Chương 1.2

Đi chừng mười lăm phút, mới nghe thấy tiếng người cười nói rộn ràng.

Qua khỏi cổng vòm đá, liền trông thấy vị trưởng huynh phong quang vô hạn cùng phụ thân đang đứng giữa đám người nịnh hót.

Thừa An Hầu phủ từng là thế gia vọng tộc đứng đầu một phương, nhưng đến đời tổ phụ Giang Vân Khang thì bắt đầu lụn bại.

Phụ thân Giang Vân Khang, đương kim Thừa An Hầu, năm xưa cũng từng ôm chí thi đỗ công danh, song từ khi đậu tú tài, thi ba lần thi hương đều trượt. Lão gia sợ mất mặt, bèn an bài cho một chức tu lục quan nhàn nhã. Hai mươi năm qua, chẳng có thăng tiến gì, hiện giờ vẫn chỉ là một Hàn Lâm Viện hầu đọc học sĩ, tiền đồ nhìn qua là biết sẽ chẳng đi đến đâu.

Cả một đời, ông đặt hết kỳ vọng vào trưởng tử.

Cũng giống như làm quan, ông sinh hài tử cũng nhiều.

Giang Vân Khang là con trai thứ ba trong phủ. Dưới hắn còn ba đệ đệ nữa. Người út là con của chính thất phu nhân trẻ tuổi, được cả nhà yêu chiều nhất. Còn các tỷ muội thì nhà này vốn có sáu vị, nhưng đã mất hai, gả đi hai, chỉ còn lại hai vị chưa xuất giá.

Trong phủ Thừa An Hầu đông người như vậy, không có ai cùng mẫu thân với Giang Vân Khang. Mẫu thân ruột hắn vốn chỉ là thϊếp thất được một vị quan biếu tặng. Nhờ dung mạo xinh đẹp mà được sủng ái đôi chút, nhưng sau đó vì khó sinh mà mất sớm.

Không còn mẫu thân ruột, lại là con thϊếp, nên Giang Vân Khang gần như chẳng có chỗ đứng trong phủ.

“Tam ca!”

Một giọng vui vẻ từ xa truyền đến. Người đó là Giang Vân Kiệt, tứ công tử của phủ, cũng là đệ đệ ruột thịt duy nhất còn chút thân tình với hắn. Vân Kiệt kém hắn ba tuổi, diện mạo sáng sủa, tính tình dễ gần. Lần đầu tham gia kỳ thi đã đỗ tú tài, được phụ thân để mắt, còn sắp định hôn với nữ nhi một gia đình danh giá, chuyện này đối với con của thϊếp thất mà nói là vô cùng hiếm có.

Cũng bởi đều là con thϊếp, tình cảm giữa hai huynh đệ họ vẫn thân thiết hơn so với các ca ca khác.

Vân Kiệt chạy đến bên cạnh Giang Vân Khang, cùng hắn chậm rãi tiến vào tiền viện. Cậu ghé sát, hạ giọng nói nhỏ:

“Tam ca, huynh vừa thi trượt, trong lòng chắc không vui. Chốc nữa phụ thân có trách mắng, huynh chớ để trong lòng.”

Giang Vân Khang mỉm cười, vỗ nhẹ vai đệ đệ:

“Tứ đệ không cần lo. Ta thi rớt là do bất tài, phụ thân mắng cũng đúng. Ta không để bụng đâu.”

Hai người cùng bước vào tiền viện, cung kính cúi đầu hành lễ với phụ thân.

Dù biết rõ phụ thân thiên vị nhưng đạo hiếu là điều không thể xem nhẹ. Ở thời đại này, bất hiếu là đại tội.

Thừa An Hầu chỉ liếc mắt nhìn Giang Vân Khang một cái rồi quay sang cười nói với khách:

“Đây là Tứ lang nhà ta. Kỳ thi vừa rồi đã đỗ tú tài. Vị này là Từ đại nhân, từng là tiến sĩ bảng nhị. Có chỗ nào không rõ, cứ đến thỉnh giáo ông ấy.”

Từ Kính Văn khẽ gật đầu chào. Giang Vân Kiệt vội rót trà, cung kính thưa:

“Nếu Từ đại nhân không chê vãn bối nông cạn, vãn bối xin được thỉnh giáo đôi điều.”

Từ đại nhân mỉm cười gật đầu. Giang Vân Kiệt liền đặt câu hỏi về đề thi viện năm nay:

“Hiện nay, thương nhân ngày càng phát đạt. Không ít người muốn nâng cao thân phận. Nhưng triều đình từ trước tới nay vẫn coi trọng nông nghiệp. Vãn bối xin hỏi, theo đại nhân, có nên thay đổi thứ tự ‘sĩ – nông – công – thương’ chăng.”

Từ Kính Văn khẽ vuốt râu, chậm rãi đáp:

“Sĩ – nông – công – thương, bốn nghề đều cần thiết. Nhưng nông nghiệp vẫn là căn bản, phải được ưu tiên để nuôi sống lê dân bá tánh.”

“Đại nhân dạy chí phải” Giang Vân Kiệt mỉm cười, kính cẩn rót thêm trà.

Suốt quá trình ấy, không ai đoái hoài đến Giang Vân Khang. Chẳng một ánh mắt nhìn hắn, cũng không ai mời hắn ngồi.

Hắn lặng lẽ đứng bên, nhất thời không biết nên chen lời thế nào. Mãi đến khi Từ đại nhân vô tình liếc qua, ông mới hỏi:

“Hầu gia, vị công tử này là ai vậy.”

Thừa An Hầu thản nhiên đáp:

“Tam tử nhà ta, Vân Khang. Tư chất tầm thường, chẳng nên trò trống gì. Nếu không biết lễ nghi tiếp khách thì lui xuống mà nghỉ đi.”

Từ đại nhân nghe vậy, chỉ mỉm cười, phất tay nói:

“Thôi nào, để Giang tam lang thử nói xem, về chuyện thương nhân thời nay cậu nghĩ thế nào.”

Tức thì ánh mắt mọi người trong phòng đồng loạt đổ dồn về phía Giang Vân Khang.

Hắn bình tĩnh mỉm cười, nhẹ giọng đáp:

“Bẩm đại nhân, sĩ – nông – công – thương đều quan trọng, chẳng thể thiếu ngành nào. Vấn đề không phải ở thứ tự hơn kém, mà là biết dung hòa để quốc gia hưng thịnh, bá tánh an cư. Lời thiển cận, mong đại nhân chỉ giáo thêm.”

Từ Kính Văn nghe vậy thoáng sững người. Còn chưa kịp hỏi thêm thì Thừa An Hầu đã chen lời, lạnh giọng bảo Giang Vân Khang lui xuống.

Thực ra Thừa An Hầu cũng không đến mức ghét bỏ đứa con này. Chỉ là hắn thi rớt hai kỳ, so với các huynh đệ khác quá kém cỏi, lại sợ hắn lỡ lời làm mình mất mặt nên không buồn đoái hoài.

Còn Giang Vân Khang thì chẳng thấy tổn thương chút nào. Được lui xuống, trong lòng hắn chỉ thấy nhẹ nhõm.

Qua chuyện hôm nay, hắn càng thấm thía con đường khoa cử đối với kẻ con thứ trong phủ thế gia quan trọng nhường nào. Làm con thϊếp, chẳng được phụ thân yêu thương, chia gia tài sau này chắc chắn cũng chẳng đến lượt.

Mà ở thời đại này, kẻ có quyền thì vinh hiển, người không quyền thế chỉ đành sống nhờ kẻ khác.

Kiếp trước hắn học đến bậc thạc sĩ. Chẳng lẽ kiếp này lại không đọc nổi mấy bộ sách Tứ Thư Ngũ Kinh, thi Hương, thi Hội sao?

Đã vậy thì càng phải hạ quyết tâm.

Vừa định xoay người rời đi, chợt nghe tiếng gọi:

“Tam đệ!”

Giang Vân Phàm, đại ca hắn, tách khỏi đám đông, tươi cười bước đến. Vân Phàm kéo tay hắn, dẫn đến trước mặt một vị lão giả tóc bạc phơ rồi trịnh trọng giới thiệu:

“Tam đệ, đây là Mộc Tu tiên sinh, ân sư của ta. Ta thấy văn chương của đệ không tệ, chỉ là chưa gặp thời. Nay tiên sinh có mặt, đệ hãy thỉnh giáo người đôi câu.”

Là nhân vật nam chính trong nguyên tác, Giang Vân Phàm chẳng những tài trí hơn người, tính tình còn ôn hòa, khiêm cung lễ độ, chưa từng kiêu căng, càng không coi thường kẻ dưới.

Hắn biết rõ chuyện nguyên chủ trước kia từng có cơ hội gặp mặt Mộc Tu tiên sinh, nhưng vì tự ti và ghen ghét đại ca mà sinh hiểu lầm, cho rằng bản thân bị xem thường, cuối cùng bỏ lỡ nhân duyên.

Còn Giang Vân Khang thừa hiểu, Mộc Tu tiên sinh là người nổi danh học vấn uyên thâm, từng đào tạo biết bao nhân tài. Được tiên sinh chỉ điểm một câu thôi cũng khó hơn lên trời, không phải có tiền có quyền là được, mà còn phải có duyên.

Giang Vân Phàm khẽ nghiêng người, ghé vào tai hắn thì thầm:

“Tiên sinh vừa nghe đệ đối đáp với Từ đại nhân, đã hỏi ta đệ là ai. Nếu được người thu nhận, tiền đồ sau này ắt sẽ rạng rỡ. Phụ thân cũng sẽ phải thay đổi cách nhìn.”