Chương 42

Nếu là người khác nói câu này, Lục Dữ Thư chưa chắc đã tin, nhưng nếu là Vân Thành thì cô lại tin thật. Bởi vì từ trong ra ngoài, anh trông giống hệt một kẻ bất tài vô dụng, hơn nữa, trên người anh không hề nhìn ra một chút tham vọng quyền thế nào. Lục Dữ Thư đôi khi nhìn vào mắt anh, cảm thấy ánh mắt đó còn trong veo và ngốc nghếch hơn cả một vài sinh viên đại học.

"Vậy rốt cuộc anh muốn biết điều gì?" Lục Dữ Thư kiên nhẫn hỏi lại.

Vân Thành suy nghĩ một lát, rồi ghé sát lại, vẻ mặt đầy bí ẩn mà hỏi: "Tôi chỉ muốn hỏi cô một câu, năm đó rốt cuộc cô đã nhìn trúng điểm nào của ba Lục Thứ vậy?"

Lục Dữ Thư rất bình thản: "Nhìn trúng khuôn mặt của anh ta chứ sao, không thì còn nhìn trúng được cái gì nữa?"

Vân Thành trưng ra vẻ mặt "tôi biết ngay mà": "Đấy, tôi đã nói cô là một kẻ mê trai đẹp mà cô còn không thừa nhận, bây giờ thì chịu nhận rồi chứ?"

Lục Dữ Thư không tỏ rõ ý kiến.

Thực ra, cô và ba của Lục Thứ vốn dĩ chẳng có tình cảm gì. Còn về lý do tại sao lại có Lục Thứ ư? Một mặt là vì Lục Dữ Thư cảm thấy lúc đó mình đã ở độ tuổi kết hôn và sinh con lý tưởng nhất, cô hy vọng có thể có một đứa con của riêng mình vào thời điểm đẹp nhất, mà ba của Lục Thứ lại có ngoại hình và vóc dáng đều thuộc hàng thượng phẩm, là một đối tác hợp tác sinh con rất tốt. Mặt khác là do lúc đó hai người là vợ chồng hợp pháp, không sinh con với ba của Lục Thứ, chẳng lẽ lại đi sinh với một gã đàn ông hoang đàng nào đó bên ngoài hay sao?

Tất nhiên, động cơ ban đầu đúng là không trong sáng cho lắm, nhưng sau khi sinh Lục Thứ, Lục Dữ Thư đã từng có ý định sẽ cùng ba của Lục Thứ sống trọn đời này. Thế nhưng, công việc của cô quá bận rộn, mà ba của Lục Thứ lại không phải kiểu đàn ông an phận thủ thường, cho nên cuối cùng trời đất xui khiến, mới tạo nên cục diện như ngày hôm nay.

Nhưng những chuyện này Lục Dữ Thư không có hứng thú kể cho bất kỳ ai nghe. Suy cho cùng, chuyện tình cảm là việc riêng tư, đừng nói đến mối quan hệ hiện tại giữa cô và Vân Thành, cho dù sau này tình cảm của hai người có tốt đến đâu đi nữa, thì có lẽ một vài chuyện cũng sẽ mãi mãi được cô chôn chặt trong lòng.

-

Vân Thành hỏi xong mà không thấy Lục Dữ Thư hỏi lại mình, bèn không nhịn được mà nói: "Cô không có gì muốn hỏi tôi sao? Để cho công bằng, chúng ta mỗi người hỏi một câu, kẻo cô lại nói tôi bắt nạt cô."

Lục Dữ Thư thật sự chẳng có gì muốn hỏi Vân Thành cả.

Trên thực tế, điều mà Vân Thành không biết là, từ trước khi liên hôn, Lục Dữ Thư đã có trong tay một bản tài liệu chi tiết về anh. Trong đó ghi lại toàn bộ quá trình trưởng thành của Vân Thành từ nhỏ đến lớn, thậm chí có không ít nội dung là do chính ba và anh trai của Vân Thành cung cấp cho cô.

Vì vậy, ở một mức độ nào đó, Vân Thành ở trước mặt Lục Dữ Thư chẳng khác gì một người trong suốt.

Nhưng Vân Thành vì muốn thể hiện sự công bằng chính trực của mình, cứ một mực bắt Lục Dữ Thư phải hỏi anh một câu, thế là cô đành phải hỏi ngược lại câu hỏi của Vân Thành: "Vậy còn anh và mẹ của Chu Chu thì sao? Lúc đó anh đã nhìn trúng điểm nào của cô ấy?"

Trong tài liệu của Lục Dữ Thư, ngay cả chuyện Vân Thành năm mười tuổi trèo cây bắt tổ chim, kết quả bị chim mẹ đuổi mổ đến mức ngã từ trên cây xuống suýt gãy tay cũng đều có ghi lại, nhưng về đoạn tình cảm trước đây của anh thì lại không hề nhắc đến một chữ. Lục Dữ Thư đoán, một là nhà họ Vân đã cố tình cho người xóa đi phần thông tin này, hai là do Vân Thành che giấu quá kỹ, ngoài hai người trong cuộc ra thì không một ai hay biết.

Lục Dữ Thư tuy đã hỏi, nhưng thực ra lại không hy vọng Vân Thành trả lời. Bởi vì nếu Vân Thành thật sự là loại đàn ông phẩm chất kém cỏi, đi khắp nơi nói xấu vợ cũ như chồng trước của cô, Lục Dữ Thư sẽ chỉ cảm thấy thật rẻ tiền.

Kết quả là Vân Thành đưa ngón cái và ngón trỏ của tay phải lên bóp cằm, ngước nhìn lên trời một góc bốn mươi lăm độ, vẻ mặt đầy cảm khái mà nói: "Không phải tôi nhìn trúng cô ấy, mà là cô ấy đã nhìn trúng tôi."

Lục Dữ Thư tỏ vẻ thấu hiểu: "Nhìn trúng khuôn mặt của anh à? Thế thì cũng xem như bình thường."