Chương 33

Cũng không biết có phải bởi vì nụ hôn trước đó hay không, Hy Vi thật sự rất quan tâm nàng, liếc mắt qua liền chạm phải ánh mắt của nàng.

Vân Sinh thoáng hoảng hốt, trên khuôn mặt trắng nõn lại nhuộm thêm một vệt đỏ ửng, không biết là xấu hổ hay là sốt ruột. Nhưng Hy Vi đã nhìn sang rồi, nàng cắn môi, cũng không tiện tiếp tục lùi bước.

Chỉnh lại tâm trạng, Vân Sinh đi tới, nói với Hy Vi: "Hy Vi, có thể mượn một bước nói chuyện không?"

Hy Vi cũng không làm khó, khẽ gật đầu rồi tách khỏi đám người, cùng nàng đi sang một bên.

Vân Sinh đã nhanh chóng sắp xếp ngôn từ trong lòng, hai người đi sang một bên, nàng tiện tay bố trí kết giới cách âm, sau đó liền đem đề nghị của Lưu Cảnh nói lại một lần. Trên mặt nàng là vẻ nghiêm túc cố gắng duy trì: "Mị ma nếu nhập vào người đệ tử, không thể kịp thời phát hiện trà trộn vào tông môn, ắt sẽ là hậu hoạn vô cùng. Cho nên chúng ta vẫn nên sớm trừ khử ả, mới có thể an tâm."

Hy Vi yên lặng nghe xong, sắc mặt bình tĩnh, trong lòng nghĩ gì không lộ ra chút nào. Ngoài mặt nàng gật đầu đồng ý, xem ra không có lệ: "Ta biết rồi, chuyện này giao cho ta, các muội không cần lo lắng."

Đại khái là trước đó mấy lần được Hy Vi cứu, Vân Sinh luôn cảm thấy nàng ấy đáng tin cậy, cũng không nghi ngờ gì.

Chuyện chính nói xong, nên thả người đi xử lý chuyện mị ma rồi, nhưng Vân Sinh chần chừ một chút, lại không giải khai kết giới để người đi. Nàng ấp úng, qua một hồi lâu mới nhỏ giọng như muỗi kêu nói ra một câu: "Xin lỗi, vừa rồi là ta lỗ mãng."

Hy Vi nghe vậy ngẩn ra, thậm chí vô thức đưa tay sờ lên mặt - Nói thật, nàng kỳ thực cũng không tức giận, cũng không cảm thấy bị mạo phạm. Nàng lúc đó ngẩn ra cũng chỉ là vì trải nghiệm này rất mới mẻ. Kiếp trước nàng sống mấy trăm năm, chưa từng bị người ta hôn, không ngờ vừa mới trọng sinh trở về không mấy ngày, ngược lại đã trải nghiệm một lần. Tuy nói là ngoài ý muốn, nhưng Vân Sinh cũng không đáng ghét, còn sinh ra xinh xắn đáng yêu, nàng cũng không thiệt thòi.

Nghĩ thì nghĩ vậy, Hy Vi cũng không trả lời thẳng thắn như thế: "Không sao, muội chỉ là bị mị ma mê hoặc mà thôi."

Mắt Vân Sinh sáng lên, vội vàng gật đầu, tựa như làm vậy có thể đổ hết tội lỗi lên người mị ma. Nàng lại khôi phục vẻ hoạt bát, do dự một chút, lại hỏi: "Vậy, chúng ta coi như là bạn bè rồi?"

Hy Vi nghe đến hai chữ "bạn bè", trong lòng khẽ động, trong nháy mắt có muôn vàn cảm xúc dâng lên trong lòng. Nhưng nàng nhìn người trước mặt đầy vẻ chân thành, lại không thể đem nàng ấy và những kẻ phản bội kiếp trước xếp vào cùng một loại, do dự một chút khẽ gật đầu: "Nếu muội không chê, vậy tất nhiên là thế."

Vân Sinh nghe xong, trong nháy mắt vui vẻ, ý cười cong cả lông mày.

Không biết có phải bị sự vui mừng của nàng lây nhiễm hay không, hay là kiếp này lại kết giao được một người bạn mới, trên khuôn mặt Hy Vi trước giờ vẫn luôn lạnh lùng cũng giãn ra mấy phần.

Biểu cảm của nàng hơi thả lỏng, khóe môi dường như cũng cong lên một chút, trong nháy mắt giống như băng tuyết tan chảy, đẹp đến không tưởng... trực diện mỹ nhan bạo kích, Vân Sinh không biết từ lúc nào lại nhìn ngây người, phản ứng lại sau đó mặt lại đỏ lên.

"Vậy, vậy cái kia, chuyện chính quan trọng, chúng ta vẫn nên đi tìm mị ma trước đi." Cảm giác được nhiệt độ nóng rực trên mặt, Vân Sinh vội vàng bỏ lại một câu, sau đó nhanh chóng che mặt chạy mất.