Chương 45

Có những gã đàn ông, miệng thì luôn mồm bảo rằng phải quỳ xuống chụp ảnh mới trông chuyên nghiệp, thế nhưng đến lúc bắt đầu chụp thật thì chẳng có tấm nào anh ta chịu quỳ cả, thậm chí có mấy tấm còn đứng thẳng đuột, cứng đơ như khúc gỗ.

Tuy Lục Dữ Thư không vạch trần lời nói dối ấy ngay trước mặt, nhưng trong đầu cô lại bất giác hiện lên một câu: Có những người đàn ông ấy mà, trên dưới toàn thân chỗ nào cũng mềm, chỉ riêng cái miệng là cứng thôi!

Vị Vân thiếu gia "thân kiều miệng cứng" kia chụp ảnh cho Lục Dữ Thư xong, lúc này mới hoàn hồn lại sau khoảnh khắc "quê độ" vì chuyện quỳ gối ban nãy. Anh hí hửng chạy tới đưa ảnh cho Lục Dữ Thư xem: "Nhìn đi nhìn đi, tôi chụp có phải là siêu đẹp không!"

Lục Dữ Thư lướt xem một lượt từ đầu đến cuối mấy tấm hình Vân Thành vừa chụp, nhận ra tay nghề của anh quả thực tốt hơn cô dự đoán rất nhiều. Mặc dù cô không đủ chuyên môn để đánh giá mấy tấm này có đúng kỹ thuật hay không, nhưng ít nhất thì ánh sáng, màu sắc, bao gồm cả bản thân cô trong khung hình, nhìn sơ qua đều thấy rất thuận mắt.

Vân Thành bày ra vẻ mặt đầy đắc ý: "Thế nào, chụp cũng ra gì đấy chứ hả? Tôi đã bảo rồi mà, trình độ nhϊếp ảnh của tôi cũng rất gì và này nọ đấy."

Lục Dữ Thư cười híp mắt đáp: "Phong cách chụp ảnh dáng quỳ, quả nhiên là chuyên nghiệp thật."

Vân Thành: "..." Đừng nhắc đến chữ "quỳ" thì chúng ta còn có thể tiếp tục làm bạn bè.

Hôm ấy, cả bốn người chơi ở công viên cho đến khi trời tối đen như mực mới chịu ra về. Nếu là mọi khi, tầm giờ này Vân Thành chắc chắn đang đàn đúm với đám bạn bè lêu lổng ở bên ngoài, còn Lục Dữ Thư thì hẳn là đang tăng ca bù đầu ở công ty lo sự nghiệp. Thế nhưng tối nay, cả hai người chẳng đi đâu cả, trước tiên là ở nhà cùng gia đình quây quần ăn một bữa tối ấm cúng, sau đó ai về phòng nấy nghỉ ngơi.

Phòng của Lục Dữ Thư và Vân Thành nằm cùng một tầng, giống hệt như phòng của Vân Chu Chu và Lục Thứ, thuộc kiểu bố cục một người ở đầu hành lang bên này, một người ở đầu bên kia. Có điều, Vân Thành về phòng mình cơ bản là không bao giờ khóa cửa, đôi khi thậm chí còn chẳng khép cửa lại. Chẳng bù cho Lục Dữ Thư, cửa phòng lúc nào cũng đóng kín mít, khiến người ta không khỏi tò mò rốt cuộc cô đang bận rộn cái gì ở bên trong.

Vân Thành chợt nhớ tới mấy lời đồn đại bên ngoài trước kia, người ta kháo nhau rằng Lục Dữ Thư kể cả lúc đi ngủ cũng mặc âu phục chỉnh tề vì sợ lỡ mất công việc. Trước đây anh vẫn bán tín bán nghi với mấy lời đồn này, nhưng giờ ngẫm lại, anh bỗng cảm thấy việc mặc vest đi ngủ quả thực rất giống chuyện mà một kẻ cuồng công việc như Lục Dữ Thư có thể làm ra.

Trong khi Vân Thành đang nhàn rỗi chẳng có việc gì làm ở trên lầu, thì dưới nhà, cô bé Vân Chu Chu lại đang cắn bút, bận rộn viết nhật ký.

Hôm nay quả thực là một ngày vô cùng đáng nhớ đối với Chu Chu. Dù là chuyện cả nhà cùng nhau đi dạo công viên, hay là lúc được thả diều cùng anh trai, thì đối với cô bé, tất cả đều là những ký ức quý giá và xứng đáng được lưu giữ lại.

Thế nhưng, điều mà Vân Chu Chu cảm thấy đáng ghi lại nhất trong ngày hôm nay, chính là việc cô bé vậy mà lại được nắm tay Lục Thứ.

Bàn tay lớn nắm lấy bàn tay nhỏ, vui vẻ làm bạn bè.

Bây giờ nhớ lại, Chu Chu vẫn cảm thấy khoảnh khắc ấy thật đẹp đẽ biết bao.

Vì thế, cô bé muốn tranh thủ lúc ký ức còn đang tươi mới để ghi chép lại ngay, kẻo để lâu lại quên mất. Vân Chu Chu một tay cầm bút chì, một tay cầm cục tẩy, cứ viết rồi lại xóa, xóa rồi lại viết. Đang lúc viết hăng say nhất thì bỗng có tiếng gõ cửa vang lên.

Vào giờ này mỗi tối, dì giúp việc đều sẽ mang sữa vào phòng cho Vân Chu Chu. Cô bé tưởng hôm nay cũng vậy, nên chẳng buồn ngẩng đầu lên mà nói vọng ra: "Mời vào ạ!"

Nào ngờ khi cánh cửa mở ra, người đứng bên ngoài lại chính là Lục Thứ đang bưng hai ly sữa trên tay.

Vẻ mặt Lục Thứ trông có chút không tự nhiên, cậu thậm chí còn chẳng dám nhìn thẳng vào mắt Vân Chu Chu, chỉ bưng sữa rồi nói một lèo không chút cảm xúc như đang trả bài: "Dì bảo anh mang sữa lên giúp em."

Vân Chu Chu lập tức đặt bút xuống, đứng dậy rồi cười tít mắt chạy ra đón: "Cảm ơn anh, anh tốt thật đấy!"

Lục Thứ vốn còn lo Vân Chu Chu sẽ thắc mắc "Tại sao dì không tự mang lên mà lại nhờ anh?", không ngờ cô bé lại tin ngay cái lý do cậu đưa ra mà chẳng hỏi han gì thêm. Thấy vậy, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, lại còn có tâm trạng quan tâm đến đồ đạc trên bàn của Vân Chu Chu: "Em đang làm bài tập à?"

Vân Chu Chu gật đầu: "Em đang viết nhật ký ạ."

Nhớ tới bài văn "nhìn hình đặt câu" lần trước của Chu Chu, Lục Thứ liền tỏ vẻ đầy cảnh giác hỏi: "Không phải em lại định viết về anh đấy chứ?"

Chu Chu cười hì hì, giơ ngón tay lên ra hiệu một chút xíu: "Em chỉ viết có một xíu xiu thôi à."

Lục Thứ vẫn không yên tâm: "... Để anh xem nào!"

Vân Chu Chu chẳng hề do dự, ngoan ngoãn bưng ly sữa quay lại bàn học, rồi đưa cuốn nhật ký đang viết dở cho Lục Thứ. Vì trên tay Lục Thứ vẫn đang cầm ly sữa của mình, nên cậu đành ghé mắt nhìn vào cuốn sổ trên tay Chu Chu, lướt nhanh qua những dòng miêu tả tâm trạng và phong cảnh phía trước. Cuối cùng, ánh mắt cậu dừng lại ở hai câu cuối: "Lúc anh trai nắm tay em, em cảm thấy tay của anh vô cùng ấm áp, giống hệt như bàn tay của mẹ vậy..."

Lục Thứ vốn biết Vân Chu Chu từ nhỏ đến lớn chưa từng được gặp mẹ, nên khi đọc được câu này, cậu bỗng thấy trong lòng dâng lên chút chua xót, nhưng xen lẫn sự chua xót ấy lại là cảm giác hơi ngượng ngùng.

Cậu lí nhí lầm bầm: "Em viết cái gì ở câu cuối thế này không biết!"

Vân Chu Chu đáp: "Cô giáo em bảo đây là câu so sánh đấy ạ, anh chưa học bao giờ sao?"

Lục Thứ: "..."