Chương 44

Lục Thứ trông có vẻ hơi ngượng ngùng, nhưng cũng không giằng tay ra. Hơn nữa, không biết là do xấu hổ hay do nóng mà mặt cậu bé còn hơi ửng đỏ.

Vân Chu Chu dặn dò chị gái xong, quay đầu lại đã thấy Lục Dữ Thư và Lục Thứ nắm tay nhau đứng sẵn sàng. Thế là cô bé liền chạy vội tới, một tay nắm lấy tay Vân Thành, tay còn lại thì nắm lấy tay kia của Lục Thứ.

Lần này thì mặt Lục Thứ còn đỏ hơn nữa, đến cả cổ cũng đỏ ửng lên. May mà da cậu bé hơi ngăm đen, nên dù có đỏ bừng lên thì trông cũng không quá rõ.

Theo tiếng hô "Cà tím" vài lần của chị gái, tấm ảnh gia đình với gương mặt và chiếc cổ đỏ bừng của Lục Thứ đã được ghi lại như thế.

Thật ra, Vân Chu Chu còn muốn chụp thêm vài kiểu ảnh chung khác, ví dụ như kiểu Vân Thành và Lục Dữ Thư đứng phía sau chụm tay hình trái tim, còn cô bé và Lục Thứ thì đứng phía trước cũng làm y như vậy. Nhưng cô bé chỉ cần nghĩ sơ qua một chút là biết ngay, dù là Lục Thứ hay là Vân Thành và Lục Dữ Thư, e rằng sẽ chẳng có ai chịu hợp tác đâu. Thế nên, cô bé đành phải đau lòng từ bỏ ý định này.

Thế nhưng, Vân Chu Chu đã bỏ cuộc, còn Vân Thành thì lại không. Anh vậy mà lại chủ động đề nghị chụp cho Lục Dữ Thư vài tấm ảnh.

Lục Dữ Thư hiển nhiên cũng khá bất ngờ: “Anh muốn chụp cho tôi à?”

“Sao thế, cô không tin vào kỹ thuật chụp ảnh của tôi à?” Vân Thành cầm điện thoại, vẻ mặt hăm hở muốn thử, “Tôi nói cho cô biết nhé, tôi ngoài gương mặt này ra, thì thứ đáng giá nhất chính là kỹ thuật chụp ảnh đấy. Rất nhiều bạn bè xung quanh tôi đã chi cả bộn tiền muốn nhờ tôi chụp ảnh, mà tôi còn chẳng thèm chụp cho họ đâu.”

Lục Dữ Thư một chữ cũng không tin, vì vậy cô hoàn toàn không nhìn Vân Thành, mà chỉ nhìn sang Vân Chu Chu bên cạnh để kiểm chứng: “Ba con nói thật đấy à?”

Vân Chu Chu suy nghĩ một lát, rồi nói một cách thật thà: “Câu mà ba nói mặt ba đáng giá thì chắc là thật ạ, còn câu sau thì con cũng không rõ nữa.”

Vân Thành: “…”

Lục Dữ Thư: “…”

Lục Dữ Thư vốn không tin Vân Thành có thể có kỹ thuật chụp ảnh gì ra hồn, nhưng dù sao cũng khó khăn lắm mới ra ngoài chơi một chuyến, hơn nữa lại là do Vân Thành chủ động đề nghị chụp ảnh cho cô, nên cô cũng không cần thiết phải làm anh mất hứng. Vì vậy, cô bèn tùy tiện tìm một đóa sen còn đang e ấp làm nền, rồi quay sang nói với Vân Thành: “Chụp đi!”

Vân Thành tỏ vẻ rất không hài lòng: “Chụp ảnh là một việc đòi hỏi tế bào nghệ thuật và cảm hứng biết bao nhiêu, cô qua loa tùy tiện như vậy, không tôn trọng tôi chút nào cả.”

Lục Dữ Thư sắp bị anh làm cho phiền chết đi được: “Rốt cuộc anh có chụp không, không chụp thì tôi đi đấy!”

Vân Thành nén giận nuốt vào trong: “…Chụp, chụp, chụp.”

Trước đây Vân Thành quả thật đã từng học chụp ảnh được hai ngày. Bởi vì anh có nhiều bạn bè xấu, ngay cả bạn đi câu cá cũng có, nên việc quen biết hai người bạn làm nhϊếp ảnh gia cũng chẳng có gì lạ. Anh nhớ rằng, trước đây có một người bạn nhϊếp ảnh gia từng nói, khi chụp con gái thì không được chụp từ trên xuống, mà phải lia máy từ dưới lên, như vậy sẽ làm cho mặt của cô gái trông rất nhỏ, còn chân thì lại rất dài.

Vân Thành con người này, lúc nổi loạn thì nổi loạn thật, nhưng lúc nghe lời thì cũng nghe lời thật.

Vì vậy, đợi Lục Dữ Thư tạo dáng lại xong, anh liền giơ điện thoại lên rồi thuận thế khom người xuống.

Kết quả là, chẳng biết do bãi cỏ không bằng phẳng hay là do anh dùng sức quá mạnh, mà tóm lại là ngay khoảnh khắc anh khom người xuống, anh đã bị mất trọng tâm, rồi cả người cứ thế chúi về phía trước.

Lục Dữ Thư chỉ nghe một tiếng “bịch”, sau đó liền thấy Vân Thành quỳ hai gối xuống đất ngay trước mặt mình.

Lục Dữ Thư: “…”

Vân Thành: “…”

Khung cảnh vô cùng tĩnh lặng, ngay cả gió cũng như ngừng thổi. May mà nơi họ chụp ảnh là một góc khuất, xung quanh không có ai khác.

Lúc này, Lục Dữ Thư cũng chẳng buồn nói gì khác, cô trực tiếp bước tới, một tay túm Vân Thành từ dưới đất dậy, rồi hiếm khi nào lại nói một câu vô cùng chu đáo: “Anh yên tâm, cho dù anh chụp không đẹp, tôi cũng sẽ không trách anh đâu. Anh thật sự không cần phải hành đại lễ với tôi như vậy.”

Vân Thành gân cổ lên cãi: “…Cô hiểu cái gì, quỳ xuống chụp, trông mới chuyên nghiệp.”