm. Cách điều trị ấy khiến cơ thể bà dần kiệt quệ, thế nên mẹ cô vừa không thể lo việc làm ăn, vừa không quán xuyến nổi chuyện trong nhà. Cả ngày bà chỉ biết nằm trên giường, niềm vui duy nhất chính là được nhìn con gái cầm giấy khen về khoe.
Thế nhưng lúc cô mới lên 10, mẹ cô đã qua đời.
Tang lễ kết thúc chưa được hai tháng mà Lương Oánh Oánh đã cầm tờ giấy đăng ký kết hôn, ngang nhiên bước vào nhà họ Trương.
Hơn nữa bà ta không đến một mình. Trong lòng bà ta là Trương Thạc Thành mới 2 tuổi, theo sau là Trương Hạc Linh đã được 4 tuổi.
Tức là chỉ một năm sau khi mẹ Trương Nhạn Thanh thực hiện cuộc phẫu thuật, Trương Hạc Linh đã chào đời.
Mẹ cô nằm liệt trên giường suốt bao nhiêu năm cũng là chừng ấy năm người đàn bà mưu mô, xảo quyệt đó trông ngóng mẹ cô qua đời để mình có thể đường đường chính chính bước vào cửa nhà họ Trương nhỉ?
Năm đó, Trương Nhạn Thanh gần như phát điên!
Cô bé con khàn cả giọng quát mắng vô cùng dữ dội, muốn đuổi ba mẹ con bọn họ cút ra khỏi nhà ngay lập tức. Trong cơn giận dữ, Trương Nhạn Thanh còn xô ngã Trương Hạc Linh xuống đất.
Lương Oánh Oánh chỉ lo che chở cho đứa con trai trong lòng nên hoàn toàn bỏ mặc con gái. Sau cùng dì La phải giữ chặt lấy Nhạn Thanh, còn Trương Hoàn bảo vệ cho Hạc Linh thì mới tránh được tình trạng hỗn loạn xảy ra.
Cuối cùng thì ba mẹ con bọn họ vẫn thành công bám rễ trong căn nhà này, không ai đuổi bọn họ đi được. Huống chi lúc đó cô mới chỉ là đứa nhỏ 10 tuổi.
Từ ngày hôm đó, cuộc sống của Trương Nhạn Thanh không bao giờ trở lại như trước được nữa. Sau khi tốt nghiệp tiểu học, thành tích của cô vẫn còn khá ổn vì đã có nền tảng cơ bản từ trước. Còn ba năm trung học cơ sở thì chỉ có thể gọi là “tàm tạm”.
Cô gái từng vô cùng ngoan ngoãn, là cô học trò gương mẫu khiến người mẹ thường xuyên nằm trên giường bệnh phải tự hào... đã dần dần biến mất. Phần lớn thời gian và sức lực của cô đều đổ dồn vào việc cãi vã, đấu khẩu với mẹ kế, nuôi dưỡng sự chán ghét và thù hận tới tận xương tủy.
Trương Nhạn Thanh lặng lẽ thay quần áo, để mặc cho dòng ký ức cũ cứ thế ùa về.
Nếu để mẹ biết được sau khi qua đời, con gái bà đã biến thành ra thế này thì chắc bà cũng đau lòng như dì La nhỉ?
Cảm giác chua xót trào dâng lên tận mũi khiến hai mắt cô nóng ran. Trương Nhạn Thanh cố gắng kìm nén nỗi uất ức trong lòng, chậm rãi bước ra khỏi phòng thay đồ: “Con thay xong rồi ạ.”
“Nhạn Nhạn xinh đẹp thật đó.” Dì La vừa trông thấy cô liền tán thưởng: “Nhạn Nhạn nhà chúng ta lớn quá rồi. Hồi bé là “tiểu mỹ nhân”, giờ là “đại mỹ nhân” rồi đấy!”
Tuy thân hình cô thiếu nữ 15 tuổi chưa hoàn toàn nảy nở nhưng đã mang vẻ duyên dáng, yêu kiều. Đôi mắt cô sáng long lanh, gò má trắng nõn hồng hào. Cô thừa hưởng nét đẹp tự nhiên từ mẹ, quả đúng là người đẹp trời sinh.
Dì La nhanh nhẹn chải tóc cho cô. Ở độ tuổi này, cô chẳng cần trang điểm quá nhiều cũng đã vô cùng xinh đẹp rồi. Dì La nhìn đồng hồ rồi bèn vội vàng đẩy cô ra ngoài cửa: “Nhanh lên con! Kẻo người ta lại lải nhải dong dài.”
Dĩ nhiên “người ta” ở đây là chỉ Lương Oánh Oánh.
Không ngờ vừa mở cửa ra, một luồng nước lạnh ngắt đã tạt thẳng vào mặt làm váy cô ướt sũng.
Trương Nhạn Thanh lau mặt, trừng mắt nhìn đứa trẻ con cầm súng bắn nước đứng ngoài cửa mà lửa giận bốc lên ngùn ngụt.
Cô nhớ ra rồi. Vào kỳ nghỉ hè năm đó khi cô đi dự tiệc mừng thọ bà nội, thằng nhóc trời đánh này đã dùng súng nước phá hỏng... hai chiếc váy của cô.
Đúng vậy, tận hai chiếc váy đấy!