Bàn tay của người đàn ông vươn tới dưới đầu rồng, chỉ trong nháy mắt làn nước trong vắt đã ào ào chảy ra.
Đôi bàn tay thon dài với từng đốt ngón tay mạnh mẽ, hữu lực khẽ nhô lên mang theo vẻ tinh xảo vô cùng đặc biệt.
Sau khi rửa sạch sẽ một lần, anh rút ra một tờ giấy lau khô rồi mới đẩy cửa bước ra.
Ngay lập tức, tiếng nhạc chát chúa ập tới. Một đôi nam nữ đang thâm tình hát song ca với nhau, còn những người khác đang ồn ào uống rượu, ném xúc xắc, chơi đùa vui vẻ. Chỉ là cả hai người đều hát lạc nhịp, ngũ âm không chuẩn nên lệch tông hết cả.
Người đàn ông trẻ tuổi tựa vào cửa nhà vệ sinh, tùy ý cúi đầu châm một điếu thuốc. Sau đó anh mới ngẩng đầu lên để mặc ánh đèn neon trong phòng hắt xuống, sống mũi thẳng tắp đổ xuống gò má sắc bén. Hôm nay anh mặc áo sơ mi trắng cùng bộ âu phục đen mà không đeo cà vạt, hai cúc áo trên cùng mở rộng để lộ chiếc cổ thon dài và yết hầu gợi cảm.
“Nhạc Tùng!” Có người thấy anh đi ra liền vẫy tay liên tục: “Đến đây nào, chúng ta tiếp tục uống thôi!”
Nhạc Tùng kẹp điếu thuốc bước tới, lại uống thêm mấy ly nữa. Sau khi nhìn lướt qua đồng hồ thấy đã hơn mười hai giờ đêm, anh bèn ngăn người khác rót rượu thêm cho mình: “Ba tiếng nữa tôi có cuộc họp rồi, phải đi trước đây.”
Người bạn kia có vẻ vô cùng bất mãn: “Bây giờ là nửa đêm mà.”
Nhạc Tùng chống cằm: “Giờ bên nước M đang là buổi chiều, tôi có cuộc họp video với họ thật mà.”
“Mẹ kiếp, mất hứng quá!” Đám bạn bè vừa cười vừa mắng: “Cậu cuồng công việc thật đó.”
Nhạc Tùng khẽ mỉm cười rồi lập tức dập tắt điếu thuốc, chào tạm biệt mọi người: “Tôi đi trước.”
Sau khi rời khỏi phòng, cánh cửa cách âm vừa được đóng lại là đôi tai anh cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Kim Đỉnh KTV là câu lạc bộ nổi tiếng nhất ở thành phố K này nên anh và đám bạn bè thường xuyên tụ tập ở đây. Thế nên nhân viên phục vụ ở ngoài hành lang đều biết mặt anh hết, ai cũng mỉm cười khom lưng nhường đường: “Anh Nhạc.”
Nhạc Tùng tùy ý gật đầu mấy cái, một tay đút túi quần, tay kia lấy điện thoại ra định gọi tài xế tới đón.
Thế nhưng điện thoại còn chưa kịp bấm thì cánh cửa của phòng bên cạnh bỗng nhiên bật mở. Có một người phụ nữ gần như nhào ra ngoài, túm lấy cánh tay anh!
Nhạc Tùng kinh ngạc quay đầu nhìn lại, bắt gặp một gương mặt trang điểm cực đậm, mái tóc nhuộm màu lòe loẹt.
Đôi mắt cô to tròn, nếu bỏ lớp mascara và đống phấn mắt dày cộp kia ra thì hẳn đây sẽ là đôi mắt rất đẹp. Nhưng vì lớp trang điểm quá lố nên đôi mắt gần như chiếm hết một phần ba khuôn mặt.
“Đừng để cô ta chạy!” Từ trong phòng vang lên giọng nói hốt hoảng của một người nào đó.
Rồi ngay tức khắc, có người ôm eo cô gái, dùng sức kéo mạnh về sau.
Bàn tay tóm lấy tay Nhạc Tùng vốn đã yếu ớt, nay bị người ta kéo đi nên cô chỉ còn biết buông ra. Đầu ngón tay trượt dọc từ cánh tay xuống cổ tay rồi tới bàn tay, cuối cùng đến đầu ngón tay cũng phải buông ra.
Từ lúc chạm tới lúc buông chỉ vỏn vẹn trong vòng hai, ba giây gì đó. Rồi cô lại bị kéo vào bên trong, cánh cửa lớn lập tức đóng lại. Cho dù bên trong đang xảy ra chuyện gì thì tất cả đều bị ngăn cách sau cánh cửa ấy, tất nhiên sẽ không còn liên quan đến Nhạc Tùng nữa.
Nhưng anh chắc chắn mình đã nhìn thấy... trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tuy cô gái gần như không thể nói thành lời nhưng đôi môi bôi son đỏ đậm vẫn mấp máy, rõ ràng khẩu hình là: “Cứu tôi!”
Nhạc Tùng quay đầu định gọi nhân viên phục vụ, thế nhưng người vừa rồi đã biến mất.
Rồi anh lại nhìn chằm chằm cánh cửa kia thêm một giây nữa, cuối cùng anh bất ngờ lao tới. Mặc dù trông cô không giống kiểu con gái đàng hoàng nhưng đã thấy một cô gái cầu cứu mình như vậy, đương nhiên anh không thể bỏ mặc cô được.
Chắc là người trong phòng không ngờ lại có kẻ xông vào. Người còn tỉnh táo lập tức hoảng hốt đứng lên, hét lớn: “Mày làm gì đó? Mày là ai?”
Trên chiếc sô pha có vài người nằm la liệt, dường như đã hoàn toàn mất đi ý thức, vẻ mặt mê man không rõ. Nhạc Tùng chỉ cần liếc qua là đã hiểu được vấn đề.
Nhưng anh chẳng rảnh để quan tâm tới tất cả những người đó mà anh chỉ lo đi tìm cô gái vừa cầu cứu mình mà thôi. Hóa ra cô đang nằm úp sấp trên ghế sô pha, thân thể mềm nhũn, hình như cũng sắp mất đi ý thức.
Nhạc Tùng bước tới, lật người cô lại. Anh mở mí mắt cô ra thử kiểm tra đồng tử rồi hàng lông mày lập tức nhíu chặt lại.
“Mẹ kiếp! Mày không nghe hiểu tiếng người à!” Một gã xăm trổ đầy mình bước tới đẩy anh ra.
Nhạc Tùng nắm chặt cổ tay gã, giọng điệu lạnh lùng hẳn đi: “Tình trạng của cô ấy đang không ổn, phải đưa đi bệnh viện ngay lập tức!”
Rồi một tên khác đột nhiên lao tới, vung nắm đấm về phía anh: “Bệnh viện cái con mẹ mày!”
Nhân viên phục vụ từ phòng khác mang đồ uống đi qua. Lúc tới gần phòng 628 thì cánh cửa đột nhiên bật ra, suýt chút nữa va vào người khiến hắn giật mình phải áp sát vào tường.
Người bị ném ra đầu tiên là một thanh niên tóc vàng. Gã ngã lăn ra, rêи ɾỉ không ngừng, chẳng thể bò dậy nổi.
Tiếp theo lại có một gã xăm trổ bị ném ra ngoài, cơ thể gã lăn hai vòng rồi mới dừng lại khi đυ.ng tới chân tường.
Trời ơi, có đánh nhau sao?
Nhân viên phục vụ còn chưa kịp gọi bảo vệ thì một người nữa đã bước ra. Khóe miệng nam thanh niên có hơi dính máu, áo sơ mi có hơi xộc xệch. Mà lúc này, trong vòng tay anh còn có thêm một cô gái trông không còn tỉnh táo nữa.
Nhân viên phục vụ lập tức nhận ra anh là ai, có hơi sững người hỏi lại: “Anh Nhạc?”
“Báo cảnh sát đi, có người hút ma túy.” Nhạc Tùng trầm giọng phân phó: “Và gọi xe cứu thương ngay! Cô gái này không ổn nữa rồi.”
...
Trên xe cứu thương không bật đèn quá sáng. Đúng lúc này cô mở mắt ra, đôi mắt xinh đẹp năm nào đã bị lớp trang điểm dày cộp che khuất hết thảy sự sợ hãi và hối hận.
Cô vẫn nắm chặt lấy tay Nhạc Tùng không buông. Tuy sức lực không mạnh nhưng anh cũng không đành lòng gỡ ra.
Cẩn thận nhìn kỹ sẽ thấy dưới lớp phấn son nặng nề là một gương mặt vẫn còn rất trẻ trung. Ngũ quan cô vô cùng sắc nét, nếu tẩy trang hết đi thì hẳn đây sẽ là một cô gái vô cùng xinh đẹp.
Nhạc Tùng khẳng định chắc chắn cô không tự nguyện hút ma túy. Bởi nếu là tự nguyện thì cô đã không chạy tới cầu cứu anh rồi.
Thế rồi cuối cùng cô lại lựa chọn sai đường.
Nhạc Tùng nhìn thấu được sự sợ hãi và hối hận trong mắt cô nên anh cũng hơi mềm lòng. Anh nắm lấy tay cô, dịu dàng an ủi: “Đừng sợ! Chúng ta sắp đến bệnh viện rồi, nhất định sẽ không sao đâu.”
Dường như trong ánh mắt ấy có chút cảm kích, cánh môi khẽ mấp máy rồi cuối cùng cô vẫn mất đi ý thức...
Nhạc Tùng đã làm chậm trễ rất nhiều thời gian: anh đã bỏ lỡ cuộc họp video với khách hàng ở nước M, thế mà cuối cùng lại không thể cứu được tính mạng cô gái ấy. Anh đã cùng cô đi hết đoạn đường cuối cùng của cuộc đời, tận mắt nhìn sinh mệnh như đóa hoa sớm nở tối tàn.
Cảnh sát đến để lấy lời khai của anh và xác định danh tính của cô.
“Trương Nhạn Thanh, nữ, 21 tuổi, chưa kết hôn. Tuổi còn trẻ mà lựa chọn sai đường, tự hủy hoại cuộc đời mình.”
“Có lẽ đây là lần đầu tiên cô ấy thử dùng ma túy.” Một viên cảnh sát bổ sung thêm: “Mà thể chất của cô ấy rất nhạy cảm với thứ này, thật sự rất đáng tiếc... Mà cô ấy còn trẻ như vậy, nghe nói gia đình cô ấy cũng giàu có.”
Nhạc Tùng nói: “Cô ấy không chủ động hút ma túy.”
“Giờ chúng tôi vẫn đang điều tra. Còn đám người kia đã được áp giải về đồn cảnh sát nhưng chưa có kết quả. Thế anh có bằng chứng nào không?”
“Không có.” Nhạc Tùng khẽ đáp: “Chỉ là cảm giác mà thôi.”
Cuối cùng thì anh được gặp mặt cô lần cuối.
Y tá đã tẩy trang sạch sẽ cho cô, quả thật đây là một cô gái rất xinh đẹp. Còn trẻ như vậy mà không hiểu sao cô lại chơi cùng đám người đó rồi uổng phí cả cuộc đời mình.
Đến Nhạc Tùng cũng phải cảm thấy tiếc nuối thay cho cô.
Anh cúi người, dịu dàng xoa trán cô, thì thầm khe khẽ: “Mong rằng kiếp sau em sẽ đi đúng hướng.”
...
Đi đêm lắm có ngày gặp ma. Trương Nhạn Thanh phản nghịch cả đời rồi cuối cùng phải chịu kết cục oan ức.
Cô luôn nghĩ mình có thể nắm chắc cục diện trong tay. Khi đám bạn xấu âm thầm lôi kéo cô hút thuốc, uống rượu, đánh nhau linh tinh, cô đều có thể thuận theo hết. Nhưng một khi đã dính dáng đến ma túy thì cô sẽ lập tức dừng lại.
Vì trong lòng cô luôn đặt một giới hạn cho riêng mình, cô biết rõ đó là ranh giới mấu chốt không thể vượt qua. Nhưng không ngờ đám bạn đó còn độc ác, tàn nhẫn hơn cô nghĩ nhiều, bọn chúng còn âm thầm bỏ thuốc vào đồ uống của cô.
Chắc không ai biết rằng cơ địa Trương Nhạn Thanh quá đỗi nhạy cảm, chỉ cần một liều nhỏ thôi đã dễ dàng cướp đi mạng sống của cô luôn rồi.
Hình ảnh cuối cùng mà Trương Nhạn Thanh nhớ được chính là gương mặt anh tuấn. Đôi mắt đen sâu thẳm, sống mũi cao, vết máu vương trên chiếc áo sơ mi trắng của anh làm nổi bật đường nét hàm dưới sắc nét, mang vẻ gợi cảm rất đặc biệt.
Thế nhưng anh lại dịu dàng ngoài sức tưởng tượng của cô. Trong giây phút yếu đuối và sợ hãi nhất của cuộc đời mình, cô vẫn cảm nhận được bàn tay anh nắm lấy tay cô, dịu dàng an ủi.
Mà rồi cuối cùng, cô vẫn rơi vào bóng tối vô tận. Trong màn đêm lạnh lẽo ấy, dường như còn có một cơn lốc xoáy đáng sợ cuốn cô rơi xuống, càng ngày càng sâu.
Rất nhiều hình ảnh vụt qua trước tầm mắt...
Cô thấy mình đã chết, một cái chết lãng xẹt chẳng có gì vẻ vang. Đã vậy còn không có bao nhiêu người thật lòng thương xót cho cô.
Người ba ruột chỉ lặng lẽ thở dài, rơi vài giọt nước mắt rồi bảo thư ký liên hệ với nhà tang lễ: “Cứ tổ chức một đám tang tử tế cho con bé.”
“Tử tế” ở đây nghĩa là cứ tiêu thêm chút tiền nữa là được. Bởi suốt đời làm ba, thứ ông ta cho cô nhiều nhất cũng chỉ là tiền mà thôi.
Người mẹ kế trẻ tuổi giả vờ an ủi vài câu trước mặt người đến viếng. Thế nhưng ở một góc không ai nhìn thấy, bà ta lại nhếch môi cười vô cùng thích chí. Bởi một khi cô chết đi nghĩa là bà ta đã bớt đi một đối thủ là con gái bà cả ra khỏi cuộc đua tranh giành gia sản với con trai bà ta.
Cậu em trai cùng ba khác mẹ vốn đã được nuông chiều đến mức sinh hư, thế mà khi nghe tin chị gái mất chỉ “hừ” một tiếng đầy khinh thường.
Điều khiến Trương Nhạn Thanh bất ngờ hơn cả là trong tang lễ... thế mà lại có người thật sự khóc thương vì cô.
Đó là cô em gái do mẹ kế sinh ra. Từ nhỏ cô ấy đã muốn thân thiết với cô nhưng Trương Nhạn Thanh căm ghét ba mẹ con bà ta như vậy, sao có thể quan tâm tới cô ấy được.
Thế nên cô không ngờ rằng người duy nhất trong nhà chịu khóc thương cho cô lại là đứa em gái ấy.
Bấy giờ Trương Nhạn Thanh mới cảm thấy cuộc sống mình phí hoài ra sao. Vì căm ghét mẹ kế mà cô học đòi phản nghịch, hút thuốc, uống rượu, rồi nào là bỏ học để đi lêu lổng với đám bạn xấu, cuối cùng lại nhận cái kết thảm thương. Còn người mà cô căm ghét nhất lại được dịp hả hê, khoái trá.
Trương Nhạn Thanh cực kỳ hối hận. Nếu được làm lại, cô sẽ tuyệt đối không sống như vậy nữa.
Sao cô có thể tự hủy hoại cuộc đời chỉ vì người mình ghét chứ?
Trong lúc cô đang chìm đắm trong nỗi hối hận, một giọng nói từ nơi xa xôi truyền đến, mơ hồ như xuyên qua không gian và thời gian: “Mong rằng kiếp sau em sẽ đi đúng hướng.”
Ngay khi lời chúc phúc ấy vừa dứt, một tia sáng đột nhiên lóe lên, phá tan bóng tối.
Trương Nhạn Thanh chậm rãi mở mắt trước chùm sáng chói lòa, trở lại sáu năm trước.
Lúc này, cô mới 15 tuổi, vừa mới bắt đầu công cuộc phản nghịch gia đình. Một chân vừa mới nhấc lên, chuẩn bị bước vào con đường sai lầm nhất của cuộc đời.
Sẽ không bao giờ có chuyện đó!
Đời này, không một ai có thể hủy hoại cuộc đời cô nữa!