Chương 48: Cô bé còn học đánh vần

Sau khi trường của Vân Chu Chu tổ chức xong hoạt động Quốc tế Thiếu nhi 1/6, rất nhanh lại đón chào một đợt hoạt động mới. Giáo viên thông báo rằng trước cuối tháng 6, nhà trường sẽ chọn ra lứa học sinh đầu tiên trong khối lớp một để kết nạp Đội.

Vân Chu Chu vốn chẳng có cảm xúc gì đặc biệt với việc vào Đội thiếu niên tiền phong, nhưng cô bé biết rằng hễ vào Đội là sẽ được đeo khăn quàng đỏ, thế nên trong thâm tâm vẫn háo hức lắm.

Tối đến, trên đường đi học về, cô bé tò mò hỏi Lục Thứ: “Anh ơi, hồi xưa anh có được vào Đội đợt đầu tiên không?”

Lục Thứ đáp: “Đương nhiên rồi!”

Vân Chu Chu thật lòng khen ngợi: “Vậy chắc anh biểu hiện tốt lắm. Cô giáo em bảo chỉ những bạn ngoan nhất mới được kết nạp đợt đầu thôi.”

Lục Thứ tỉnh bơ: “Không phải, khóa của anh là cả lớp cùng vào, không chia đợt.”

Vân Chu Chu nghẹn lời một giây, rồi nhanh trí sửa lại: “...Thế thì chắc chắn anh là người đeo khăn quàng đỏ đẹp nhất trong lứa ấy rồi.”

Lục Thứ nhìn Vân Chu Chu đầy thán phục, cậu cảm thấy cái tài "dẻo mỏ" ngọt xớt này của cô bé, có lẽ cả đời này cậu cũng chẳng học được.

Tối hôm đó, theo lệ thường vẫn chỉ có Vân Chu Chu và Lục Thứ ăn cơm cùng nhau.

Trước đây khi còn ở nhà họ Vân, tuy Vân Thành cũng hay vắng nhà, nhưng ở đó còn có ông nội, có chị và em trai nhà bác cả, nên lúc nào mâm cơm cũng đông vui tấp nập. Nhưng giờ sang nhà họ Lục, trong nhà lúc nào cũng chỉ có cô bé và Lục Thứ.

Vân Chu Chu không thấy hai người ăn cơm là quạnh quẽ, cô bé chỉ không kìm được mà thấy thương Lục Thứ. Bởi mỗi khi như thế này, cô bé lại nghĩ, trong suốt bao nhiêu ngày tháng cô và ba Vân Thành chưa chuyển đến căn biệt thự này, có phải Lục Thứ đều phải ăn cơm một mình, ngủ một mình... Lúc đó cậu có sợ không? Có trùm chăn khóc thầm một mình không?

Cô bé không ngốc đến mức đi hỏi thẳng Lục Thứ, vì cậu tính tình khó ở như vậy, cho dù là thật thì chắc cậu cũng chẳng đời nào chịu thừa nhận.

Vân Chu Chu chỉ vụng về đứng dậy, dùng thìa múc cho Lục Thứ một thìa thịt gà đầy, rồi cười híp mắt mời mọc: “Anh ơi, anh ăn nhiều vào nhé.”

Lục Thứ tất nhiên chẳng thể nào biết được trong đầu Vân Chu Chu đang suy tính điều gì. Tuy nhiên, cậu đã dần dà quen với những hành động lấy lòng bất chợt của cô bé, thế nên khi thấy Vân Chu Chu gắp miếng thịt gà sang cho mình, Lục Thứ đón nhận với vẻ mặt vô cùng bình thản.

Theo lệ thường, sau khi ăn tối xong, hai đứa sẽ cùng nhau xem tivi một lát rồi mới ai về phòng nấy làm bài tập. Thế nhưng hôm nay, vừa buông bát đũa xuống, Vân Chu Chu đã chủ động hỏi Lục Thứ: "Anh ơi, cô giáo bảo bọn em phải học thuộc lòng "Sáu biết sáu thạo", anh có thể giúp em học cùng được không ạ?"

Lục Thứ năm nay đã học lớp 5, chuyện gia nhập Đội Thiếu niên Tiền phong đã là chuyện của 4 năm về trước rồi, nên mấy cái quy định "Sáu biết sáu thạo" gì đó cậu cũng đã quên gần sạch. May mắn thay, Vân Chu Chu có mang từ trường về một tờ tờ rơi tuyên truyền kết nạp Đội, trong đó ghi chép rất chi tiết nội dung cụ thể. Nhờ vậy, Lục Thứ chỉ cần cầm tờ giấy lên đối chiếu là có thể kiểm tra xem Vân Chu Chu đã học thuộc hay chưa.

Trong lúc Vân Chu Chu ngồi bên cạnh lẩm nhẩm học thuộc lòng, Lục Thứ cũng lôi sách vở ra bàn ăn để làm bài tập của mình. Trước đây, khi ngồi một mình trong phòng, dù bài tập có đơn giản đến đâu cậu cũng có thể lề mề dây dưa đến vài tiếng đồng hồ, bởi lẽ cứ viết được một lúc là cậu lại ngẩn người ra, hoặc quay sang nghịch mô hình ô tô. Nhưng giờ đây, ngay trước mặt Vân Chu Chu, cậu cảm thấy không thể để lại ấn tượng xấu rằng mình là một kẻ học dốt được. Vì thế, hiếm khi thấy Lục Thứ làm bài tập mà lại toàn tâm toàn ý, tập trung cao độ đến vậy. Tất nhiên, dù tốc độ làm bài được đảm bảo nhanh chóng, nhưng độ chính xác và chữ viết đẹp hay xấu thì... hên xui, chẳng ai dám chắc được.

Kết quả là, Lục Thứ đã làm xong hết bài tập rồi mà Vân Chu Chu vẫn chưa thuộc nổi một trang "Sáu biết sáu thạo" kia.

Lục Thứ thắc mắc: "...Có khó đến thế không? Anh nhớ là nó khá đơn giản mà!"

Vân Chu Chu mếu máo: "Khó thì cũng không khó lắm, nhưng mà có nhiều chữ em không biết đọc ạ!"

Lục Thứ: "..." Xin lỗi nhé, anh quên mất em mới chỉ học lớp Một, vẫn còn là một "cao thủ đánh vần".