Chương 16

Tuy không lưu lại dùng cơm, nhưng vợ chồng Từ Quốc công vẫn sai người mang tặng rất nhiều lễ vật quý giá.

Tới lúc chất lễ vật lên xe ngựa, nhìn lại hai tên bắt cóc khiêng theo về nha môn còn nhẹ hơn một xe đầy vàng bạc châu báu. Giang Vân Khang trông mã phu cố hết sức đánh xe, liền sai Thư Nghiên đưa hết đồ về Hầu phủ trước, còn mình cùng Lâm thị ghé Xuân Lầu một chuyến.

Xuân Lầu là tửu lâu danh tiếng bậc nhất kinh thành, đặc biệt món ăn chiêu bài nơi này, muốn được thưởng thức phải đặt bàn trước mấy ngày. Giang Vân Khang sớm sai người đặt trước một bàn yến hảo, đợi bọn họ tới, tiểu nhị dẫn lên lầu hai, mỗi bàn đều ngăn cách bằng trúc điều, người người khó thấy nhau.

Vừa ngồi xuống, Lâm thị bưng chén trà nhỏ nhấp một ngụm, cảm thán:

“Hai tên bắt cóc kia cũng thật to gan, đến huyện chúa mà cũng dám bắt cóc. Nay rơi vào tay Quốc công phủ, chỉ sợ khó giữ được mạng.”

Giang Vân Khang gật đầu, “phu thê Từ Quốc Công nổi tiếng thương con. Hai tên đó e là không toàn thây.”

Lâm thị lại liếc mắt nhìn phu quân, trong lòng càng thêm cảm thấy người này đáng tin cậy, khẽ hạ giọng:

“Phu quân, việc hôm nay, có phải cũng là một đường sống cho chúng ta?”

Nàng bị chèn ép ở Hầu phủ đã quá lâu, bức thiết hy vọng phu quân có thể thi đậu công danh, sớm rời khỏi bóng của mẫu thân cả Mạnh thị. Nếu sang năm Giang Vân Khang vẫn không đỗ tú tài, không chỉ bị người trong phủ cười nhạo, mà đường công danh sau này cũng khó khăn. Nếu mượn được Quốc công gia mà kết giao với danh sư, cơ hội tất sẽ cao hơn.

Giang Vân Khang buông chén trà, nhìn tiểu nhị vừa bưng thức ăn lên, đợi bàn ăn bày đầy, gắp một miếng thịt kho tàu vào bát Lâm thị, thong thả nói:

“Có phải hay không còn chưa biết. Nhân tình khó được, thứ để dùng vào lúc cần thiết nhất. Chúng ta cứu được huyện chúa, Quốc công gia và trưởng công chúa tất sẽ nhớ rõ. Nhưng nhân tình ấy chỉ nên dùng một lần khi thật sự trọng yếu.”

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt kiên định, nói tiếp:

“Ta biết nàng lo cho thi hương đầu xuân sang năm. Nhưng nương tử yên tâm, ta đã nói lần này có thể đậu, nhất định sẽ đậu.”

Lâm thị nghe phu quân tự tin, trong lòng mềm nhũn, khóe môi nở nụ cười dịu dàng:

“Được, ta tin chàng.”

Một bữa cơm an yên qua đi, hoàng hôn đỏ quạch treo giữa tầng không, hai người liền cùng trở về phủ.

Vừa xuống xe, gã gác cổng liền truyền lời:

“Phu nhân cho mời Tam gia cùng Tam phu nhân tới chính viện.”

Hai người nhìn nhau, biết rõ có chuyện, liền chỉnh lại y phục mà đi. Tới chính viện, ngoài Mạnh thị chủ mẫu, còn có Đại tẩu An Hòa quận chúa, Nhị ca Giang Vân Phàm và Nhị tẩu.

Vừa trông thấy hai người, Hướng thị mày nhíu lại, cười lạnh một tiếng:

“Tam đệ cùng Tam đệ muội thật tiêu dao, bản thân rong chơi vui vẻ cả ngày, giờ mới nhớ đến mẫu thân.”

Giang Vân Khang mặt trầm xuống, nhưng vẫn nhẫn tính ngẩng đầu hỏi Mạnh thị:

“Nhi tử nếu có chỗ nào thất lễ, còn xin mẫu thân chỉ giáo.”

Mạnh thị vẫn giữ gương mặt lạnh nhạt. Bên cạnh, An Hòa quận chúa cười như không cười, cất giọng mềm mà sắc:

“Mọi người ai chẳng biết Tam đệ muội là người có tiền có của, chúng ta cũng chẳng trông mong gì. Nhưng mẫu thân là mẫu thân cả, các ngươi không nói ngày ngày tới thỉnh an, nghe người bệnh cũng không thấy đưa lấy một món đồ bổ, trong mắt còn có mẫu thân hay không?”

Nói thì nói vậy, chứ thực ra Mạnh thị chưa từng mong Lâm thị đưa gì, chỉ là hôm nay tâm tình không tốt, lại nhìn thấy Thư Nghiên mang về một xe đầy lễ vật, trong lòng chướng ngại, liền kiếm cớ dằn mặt một phen.

Lâm thị toan quỳ xuống nhận lỗi, liền bị Giang Vân Khang kéo tay giữ lại.

Chuyện thỉnh an vốn là Mạnh thị chê bọn họ ngứa mắt, mỗi lần tới đều cố ý bới móc. Tặng lễ cũng không ít, lại bị chê quà “hơi tiền vị quá nặng”. Nay bọn họ muốn sống yên phận, lại bị lôi ra chỉ trích.

Liên tưởng gần đây phụ thân chẳng buồn đến chỗ Mạnh thị, xem ra tâm tình chủ mẫu bất ổn, nhìn thấy bọn họ mang nhiều đồ quý về, nhất thời nổi giận cá chém thớt, mượn cớ này đè ép cho hả giận.

“Mẫu thân, người thật sự tin vào lời gièm pha, đã hiểu lầm chuyện gì sao?”

Giang Vân Khang giữ giọng điệu kính cẩn, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, khiến người khác không thể bắt bẻ được chỗ nào:

“Sáng sớm hôm nay, con và Lâm thị đã đến thỉnh an mẫu thân, là Trương ma ma nói người đang cùng Nhị tẩu có chuyện cần bàn, bất tiện gặp chúng con. Đến trưa, những lễ vật đưa về đều là từ phủ Từ Quốc Công ban tặng, con còn đang định khi về sẽ phân chia cho mọi người.”

Hướng thị sắc mặt lập tức cứng lại:

“Ngươi đừng nói mấy lời vô ích đó. Khi ấy bất tiện, các ngươi không biết chờ thêm một lát à? Còn nữa, Từ Quốc Công và Trưởng Công chúa là hạng người gì, làm sao tới phiên ngươi mà kết giao?”

Từ đoán mệnh trước đó nói Hướng thị lần này nhất định sinh được con trai, nên bà ta mấy ngày nay ở trong phủ vô cùng oai phong, ngay cả An Hòa Quận chúa cũng phải nhường ba phần. Nghe Giang Vân Khang muốn đẩy chuyện lên đầu mình, Hướng thị lập tức nhảy ra tranh cãi.

Tuy Thừa An Hầu phủ cũng có tước vị, nhưng so với Từ Quốc Công phủ thì cách biệt chẳng phải chỉ một chút.

Hiện tại Thừa An Hầu chỉ là chức quan tứ phẩm, trưởng tử Vân Phàm mới vừa nhập sĩ, trong triều gần như không có tiếng nói.

Còn Từ Quốc Công tuy chức quan không cao, nhưng Trưởng Công chúa lại được Hoàng thượng vô cùng sủng ái, thường xuyên ra vào cung đình, thi thoảng lại có ban thưởng gửi về phủ Từ Quốc Công.

Huống hồ Thừa An Hầu và Giang Vân Phàm cũng chẳng có quan hệ gì với phủ Từ Quốc Công, nên đám người Mạnh thị lại càng không tin Giang Vân Khang có bản lĩnh kết giao được với bên đó.

Giang Vân Khang hơi nghiêng người, nhìn Hướng thị nói:

“Nhị tẩu nói vậy không khỏi quá lời. Lần sau nếu gặp mẫu thân và nhị tẩu nói chuyện, chúng ta nhất định ở ngoài chờ. Còn về việc kết giao với phủ Từ Quốc Công, đúng là chúng ta không dám vọng tưởng, chỉ là hôm nay tình cờ cứu…”

“Đủ rồi.”

Mạnh thị không muốn nghe thêm lời giải thích nào nữa. Mấy ngày nay bà ta đã bực bội sẵn, đến trưa hạ nhân bẩm báo rằng tam phòng mua về một đống lớn đồ vật, trong lòng lửa giận vẫn luôn đè nén đến giờ.

Lạnh lùng nhìn Giang Vân Khang, bà ta cất giọng nghiêm khắc:

“Giảo hoạt ngụy biện, mắt không coi ai ra gì. Tam lang đúng là có bản lĩnh thật đấy!”

“Nhị tẩu ngươi chẳng qua hỏi nhiều hai câu, mà ngươi cứ nói bóng gió, nghĩ chúng ta không hiểu chắc?”

“Nếu ngươi đã không phục người mẫu thân này quản giáo thì lát nữa chờ lão gia trở về, để ông ấy đích thân dạy ngươi! Giờ thì tới từ đường quỳ đi, trước khi lão gia về, ai cũng không được ra ngoài!”

Lâm thị trong lòng uất ức vô cùng, định lên tiếng cãi lại, nhưng bắt gặp ánh mắt ra hiệu của phu quân, nàng chỉ đành cắn môi nín nhịn.

Giang Vân Khang biết lúc này có nói gì cũng vô dụng. Mẫu thân dạy dỗ con tiểu thϊếp và con dâu thì chẳng cần lý do gì hết, chỉ cần bà ta không vui là có thể tùy tiện trách phạt. Nếu còn cố giải thích, ngược lại sẽ bị chụp cho cái tội chống đối trưởng bối.

Thân phận con tiểu thϊếp vốn hèn mọn thấp kém như thế.

Hắn liền dứt khoát đi quỳ trước từ đường. Đợi lát nữa phụ thân về biết được chuyện hắn cứu Huyện chúa phủ Từ Quốc Công, hắn muốn xem thử phụ thân sẽ thiên vị ai.

Giang Vân Khang và Lâm thị ngoan ngoãn đi rồi, Hướng thị lập tức bĩu môi khinh bỉ nói:

“Con tiểu thϊếp chính là không giống ai, còn cưới con của thương nhân, cả đôi vợ chồng chẳng có tí kiến thức nào.” Rồi quay sang nhìn Mạnh thị:

“Mẫu thân, theo con thấy, dứt khoát đuổi bọn họ ra ngoài cho rảnh mắt, đỡ để sau này chúng ta phải mất mặt lây.”

Mạnh thị mím môi, muốn nói gì đó nhưng lại nhịn xuống.

An Hòa Quận chúa nhìn thấu sắc mặt bà mẫu, liền cười nhạt chen lời:

“Tam đệ và Tam đệ muội dù sao cũng là người Giang gia, bất kể có phải là con tiểu thϊếp hay không, giờ mà đuổi ra ngoài, cũng không thoát nổi cái họ Giang này đâu.”

Hướng thị vẫn chưa hiểu rõ lời đại tẩu nói, đang định mở miệng hỏi thêm thì Giang Nhị Lang ở bên cạnh kéo tay nàng, vẻ mặt không tình nguyện nhưng cũng đành ngậm miệng lại.

Đúng lúc ấy, người gác cổng chạy vào báo: “Thế tử phủ Từ Quốc Công tới, nói là đặc biệt đến cầu kiến tam gia.”

Nghe xong lời này, mọi người trong phòng lập tức liên tưởng đến những gì Giang Vân Khang vừa nói lúc nãy, không khỏi đưa mắt nhìn nhau.

Hướng thị cau mày, quay sang nhìn mẫu thân chồng, nghi hoặc hỏi:

“Mẫu thân, chẳng lẽ những lời tam đệ vừa nói đều là thật sao?”

Mạnh thị cũng không dám chắc hư thực ra sao, nhưng nay thế tử phủ Từ Quốc Công đích thân đến cửa, cho dù trong lòng không cam tình, bà cũng chỉ có thể sai người đi gọi Giang Vân Khang tới.

Nào ngờ từ đường phía sau truyền tới tiếng gã sai vặt, nói rằng Giang Vân Khang nghe được Từ Phóng đến, liền quỳ tại chỗ, không chịu nhúc nhích, miệng chỉ lặp lại một câu:

“Mẫu thân đã nói, trước khi phụ thân trở về, không được bước ra.”