Chương 47

Vốn dĩ tính cách của Vân Thành rất hòa đồng, chơi với ai cũng được. Người duy nhất không hợp cạ, có lẽ chỉ có ông bố ruột và ông anh trai vốn luôn gai mắt với anh mà thôi. Còn khi ra ngoài xã hội, anh luôn được mọi người yêu quý và cũng hiếm khi chủ động gây hấn với bất kỳ ai.

Thế nên, mặc dù nhìn thấy "anh chồng cũ", anh cũng chẳng có ý định tiến lên chào hỏi, chỉ thong thả thả người ngồi xuống bộ ghế sofa da thật ở đại sảnh, chờ đám bạn đi cùng làm việc với quản lý quầy lễ tân.

Nào ngờ, Vân Thành không qua chào, nhưng "anh chồng cũ" lại bỏ mặc cô gái kia, chủ động bước về phía anh.

"Anh chồng cũ" lên tiếng: "Hi, Vân thiếu gia, hân hạnh, hân hạnh quá!"

Vân Thành nhìn đối phương, nhất thời lại quên béng mất tên gã là gì, ngập ngừng một hồi lâu rồi buột miệng gọi theo phản xạ: "Anh chồng cũ."

"Anh chồng cũ": "..." Ai mẹ nó là anh chồng cũ của anh chứ, đừng có gọi thân thiết như thế.

Gã đành nhắc: "... Tôi họ Kim."

Vân Thành cười híp mắt đáp: "Chào anh Kim."

Kim Trường Không quả thực là lần đầu tiên gặp kiểu người như Vân Thành. Phải nói sao nhỉ, trông anh có vẻ rất hiền lành, chẳng có chút tính khí nóng nảy nào. Hơn nữa, tên này trông cũng quá mức "yêu nghiệt" rồi đi? Môi hồng răng trắng, làn da thì trắng trẻo mịn màng, quả thật còn đẹp hơn khối cô gái.

Thực ra, ngay từ hôm tin tức Lục Dữ Thư và Vân Thành liên hôn nổ ra, Kim Trường Không đã sớm nghe ngóng tình hình về Vân Thành. Anh ta biết Vân Thành không được lòng người nhà họ Vân, chuyện lớn nhỏ trong nhà đều do anh cả Vân Cẩm quyết định. Hơn nữa, bản thân Vân Thành cũng là một tay chơi trác táng nổi tiếng ở Cẩm Châu, cho nên lúc đó Kim Trường Không đã thầm thấy may mắn cho bản thân. Anh ra chẳng may mắn vì điều gì khác, đơn giản chỉ là thấy vui vì người chồng sau của Lục Dữ Thư không bằng mình mà thôi.

Con người ta đôi khi đối với người cũ lại có thứ tình cảm phức tạp như vậy đấy. Cho dù trong cuộc hôn nhân với Lục Dữ Thư, Kim Trường Không là kẻ nɠɵạı ŧìиɧ trước, nhưng anh ta vẫn hy vọng mình có thể để lại một ấn tượng sâu sắc khó phai mờ trong lòng cô. Nếu tình mới của Lục Dữ Thư quá ưu tú, Kim Trường Không sẽ luôn lo lắng bản thân bị đem ra so sánh rồi trở nên lép vế, nhưng nếu tình mới là kiểu công tử bột như Vân Thành, thì anh ta hoàn toàn chẳng phải lo lắng gì về vấn đề này nữa.

Kim Trường Không hỏi dò: "Cậu và Dữ Thư..."

Vân Thành ngắt lời: "Dữ Thư là ai? Xin hãy gọi cô ấy là Lục tổng."

Kim Trường Không sửa lại: "Cậu và Lục tổng, hai người chung sống vẫn ổn cả chứ?"

Vân Thành đáp tỉnh bơ: "Tân hôn đang nồng thắm, tình cảm vô cùng sâu đậm, cảm ơn anh đã quan tâm."

Kim Trường Không: "..."

Vân Thành bồi thêm: "Sao thế, anh không tin à? Nào nào nào, để tôi cho anh xem bằng chứng vợ chồng chúng tôi ân ái."

Vân Thành vừa nói, vừa tiện tay mở album ảnh trong điện thoại ra. Ngay lúc này, anh không kìm được mà thầm cảm ơn Vân Chu Chu, phải thừa nhận rằng trong những khoảnh khắc thế này, cô bé đúng là ngôi sao may mắn nhỏ bé của anh. Chẳng hạn như bây giờ, anh vừa mở album lên, đập vào mắt anh và Kim Trường Không chính là mấy tấm ảnh cả nhà bốn người đi cắm trại ở công viên cuối tuần trước. Trong đó có cả ảnh đơn anh chụp cho Lục Dữ Thư, và cả tấm ảnh chung bốn người nắm tay nhau rất tình cảm.

Thật ra, Vân Thành cũng chẳng định giơ từng tấm ra cho Kim Trường Không soi kỹ đâu. Anh chỉ cầm điện thoại, khua qua khua lại trước mặt anh ta một vòng cho có lệ, sau đó bình thản thu về rồi bịa chuyện tỉnh bơ: “Thấy rồi chứ? Mấy kiểu ảnh như thế này tôi còn đầy trong máy. Anh Kim đây là người bận rộn trăm công nghìn việc, nên tôi sẽ không giở từng tấm ra làm mất thời gian quý báu của anh nữa nhé.”

Kim Trường Không căn bản chẳng lọt tai chữ nào của Vân Thành, trong đầu anh ta lúc này chỉ toàn những câu hỏi: Sao có thể chứ? Một kẻ cuồng công việc như Lục Dữ Thư, làm sao có chuyện bỏ bê công việc để chạy đi dạo công viên với Vân Thành được?

Phải biết rằng suốt ba năm kết hôn với anh ta, ngoại trừ lúc sinh con và ở cữ là cô nghỉ ngơi được vài ngày, còn lại thì Lục Dữ Thư gần như làm việc quanh năm suốt tháng không nghỉ ngày nào.

Nhìn bộ dạng thẫn thờ của Kim Trường Không, Vân Thành còn cố tình làm ra vẻ "ngứa đòn", vươn tay vỗ vỗ vai anh ta: “Đi đây nhé, anh chồng cũ. Khi nào rảnh anh em mình lại hàn huyên ha.”

Chuyện đυ.ng độ "anh chồng cũ" ở quán karaoke hôm nay, Vân Thành còn chẳng đợi ra khỏi cửa đã gọi điện báo cáo ngay với Lục Dữ Thư. Lục Dữ Thư thì chẳng có phản ứng gì đặc biệt, dù sao mọi người cũng sống cùng một thành phố, chuyện chạm mặt nhau sớm muộn gì cũng xảy ra. Hơn nữa, cô tự thấy mình chẳng làm gì có lỗi với Kim Trường Không trong cuộc hôn nhân trước, nên tự nhiên cũng chẳng ngại khi nghe chuyện về anh ta.

Nếu bắt buộc phải nói cô quan tâm điều gì nhất, thì đó chỉ có thể là: “Hai người không đánh nhau đấy chứ?”

“Sao có thể, tôi đâu phải loại đàn ông thô lỗ cục súc.” Vân Thành trốn trong nhà vệ sinh cách âm cực tốt của quán karaoke, đắc ý nói: “Chúng tôi nói chuyện vui vẻ lắm là đằng khác!”

Lục Dữ Thư thắc mắc: “Hai người thì có gì để nói mà đòi vui với vẻ…”

Vân Thành đáp: “Cũng chẳng có gì, tôi chỉ đơn thuần là khoe ân ái trước mặt anh chồng cũ chút thôi.”

Lục Dữ Thư: “…”

Cái nết "gợi đòn" như anh mà chưa bị người ta đánh chết, phải công nhận đúng là một kỳ tích.