Vân Thành cảm thấy cô nàng Lục Dữ Thư này quả thực quá sức dữ dằn. Thảo nào người ngoài đều nói cô là đóa hoa ăn thịt người, thế nhưng cái sự dữ dằn đó lại khiến anh rất thích.
Anh chỉ thiếu nước vỗ tay tán thưởng cho Lục Dữ Thư: “Hay lắm, hay lắm. Đến lúc cô gặp Vân Cẩm thì cứ đối xử với anh ta như vậy, cũng là để cho Vân Cẩm biết tay cô.”
Lục Dữ Thư: “…” Đồ thần kinh!
Hôm đó khi Vân Thành trở về, anh cũng như thường lệ mang theo “Kim Giác Đại Vương” và “Ngân Giác Đại Vương”. Lục Dữ Thư nói chuyện với Vân Thành xong, liền dời tầm mắt xuống l*иg chim bên chân anh: “Đây là… vẹt sao?”
Hễ nhắc đến mấy thứ đồ chơi này là Vân Thành lại phấn khích: “Đúng đúng đúng! Con màu vàng này tên là Kim Giác Đại Vương, còn con màu trắng này là Ngân Giác Đại Vương. Trông chúng có phải là cực kỳ đáng yêu và xinh đẹp không?”
Lục Dữ Thư uể oải đáp: “Cũng thường thôi, không đẹp bằng anh.”
Vân Thành: “…”
Vân Thành cảm thấy cái tài chọc tức người khác đến chết đi sống lại của Lục Dữ Thư thật sự khiến người ta phải kinh ngạc. Vấn đề là, lời cô nói lại vô cùng có lý, khiến người ta không tìm được lời nào để phản bác. Ví dụ như bây giờ, nếu Vân Thành nói mình không đẹp bằng hai con vẹt thì chắc chắn là vô lý, nhưng nếu thừa nhận mình đẹp hơn hai con vẹt thì dường như cũng chẳng có gì đáng để vui mừng.
Cuối cùng, anh xách l*иg chim lên, hậm hực đi lên lầu.
Lúc đó Vân Chu Chu đang luyện viết chữ trong phòng, vì vậy ban đầu cô bé không hề biết Vân Thành đã về. Mãi sau này, khi nghe thấy tiếng nhạc phát ra từ trên lầu, cô bé mới nhận ra.
Hôm nay là cuối tuần, hiếm khi cả nhà đều có mặt, vì vậy Vân Chu Chu vẫn luôn nghĩ nếu có cơ hội thì cả nhà có thể cùng nhau ra công viên dạo chơi. Trước đây khi Vân Thành chưa về, cô bé cũng không dám ngỏ lời với Lục Dữ Thư, nhưng bây giờ Vân Thành đã về rồi, ý nghĩ vốn đã khó khăn lắm mới dập tắt được này lại lập tức trỗi dậy.
Cô bé đặt bút và vở luyện chữ xuống, rồi đi thang máy thẳng lên tầng ba.
Lúc ở dưới lầu không cảm thấy tiếng nhạc to lắm, nhưng bây giờ lên đến nơi mới thấy thứ âm nhạc này thật sự đinh tai nhức óc. May mà biệt thự này cách âm tốt, ngày thường Lục Dữ Thư lại không có ở nhà, nếu không thì với cái độ ồn ào này của Vân Thành, Vân Chu Chu cảm thấy không cần đợi đến lúc Vân Cẩm ra tay, có lẽ chính Lục Dữ Thư cũng không nhịn được mà đuổi cả Vân Thành và cô bé ra khỏi nhà.
Vân Chu Chu biết lúc này dù có gõ cửa thì Vân Thành ở trong phòng chắc chắn cũng không nghe thấy, vì vậy cô bé bèn trực tiếp vặn tay nắm cửa rồi bước vào. Việc đầu tiên khi bước vào là tắt cái dàn âm thanh đáng ghét đó đi, sau đó mới nói với Vân Thành: “Ba ơi, con muốn đi công viên chơi.”
Vân Thành nằm trên giường, chẳng có chút hứng thú nào: “Công viên có gì vui đâu, không đi.”
Vân Chu Chu nghiêm túc giơ ngón tay ra đếm cho Vân Thành nghe: “Công viên có nhiều trò vui lắm ạ, có thể thả diều, có thể ngắm hoa sen, còn có thể mang theo thảm picnic và lều ra bãi cỏ cắm trại nữa!”
Vân Thành vẫn không muốn nhúc nhích.
Vân Chu Chu không bỏ cuộc, tiếp tục thuyết phục: “Mẹ Lục hiếm khi được nghỉ, biết đâu mẹ cũng muốn đi thì sao! Trước đây không phải ba đã nói là phải đối tốt với mẹ Lục à?”
Nhắc đến Lục Dữ Thư, Vân Thành cuối cùng cũng có chút phản ứng.
Lúc nãy ở dưới lầu, anh đã chủ động đề nghị hôn Lục Dữ Thư một cái coi như tiền đặt cọc, kết quả không ngờ Lục Dữ Thư lại không đồng ý. Nhưng Vân Thành cũng có thể hiểu được, dù sao cũng là con gái mà, cho dù có mạnh mẽ như Lục tổng đây, thì suy cho cùng mặt cũng mỏng thôi, nhiều lúc cứ khẩu thị tâm phi như vậy đấy. Mặc dù trong lòng thèm muốn cơ thể anh đến sắp chảy cả nước miếng rồi, nhưng vẫn phải tỏ ra giữ giá.
Tuy nhiên, vẫn là câu nói đó, không nhận được chút tiền cọc nào, Vân Thành vẫn cảm thấy không yên tâm. Dù sao hôm nay Lục Dữ Thư cũng ở nhà, nếu có thể cùng nhau ra ngoài chơi một ngày, bồi đắp thêm tình cảm, thì đến lúc nhờ Lục Dữ Thư giúp đỡ cũng sẽ danh chính ngôn thuận hơn.
Nghĩ vậy, Vân Thành cuối cùng cũng đồng ý: “Được thôi, con xuống nói với Lục Dữ Thư đi, cô ấy đi thì ba cũng đi.”