Sự thật chứng minh, Hy Vi quả nhiên quyết đoán, trốn cũng đủ nhanh. Gần như ngay sau khi nàng ẩn thân, một bóng dáng to lớn đã xuất hiện trong tầm mắt của nàng...
Đó là một con mãng xà khổng lồ, toàn thân vảy sáng bóng màu xanh, chính giữa trán lại có một vệt đỏ, giống như mọc ra ba con mắt. Đặc điểm này khiến Hy Vi liếc mắt liền nhận ra thân phận đối phương, chính là yêu thú tứ giai Tam Nhãn Thanh Lân Mãng, trong truyền thuyết da dày thịt béo hơn nữa sức lực vô cùng lớn, là loại khó chơi. Cũng không biết là ai chọc phải nó, dáng vẻ lao tới kia, quả thực hận không thể san bằng cả khu rừng này thành bình địa.
Hy Vi đang suy nghĩ, ánh mắt bất giác tìm kiếm phía trước con Tam Nhãn Thanh Lân Mãng, rất nhanh liền phát hiện một bóng người đang linh hoạt di chuyển giữa rừng cây. Nói ra thì đây là người đầu tiên nàng gặp sau khi tiến vào bí cảnh, không khỏi chú ý thêm mấy phần, kết quả vừa nhìn liền phát hiện là người quen.
Người đó chính là Vân Sinh, kẻ bị Tam Nhãn Thanh Lân Mãng truy sát suốt một đường.
Chỉ thấy nàng ấy ngự kiếm phía trước, thân ảnh linh hoạt né tránh những đợt tấn công bất chợt của yêu thú, đồng thời còn cố ý dẫn con Tam Nhãn Thanh Lân Mãng đâm vào những cây đại thụ — bí cảnh này không biết đã tồn tại bao lâu, ngoài việc sản sinh ra các loại kỳ hoa dị thảo, cây cổ thụ cao chọc trời càng có thể thấy ở khắp nơi.
Chỉ nghe tiếng “ầm ầm” không ngừng vang lên, chính là do con mãng xà khổng lồ bị Vân Sinh dẫn dụ đâm vào cây mà ra. Mà Tam Nhãn Thanh Lân Mãng cũng không hổ danh là da dày thịt béo, phẫn nộ đến đỉnh điểm căn bản không quan tâm, liên tục đâm đổ mấy chục cây đại thụ, cũng không hề choáng váng.
Vân Sinh sớm đã không trông cậy vào việc đâm cho đối phương choáng váng, nhưng vẫn không muốn để Tam Nhãn Thanh Lân Mãng đuổi theo quá nhanh quá dễ dàng. Nàng đưa mắt nhìn quanh bốn phía, nhất thời nhắm trúng cái cây to lớn nhất gần đó — đúng vậy, trùng hợp làm sao, lại chính là cái cây mà Hy Vi đang ẩn thân — lập tức không chút do dự dẫn Tam Nhãn Thanh Lân Mãng phóng tới.
Mãi đến khi bay đến gần, nàng chợt cảm giác được một ánh mắt rơi trên người mình, cảm giác tồn tại mười phần.
Trong lòng Vân Sinh lộp bộp một tiếng, sợ lại chọc phải một đối thủ khó chơi khác. Nàng vội vàng lần theo ánh mắt ngẩng đầu nhìn lên, xuyên qua tán lá rậm rạp của đại thụ, liếc mắt liền nhìn thấy một đôi mắt đen láy, còn có chút quen thuộc.
Trong lúc hoảng hốt, một cái tên quen thuộc thốt ra khỏi miệng: “Hy Vi!”
Hy Vi không phải là người thích xen vào chuyện người khác, tất cả chính nghĩa và nhiệt huyết của nàng, đã sớm hao hết ở kiếp trước.
Đối với Vân Sinh mà nói, Hy Vi được coi là người bạn mới quen của nàng ấy, hơn nữa ấn tượng không tệ. Nhưng đối với Hy Vi mà nói, Vân Sinh chỉ là người bạn trên danh nghĩa, trên thực tế không có bao nhiêu giao tình, càng không đáng để nàng ấy mạo hiểm.
Cho nên ngay khi nhìn rõ Vân Sinh, Hy Vi ngay cả lông mày cũng không nhăn lại, đã định xoay người rời đi. Chỉ là phản ứng của Vân Sinh quá nhanh, không chỉ cảm nhận được ánh mắt của nàng, mà còn nhanh chóng nhìn sang, bốn mắt nhìn nhau — như vậy không tiện trực tiếp rời đi, nhất là khi nghe thấy Vân Sinh vô thức gọi tên mình, Hy Vi chỉ cảm thấy phiền phức tìm tới cửa.
Nàng nhíu đôi mày thanh tú, đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc bị đối phương cầu cứu, sau đó bị đối phương quấn lấy không thể không ra tay cứu giúp. Nhưng nào ngờ Vân Sinh sau khi gọi một tiếng không những không chạy về phía nàng, ngược lại còn cắn môi, sau đó bước chân chuyển hướng, chạy sang bên khác.