Thật ra, Lục Dữ Thư không phải là kiểu người biết cách tận hưởng cuộc sống, không phải vì điều kiện không cho phép, mà là vì thời gian và sức lực thật sự không cho phép. Thế nhưng, Vân Thành rõ ràng lại hoàn toàn trái ngược với cô. Vừa nhìn là biết Vân Thành thuộc kiểu người ngày nào cũng nhàn rỗi đến sinh nông nổi, vì vậy ngay cả việc đi dạo công viên thôi mà anh cũng muốn biến nó thành một chuyến nghỉ dưỡng.
Ngày thường, Vân Chu Chu và Lục Thứ rất ít khi có cơ hội ra công viên, vì vậy ngay cả việc thả diều, một hoạt động quá đỗi bình thường đối với những đứa trẻ khác, thì với chúng lại là một trải nghiệm vô cùng mới mẻ. Cả hai đứa cũng chẳng thèm để ý đến Vân Thành và Lục Dữ Thư nữa, lều vừa dựng xong là đã cầm diều chạy đi mất. Cứ thế, một đứa cầm diều chạy phía sau, còn một đứa cầm dây chạy ở phía trước.
Mặc dù con diều chưa bay cao nổi 10 mét đã rơi xuống đất, nhưng cả hai vẫn cứ lặp đi lặp lại các bước đó, vui vẻ không biết mệt.
Lục Dữ Thư rõ ràng cũng không biết thả diều, vì vậy dù có lòng muốn lên giúp, cô cũng chẳng giúp được gì. Còn về phần Vân Thành, anh hoàn toàn không có ý định lên giúp, cứ thế vắt chân chữ ngũ nằm trên ghế xếp, vừa ăn trái cây vừa nhìn hai đứa trẻ loay hoay.
Xem xong, anh còn không quên quay lại trêu chọc Lục Dữ Thư: “Thật ra tôi đã muốn hỏi cô từ lâu rồi, lúc nào cô cũng ngồi thẳng tắp nghiêm chỉnh như vậy, rốt cuộc có mệt không hả?”
Lục Dữ Thư cúi đầu nhìn lại mình.
Bây giờ cô cũng đang ngồi trên một chiếc ghế xếp giống như Vân Thành. Thế nhưng, khác với kiểu nằm ườn ra như một đống bùn của anh, Lục Dữ Thư dù là ngồi ghế xếp thì cũng chỉ ngồi ở nửa phần trước của ghế. Nửa thân trên của cô vẫn thẳng tắp, chân cũng không vắt chéo như Vân Thành mà khẽ khép lại, đặt chéo về phía trước bên phải. Đây là tư thế ngồi thường thấy của các nữ MC trên truyền hình, và cũng là tư thế ngồi quen thuộc của Lục Dữ Thư khi ở bên ngoài.
Người ngoài nhìn vào có thể sẽ cảm thấy cô đang cố tỏ ra nghiêm trang và rất mệt mỏi, nhưng bản thân Lục Dữ Thư đã quen rồi, nên thật ra cũng không sao cả.
Vì vậy, đối mặt với câu hỏi của Vân Thành, cô thành thật lắc đầu: “Không mệt.”
Ý của Vân Thành là muốn cô ra ngoài chơi thì nên thả lỏng một chút, để bản thân được thoải mái tự tại hơn. Nhưng nếu chính Lục Dữ Thư cũng cảm thấy không mệt, thì anh cũng lười nói thêm. Tuy nhiên, không biết có phải là ảo giác của Vân Thành hay không, mà anh cảm thấy Lục Dữ Thư lúc này trông có vẻ khá dễ nói chuyện. Bởi vì nếu là trước đây, khi anh hỏi một câu như “cô có mệt không”, Lục Dữ Thư có lẽ sẽ không trả lời một cách nhẹ nhàng rằng “không mệt”, mà sẽ đáp lại bằng một câu kiểu như “liên quan gì đến anh” hoặc là “anh tự thử đi thì biết”.
Để kiểm chứng suy đoán của mình, Vân Thành lại thăm dò đẩy ly nước ép dưa hấu bên cạnh qua: “Có muốn uống chút nước ép dưa hấu không?”
Nước ép dưa hấu tự làm, không có bất kỳ chất phụ gia nào. Lục Dữ Thư đưa tay nhận lấy, còn nói lời cảm ơn với Vân Thành: “Cảm ơn!”
Vân Thành nhìn Lục Dữ Thư trước mặt, một người có hỏi thì có đáp, lại còn biết nói lời cảm ơn với mình, càng thêm khẳng định suy đoán của bản thân. Quả nhiên là tâm trạng của Lục Dữ Thư lúc này đang rất tốt, xem ra đây là một thời cơ tốt để bồi đắp tình cảm!
Vân Thành: “Chuyện tiền đặt cọc mà tôi nói lúc nãy…”
Lục Dữ Thư cắn ống hút, quay đầu trừng mắt nhìn anh một cái. Vân Thành lập tức đổi giọng: “Nếu cô không muốn thì tôi cũng không ép. Nhưng tôi nghĩ để cho chắc ăn, hai chúng ta vẫn nên tìm hiểu thêm về nhau một chút. Dù sao thì, biết đâu lúc về nhà họ Vân sẽ có người hỏi về chi tiết cuộc sống sau hôn nhân của chúng ta, hơn nữa sau này không phải cũng có những buổi tiệc tối thương mại cần chúng ta cùng nhau tham dự sao!”
Lục Dữ Thư cảm thấy Vân Thành đã nói rất nhiều, nhưng chỉ có hôm nay mới được một câu hữu ích. Cô hiểu ý của Vân Thành, đó là cho dù chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, thì cũng phải diễn một chút cho giống, để tránh sau này bị người ta bàn tán, hoặc gây ra những phiền phức không cần thiết.
Phải công nhận rằng Vân Thành rất biết chọn thời điểm để nói chuyện. Lúc này, hai đứa trẻ đang chạy tới chạy lui thả diều ở phía xa, trước mặt là hồ nước, gió thổi hương sen thơm ngát cả một vùng, quả thật là một thời điểm tốt để trò chuyện.
Lục Dữ Thư: “Anh muốn tìm hiểu cái gì? Nếu là muốn tìm hiểu tình hình công ty của tôi, thì anh có thể trực tiếp lên mạng xem báo cáo tài chính của công ty.”
Vân Thành: “Ai mà muốn tìm hiểu cái đó chứ. Ngay cả công ty của nhà họ Vân tôi còn chẳng có hứng thú, cô nghĩ tôi sẽ có hứng thú với tình hình kinh doanh của công ty cô sao?”