Chương 40

Có lẽ đây cũng là lần đầu tiên dì giúp việc chuẩn bị đồ ăn đi cắm trại cho Lục Dữ Thư, thế nên dì đã chuẩn bị hẳn hai túi lớn. Với số đồ ăn này, đừng nói là đi cắm trại một ngày, mà có khi cắm trại cả tuần ở ngoài cũng ăn không hết.

Vốn dĩ Lục Dữ Thư định tự lái xe đi, nhưng Vân Thành đã nhanh chân đi trước về phía xe của anh. Lục Dữ Thư nghĩ bụng, Vân Thành là người sành sỏi chuyện ăn chơi, chắc chắn sẽ rành những chỗ vui chơi hơn mình. Hơn nữa, có anh lái rồi thì cô cũng chẳng buồn tự lái nữa, thế là cô dứt khoát quay người đi theo sau anh, lên chiếc xe Jeep.

Thế là cuối cùng, Vân Thành làm tài xế, Lục Dữ Thư ngồi ghế phụ, còn Chu Chu và Lục Thứ thì ngoan ngoãn ngồi ở hàng ghế sau của chiếc xe Jeep.

Sau khi tất cả mọi người đã thắt dây an toàn, Vân Thành đột nhiên hỏi: "Đi đâu bây giờ?"

Lục Dữ Thư: "..."

Vân Chu Chu và Lục Thứ ở hàng ghế sau: "..."

Cuối cùng, vẫn là Lục Dữ Thư phải hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ đủ cho cô và Vân Thành nghe thấy, lên tiếng hỏi vặn lại trước: "Anh không biết đi đâu à? Ăn chơi nhảy múa không phải là lĩnh vực sở trường của anh sao?"

Vân Thành cũng bắt chước cô, hạ giọng đáp: "Mấy chỗ tôi đi trước đây đều là nơi không dành cho trẻ con. Còn mấy chỗ vừa đông người vừa nhàm chán như công viên, cô nghĩ một mình tôi lại chạy tới đó chơi chắc?"

Lục Dữ Thư: "..." Còn mặt mũi để nói nữa à!

Rốt cuộc, Lục Dữ Thư đành phải lên mạng tìm một công viên gần nhà họ nhất, rồi kết nối với hệ thống định vị.

Công viên cách biệt thự nhà họ Lục không xa lắm, cộng thêm đường đi không kẹt xe, nên chưa đầy nửa tiếng sau, cả nhóm đã thuận lợi đến cổng công viên. Thông thường, công viên không cho phép xe ô tô chạy vào, trừ khi bạn muốn tìm người phụ trách để dùng đặc quyền, mà Lục Dữ Thư thì chưa bao giờ dùng đặc quyền trong những trường hợp thế này, còn Vân Thành thì lại càng không. Vì vậy, họ đỗ xe ở bãi giữ xe ngoài cổng, sau đó bắt đầu ngoan ngoãn xuống xe để chuyển đồ.

Lục Dữ Thư vốn tưởng dì giúp việc chỉ chuẩn bị đồ ăn thức uống, nên trong cốp xe chắc sẽ không có những vật dụng cắm trại khác đâu. Ai ngờ, Vân Thành lại lôi thẳng từ trong cốp ra một chiếc xe kéo gấp thật to. Lục Dữ Thư liếc mắt nhìn qua, phát hiện bên trong xe kéo có cả diều, đĩa bay, thảm lót, lều và màn chiếu, thậm chí còn có cả một bộ bàn ghế gấp hoàn chỉnh.

Lục Dữ Thư bèn nói: "Không phải anh bảo anh không đi cắm trại ở công viên à? Tôi thấy đồ nghề cắm trại của anh cũng đầy đủ ra phết đấy chứ!"

Vân Thành tỏ vẻ tức tối: "Trước đây đồ nghề còn đầy đủ hơn cơ, còn có cả một bộ đồ câu cá. Cả một bộ đồ câu mới toanh như thế, kết quả là chưa câu được con cá nào đã bị mấy chú cảnh sát tịch thu mất rồi."

Mọi người: "..." Thôi ông đừng nhắc lại chuyện này nữa!

Vì không biết lát nữa hai đứa nhỏ sẽ muốn chơi gì, nên Vân Thành dứt khoát mang theo tất cả đồ đạc trên chiếc xe kéo. Lục Dữ Thư và Lục Thứ thì phụ trách xách hai túi đồ ăn thức uống. Còn Vân Chu Chu, cô bé thì nhận nhiệm vụ hát hò cho mọi người nghe.

Vân Chu Chu cất tiếng hát: "Mùa xuân ở đâu ta, mùa xuân ở đâu ta..."

Vân Thành liền nối lời: "Mùa xuân ở trong cái áo sơ mi hoa hòe của ba đây này."

Vân Chu Chu: "...Nơi đây có hoa đỏ, nơi đây có cỏ xanh..."

Vân Thành: "Và còn có nhan sắc tuyệt trần này, con phục không?"

Vân Chu Chu: "..."

Thôi, không hát nổi nữa.

**

Ban đầu, Lục Dữ Thư còn lo rằng xách nhiều đồ như vậy sẽ khó đi, nhưng không ngờ vừa vào công viên chưa được bao lâu đã thấy ngay hồ nước và bãi cỏ xanh mướt. Trên bãi cỏ đã có không ít gia đình đang dựng lều, cùng với rất nhiều em nhỏ đang chạy nhảy thả diều.

Lục Dữ Thư và Vân Thành tìm một chỗ sạch sẽ, ít người qua lại để đặt đồ xuống, rồi mới bắt đầu dựng lều.

Đừng nhìn Vân Thành trông có vẻ yếu ớt trói gà không chặt, chứ dựng lều thì đúng là một tay chuyên nghiệp. Chiếc lều trông vô cùng phức tạp trong mắt Lục Dữ Thư, vậy mà qua tay Vân Thành chỉ loáng một cái là đã dựng xong.

Đây có thể xem là khoảnh khắc toả sáng của Vân Thành. Không chỉ Vân Chu Chu cảm thấy ba mình thật ngầu, mà ngay cả Lục Thứ, người trước nay vẫn luôn cho rằng Vân Thành không đáng tin cậy, cũng không khỏi phải nhìn anh bằng con mắt khác.

Dựng lều xong, Vân Thành lại cùng với sự phụ giúp của Lục Thứ dựng thêm tấm bạt che bên ngoài, sau đó bắt đầu bày bàn, xếp ghế. Sau khi mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa, anh lại lấy đồ uống, trái cây, và đồ ăn vặt mà dì giúp việc đã chuẩn bị ra, bày biện từng món một lên bàn ăn...

Lục Dữ Thư cứ thế trơ mắt nhìn Vân Thành dựng lên một "tổ ấm yên vui" cho mình ngay trên bãi đất trống này.