Dĩ nhiên, những chi tiết đó không phải là quan trọng nhất, điều mấu chốt nhất chính là chữ ký ở góc dưới bên phải. Trên đó không những có chữ ký của chính Vân Chu Chu, mà ngạc nhiên thay, còn có cả tên của Lục Thứ. Thế nhưng, chỉ cần liếc qua nét chữ là biết ngay hai chữ "Lục Thứ" cũng là do Vân Chu Chu ký thay cho anh trai.
Lục Dữ Thư vốn đã biết Vân Chu Chu là một cô bé vô cùng ấm áp, nhưng khi nhìn thấy chữ ký của Lục Thứ, cô vẫn không kìm được lòng mà một lần nữa cảm động trước sự tinh tế và chu đáo của con gái. Lục Dữ Thư thực sự không thể nào hiểu nổi, một đứa trẻ mới sáu tuổi, sao lại có khả năng thấu cảm đến như vậy, lại còn biết rằng tặng quà cho mẹ thì phải ghi thêm cả tên của anh trai vào nữa.
Lục Thứ rõ ràng không hề biết chuyện Vân Chu Chu đã lén lút tặng quà cho Lục Dữ Thư. Vì vậy, khi nhìn thấy tấm thiệp đó, vẻ mặt cậu quả nhiên thoáng hiện lên sự ngượng ngùng và hối hận.
Lục Dữ Thư không muốn tâm tư của Vân Chu Chu bị lãng phí, nên cô lập tức nói: "Lục Thứ, cảm ơn con và em gái đã cùng nhau chuẩn bị thiệp mừng cho mẹ nhé, mẹ rất thích."
Lục Thứ ngơ ngác nhìn Lục Dữ Thư, rồi như nhận ra điều gì, cậu lại quay sang nhìn Vân Chu Chu. Cô bé chỉ mỉm cười nhìn lại anh trai mà không nói một lời nào.
Mặc dù trong lòng Lục Thứ biết rất rõ tấm thiệp này chẳng liên quan gì đến mình, nhưng một khi Vân Chu Chu đã chia cho cậu một nửa công lao rồi, thì lúc này cậu dĩ nhiên không thể ngốc nghếch đến mức nói ra sự thật. Không những không thừa nhận, cậu thậm chí còn chủ động "gỡ gạc" lại cho mình: "Mẹ ơi, thật ra con còn chuẩn bị cho mẹ một món quà mới nữa."
Lục Dữ Thư: "Ồ?"
Lục Thứ: "Con đã chuẩn bị một bài quyền, mẹ có muốn xem không ạ?"
Lục Dữ Thư gật đầu: "Được chứ! Đi nào Chu Chu, chúng ta cùng đi xem anh trai biểu diễn quyền thuật nào."
Trước đây trong nhà vốn đã có phòng gym, nhưng vì Lục Dữ Thư bận rộn công việc, còn Lục Thứ lúc đó lại quá nhỏ, nên phòng gym gần như không được sử dụng đến. Gần đây, vì Lục Thứ học boxing, ông quản gia đã cho trang hoàng lại phòng gym, còn sắm thêm cả bao cát, biến nó thành một phòng tập boxing đúng nghĩa. Mặc dù Lục Thứ chỉ học với huấn luyện viên hai buổi một tuần, nhưng những lúc rảnh rỗi, cậu thường tự giác vào phòng tập luyện. Căn phòng này hiện đã trở thành nơi cậu yêu thích thứ hai trong nhà, dĩ nhiên nơi yêu thích nhất vẫn là phòng riêng của cậu.
Tuy nhiên, đã rất lâu rồi Lục Dữ Thư không đến nơi này.
Cô kéo Vân Chu Chu ngồi xuống tấm thảm lót sàn màu xanh trong phòng, rồi chờ đợi xem Lục Thứ biểu diễn.
Không biết có phải do dạo này luyện tập boxing, hay vì độ tuổi thiếu niên vốn là lúc cơ thể phát triển, mà khi Lục Dữ Thư ngồi dưới sàn ngẩng mặt lên nhìn Lục Thứ, cô đột nhiên muộn màng nhận ra con trai mình dường như đã cao lớn hơn rất nhiều, cơ thể cũng trở nên rắn rỏi hơn trước. Cậu không còn quá giống một đứa trẻ, mà ngày càng ra dáng một người lớn. Trong khoảnh khắc, Lục Dữ Thư cảm thấy có chút tiếc nuối. Thật ra, sâu trong thâm tâm, cô hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác rằng, quá trình trưởng thành của một đứa trẻ chỉ diễn ra một lần trong đời, nếu đã bỏ lỡ thì sẽ là bỏ lỡ mãi mãi, dù có cố gắng thế nào cũng không thể nào tìm lại được.
Nhưng sự tàn nhẫn của cuộc đời nằm ở chỗ, bạn biết rõ mình sẽ bỏ lỡ một vài điều, nhưng vì những điều khác mà bạn kiên trì theo đuổi, bạn vẫn phải đưa ra lựa chọn và sự đánh đổi. Và giữa Lục Thứ và công ty, Lục Dữ Thư đã chọn công ty.
Lúc này, Lục Thứ lại không hề hay biết những suy nghĩ của mẹ mình, cậu vẫn đang chìm đắm trong sự hào hứng khi sắp được biểu diễn boxing cho mẹ xem. Khi biểu diễn piano trong đêm hội văn nghệ mùng 1 tháng 6 ở trường, cậu thậm chí còn không hề báo cho Lục Dữ Thư một tiếng, trông có vẻ rất ngầu và chẳng hề bận tâm đến mẹ. Nhưng trời mới biết cậu quan tâm đến cái nhìn của Lục Dữ Thư đến nhường nào. Có những đứa trẻ dành cả đời mình chỉ để mong nhận được một lời động viên và công nhận từ cha mẹ. Lục Thứ đã sớm không còn nhận người cha của mình, vì vậy cậu chỉ quan tâm đến một mình Lục Dữ Thư mà thôi.
Cậu nhanh chóng cởi chiếc áo khoác ngoài ra rồi bắt đầu khởi động. Vài phút sau, cậu bắt đầu tung ra những cú đấm bình bịch vào bao cát, thỉnh thoảng còn tung ra một cú đá quét chân.
Tuy nhiên, đừng nhìn Lục Thứ lúc biểu diễn ra đòn trông rất có khí thế, nhưng trong mắt một người trong nghề như Lục Dữ Thư, những động tác này thực chất chỉ là hoa hòe hoa sói cho đẹp mắt. Nếu phải đối kháng thật sự, e rằng cậu không đỡ nổi một chiêu nửa thức. Nhưng điều này cũng có thể hiểu được, xét cho cùng thì thời gian Lục Thứ luyện boxing vẫn còn quá ngắn, tính nghiêm túc ra thì còn chưa đầy một tháng! Việc có thể trình diễn lại từ đầu đến cuối một bài quyền mà huấn luyện viên đã dạy cũng đã được xem là thái độ học tập rất nghiêm túc rồi.
Lục Thứ nhanh chóng hoàn thành một bài quyền, sau đó cậu đứng trên đài, mắt sáng long lanh nhìn Lục Dữ Thư và Vân Chu Chu.
Lục Dữ Thư đang phân vân không biết nên nói gì để khích lệ Lục Thứ, thì đã nghe thấy Vân Chu Chu bên cạnh nhảy cẫng lên, vỗ tay bôm bốp: "Anh trai siêu đẹp trai, anh trai siêu lợi hại, anh trai là mãnh nam thiên hạ đệ nhất!"
Lục Dữ Thư: "..."
Lục Thứ: "..."
Lục Dữ Thư: "...Đẹp trai, lợi hại, mãnh!"
-
Tối hôm đó, cả nhà ba người đã có một bữa tối vô cùng thịnh soạn. Ban đầu, Vân Chu Chu vốn định gọi điện cho Vân Thành về ăn cùng, nhưng Lục Dữ Thư lại bảo không cần thiết. Cô nói rằng Vân Thành lớn tướng rồi, nếu anh muốn về thì tự khắc sẽ về, còn nói thêm rằng tâm không ở đây thì người có ở đây cũng chẳng có ý nghĩa gì. Vân Chu Chu nghe không hiểu lắm, nhưng cô bé rất ngoan, vì vậy cuối cùng vẫn không gọi.
Tuy cuối cùng Vân Chu Chu không gọi cho Vân Thành, nhưng ngày hôm sau, cũng chính là Chủ nhật, Vân Thành lại bất ngờ tự mình chạy về.
Lúc đó, Lục Dữ Thư vẫn chưa đi, còn đang ở nhà.
Dạo gần đây Vân Thành đang có việc cần nhờ vả Lục Dữ Thư, vì vậy thái độ của anh đối với cô vô cùng cung kính và thân thiện. Vừa gặp mặt đã khách sáo gọi một tiếng "Lục tổng".
Lục Dữ Thư bật cười: "Anh gọi tôi là gì cơ?"
Vân Thành: "Lục tổng chứ sao! Người bên cạnh cô không phải đều gọi như vậy à?"
Lục Dữ Thư: "Nói thì nói vậy, nhưng tôi cứ thấy anh gọi tôi là Lục tổng có gì đó không hợp lắm."
Vân Thành: "Thế thì tôi nên gọi cô là gì? Vả lại, tôi mà gọi một tiếng bà xã, cô có dám "ơi" lại tôi không?"
Lục Dữ Thư là người chẳng sợ phép khích tướng nhất, cô chẳng hề nao núng: "Anh cứ gọi thử xem, xem tôi có dám không."
Lục Dữ Thư vừa nói vậy, Vân Thành lập tức xìu ngay. Chủ yếu là vì đối diện với gương mặt kia của Lục Dữ Thư, anh thật sự không thể thốt ra hai tiếng "bà xã" đầy ấm áp tình cảm như vậy được. Vì thế, anh khôn ngoan chuyển sang chủ đề khác: "Sắp phải về nhà rồi, chuyện hợp tác lần trước của chúng ta, cô còn nhớ chứ?"
Lục Dữ Thư ung dung nhấp một ngụm cà phê, thản nhiên gật đầu: "Nhớ chứ!"
Vân Thành: "Gần đây tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, cảm thấy vẫn có chút không yên tâm. Dân làm ăn như các cô, không phải đều coi trọng việc đặt cọc sao? Hay là bây giờ tôi cũng đặt cọc cho cô một ít nhé."
Lục Dữ Thư đột nhiên có một dự cảm không lành: "...Cọc gì cơ?"
Vân Thành trưng ra vẻ mặt anh dũng hy sinh: "Hay là thế này đi, tôi hôn cô một cái, coi như là tiền cọc trả trước."
Lục Dữ Thư lặng lẽ nhìn Vân Thành, gằn từng chữ: "Nếu anh dám hôn, tôi đảm bảo anh còn không ra nổi khỏi cái cửa này, chứ đừng nói đến chuyện về nhà."
Vân Thành: "..."