Đương nhiên, với sự nhạy bén của Lưu Cảnh, sau thoáng chốc ngơ ngác cũng đoán được chút ít. Nàng nhanh chóng dùng ánh mắt dò xét đảo qua các đệ tử, nhưng cũng biết có vấn đề thật thì cũng không vội được, cho nên vẫn bất động thanh sắc thỉnh cầu: "Tiểu sư muội, giúp một tay."
Vân Sinh đã xác định được thân phận của nàng, tự nhiên cũng không tiếc nghe theo, nhanh chóng thả ra dị hỏa thiêu đốt những xác sống bù nhìn kia.
Thanh Yến đạo quân quả thật cưng chiều con gái, dị hỏa đặc biệt tìm cho con gái dĩ nhiên cũng không phải vật phàm. Cho dù với tu vi hiện giờ của Vân Sinh, dị hỏa có thể phát huy ra uy lực chỉ có một hai phần mười, nhưng cũng đủ để thiêu hủy tàn hài của những xác sống kia sạch sẽ. Sẵn tiện nàng cũng thiêu luôn những thi thể khác, sau khi thiêu xong, sương mù xám bao phủ xung quanh dường như cũng theo đó mỏng đi không ít.
Làm xong chuyện chính, tất nhiên vẫn phải tìm mị ma, Vân Sinh truyền âm với Lưu Cảnh về chuyện mình đã thấy trước đó, nhưng ánh mắt lại không nhịn được rơi trên người Hy Vi - nàng muốn tìm nàng ấy thương nghị chuyện của mị ma, nhưng sau khi trở về bên cạnh đồng môn, Hy Vi lại bị mọi người vây quanh.
Quả nhiên là thiên chi kiêu tử được mọi người kính ngưỡng, trước khi bị vận mệnh trêu đùa, vĩnh viễn là tiêu điểm chú ý của mọi người.
Bỗng nhiên, tiêu điểm kia quay đầu lại, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Vân Sinh.
Lúc này đang tiện nói chuyện, nhưng Vân Sinh lại bỗng quên mất dự định ban đầu, vội vàng quay đầu tránh đi ánh mắt. Nàng trốn tránh đối diện, nhưng Hy Vi lại không thu hồi ánh mắt, thế là liếc thấy vành tai nàng vẫn luôn đỏ ửng.
Vân Sinh vẫn rất muốn tìm ra mị ma, dù sao thứ này bất an, nói không chừng lúc nào đó lại xuất hiện gây chuyện - Chuyện luyện chế xác sống tạm thời không nói, chỉ riêng việc mê hoặc lòng người: “người bị hại" đã từng thử qua cũng không muốn làm lại lần nữa.
Huống chi, nếu thật sự để mị ma nhập vào người đệ tử nào đó, rồi theo đó trà trộn vào trong tông môn, vậy phiền phức sẽ không chỉ dừng lại ở mức này.
Nhưng cho dù nàng có sốt ruột thế nào, đối với loại ma vật trong truyền thuyết như mị ma, hiểu biết lại không nhiều, muốn tìm ra đối phương há lại dễ dàng?
Lưu Cảnh ngược lại biết một ít, nhưng điều kiện đưa ra lại rất khó: "Ta nghe nói, người bị mị ma nhập vào ngực sẽ có một nốt ruồi son."
Vân Sinh nghe xong liền bỏ cuộc: "Nhưng mà sư tỷ, ai sẽ cho chúng ta xem ngực chứ?"
Lưu Cảnh cũng rất bất lực, bởi vì những người có mặt ngoài đệ tử Chính Dương Tông, còn có không ít đệ tử Thiên Hành Tông. Đệ tử tông môn nhà mình, nàng còn có thể yêu cầu kiểm tra lẫn nhau, nhưng người của Thiên Hành Tông cao ngạo, đâu sẽ nghe lời nàng?
Suy nghĩ một chút, Lưu Cảnh đề nghị: "Ta sẽ để các đệ tử kiểm tra lẫn nhau. Vừa rồi thấy sư muội và Hy Vi đạo hữu cùng nhau trở về, nàng ấy ra tay bảo vệ muội cũng không chỉ một lần, xem ra đối với muội khá có hảo cảm. Hay là muội đi đi, thương lượng với nàng ấy, để nàng ấy phân phó xuống kiểm tra lẫn nhau, cũng không phải là chuyện khó."
Nàng và Hy Vi giao tình bình thường, nhưng có thể nhìn ra đối phương trong lòng các đồng môn rất được tôn kính.
Vân Sinh vừa nghe xong, phản ứng đầu tiên chính là từ chối, vừa mới vô duyên vô cớ hôn người ta, bây giờ nàng nào dám xông tới? Nhưng Lưu Cảnh lại không nói hai lời, còn đẩy nàng một cái, khiến nàng lảo đảo một cái gây chú ý với đối phương.