Chương 43

Vân Thành bỏ tay phải khỏi cằm, rồi chuyển thành một ngón tay vung vẩy mạnh trong không trung: "NO—— NO ——NO, cô ấy không phải nhìn trúng khuôn mặt của tôi, mà là nhìn trúng thân hình của tôi. Tôi nói cho cô biết, cô ấy là người phụ nữ đầu tiên khen tôi cao to uy mãnh từ khi tôi sinh ra đến giờ. Rất có mắt nhìn, tôi rất thích."

Lục Dữ Thư: "..." Rốt cuộc là người phụ nữ thế nào mà có thể nói dối không chớp mắt như vậy chứ, thật sự là tò mò chết đi được!

Lục Dữ Thư cảm thấy cuộc nói chuyện này thực sự không thể tiếp tục được nữa, bèn từ bỏ, đi qua chơi thả diều cùng hai đứa trẻ.

Đừng thấy Lục Dữ Thư có thể quán xuyến bao nhiêu là công ty, nhưng một con diều nhỏ cỏn con lại thật sự làm khó được cô.

Trước đây khi xem người khác thả diều, cô cảm thấy việc này khá đơn giản, chẳng phải chỉ là thả lỏng dây, chạy vài bước, rồi con diều sẽ phấp phới bay lên hay sao?

Đến bây giờ, khi tự mình thả diều, cô mới biết rằng từ hướng gió cho đến tốc độ, tất cả đều cần có kỹ thuật. Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là con diều sẽ cắm đầu lao thẳng từ trên trời xuống. Hơn nữa, lúc này cô còn đang đi một đôi giày cao gót, bảo cô cứ thế chạy nhảy tung tăng trên bãi cỏ mà không cần giữ hình tượng như những người khác thì... cho dù cô có thể vượt qua được sự kháng cự trong lòng, đôi giày cao gót dưới chân cũng thực sự không cho phép.

Cuối cùng, Vân Thành không thể nhìn nổi nữa, bèn chủ động bước tới cầm lấy mấy con diều từ tay ba người họ.

Lúc đầu, cả ba còn tưởng Vân Thành rất giỏi thả diều, dù sao thì lúc nãy anh dựng lều và tấm bạt che cũng rất khéo léo. Thế nhưng, khi thấy Vân Thành cầm diều chạy loạn khắp bãi cỏ như một tên hề màu mè, cả ba mới nhận ra rằng, quả nhiên là họ đã đánh giá anh quá cao.

Sau gần một tiếng đồng hồ vật lộn, thậm chí còn nhận được sự giúp đỡ của một bác trai tốt bụng, cả gia đình bốn người cuối cùng cũng thành công đưa được con diều hình bươm bướm lên trời.

Sau một hồi quần quật như vậy, ai nấy đều mệt lả cả người. Đặc biệt là Vân Thành, người vốn thân thể yếu đuối lại chẳng ưa vận động, cứ thế nằm liệt trên ghế xếp mà than thở: "Không được rồi, không được rồi, thế này là vượt quá lượng vận động cả tuần của tôi rồi đấy."

Lục Dữ Thư lặng lẽ nhìn anh, không khỏi nhớ lại câu nói trước đây của Vân Thành: "Cô ấy khen tôi cao to vạm vỡ."

Lục Dữ Thư cảm thấy cả đời này mình hiếm khi khâm phục ai, nhưng ngay khoảnh khắc này, cô thực sự rất khâm phục mẹ của Chu Chu. Một lời nói dối động trời như vậy mà cô ấy cũng có thể nói ra được, chắc hẳn ngày xưa cô ấy đã yêu Vân Thành rất nhiều... nhỉ?

-

Sau hơn một tiếng thả diều, Lục Dữ Thư gọi hai đứa trẻ quay lại ăn chút gì đó, tiện thể nghỉ ngơi.

Bởi vì hiếm có dịp ra ngoài chơi cùng các con, nên trên đường đến công viên, Lục Dữ Thư đã đặc biệt dặn dò trợ lý và các phó tổng của công ty rằng, nếu không có việc gì đặc biệt quan trọng thì đừng gọi điện cho cô. Chính vì vậy mà chiều hôm nay, điện thoại của cô cũng yên ắng lạ thường. Nó yên tĩnh đến mức dường như cô không còn là Lục tổng trăm công nghìn việc nữa, mà chỉ là một người mẹ bình thường, giản dị, giống như bao bà mẹ khác đang cùng con vui chơi trong công viên lúc này.

Vân Thành nói mệt là nằm thẳng cẳng thật. Suốt khoảng thời gian sau đó, dù Lục Dữ Thư dẫn Vân Chu Chu và Lục Thứ đi ngắm hoa sen hay đi bắt chuồn chuồn, anh vẫn nằm im không nhúc nhích trên chiếc ghế xếp.

Mãi cho đến khi mặt trời sắp lặn, Vân Chu Chu gọi anh lại chụp ảnh chung, anh mới lười biếng đứng dậy từ ghế xếp rồi lững thững đi qua.

Khi anh vừa đến nơi, Vân Chu Chu đang dặn dò một chị gái qua đường mà cô bé đã nhờ vả về những lưu ý khi chụp ảnh: "Em muốn chụp một tấm ảnh gia đình, kiểu như ba mẹ đứng hai bên, còn các con thì nắm tay nhau đứng ở giữa ạ."

Chị gái rất nhiệt tình phối hợp: "Không vấn đề gì, em cứ nói muốn chụp thế nào, chị sẽ chụp giúp các em y như vậy."

Lục Dữ Thư vừa nghe là biết ngay Vân Chu Chu muốn chụp kiểu ảnh như thế nào, có lẽ là giống với tấm thiệp mừng Quốc tế Thiếu nhi mà Chu Chu đã tặng cô trước đây. Vì vậy, chẳng cần đợi Chu Chu dặn dò kỹ càng, cô đã chủ động nắm lấy tay Lục Thứ.