Đương nhiên Lục Thứ không thể nào thật sự xuống lầu đánh Vân Thành được. Hơn nữa, không hiểu sao, khi nhìn thấy con rối nhỏ vừa lắc mông vừa có điệu bộ ngứa đòn khôi hài kia, cậu lại đột nhiên rất muốn cười.
Thế rồi, cậu thật sự ngồi phịch xuống tấm thảm và bắt đầu phá lên cười.
Tuy Vân Chu Chu không biết Lục Thứ đang cười vì chuyện gì, nhưng tiếng cười vốn dĩ là một cảm xúc rất dễ lây lan. Vì vậy, sau khi nhìn Lục Thứ cười một lúc, Vân Chu Chu cũng không nhịn được mà bật cười theo.
Cứ thế, hai đứa trẻ ngây ngô cười với nhau một lúc lâu.
Vân Thành vẫn luôn ở dưới lầu để ý động tĩnh của hai đứa trẻ. Khi nghe thấy tiếng cười mơ hồ vọng xuống từ trên lầu, anh còn khá đắc ý, thầm nghĩ: Thấy chưa, mình đã nói rồi mà, món quà mình chọn vô cùng hoàn hảo, chắc chắn sẽ làm hài lòng tất cả mọi người.
Tối hôm đó, Lục Thứ vừa về đến phòng là liền đem mô hình xe đua mà Vân Chu Chu tặng đặt cùng với cả một bức tường đầy mô hình ô tô. Còn món đồ chơi khăm mà Vân Thành tặng, thì bị Lục Thứ thẳng tay ném vào một góc cho bám bụi.
Ngoài món quà Tết Thiếu nhi cho Lục Thứ, Vân Chu Chu còn chuẩn bị một món quà khác cho Lục Dữ Thư, đó là một tấm thiệp do chính tay cô bé vẽ và làm. Tuy nhiên, tối hôm đó Lục Dữ Thư không về nhà, nên Vân Chu Chu đành phải tạm thời cất tấm thiệp đi, định bụng khi nào gặp sẽ đưa bù cho cô.
Nhìn chung, ngày Tết Thiếu nhi 1 tháng 6 đối với Vân Chu Chu cũng vẫn tính là trọn vẹn. Nếu phải nói có điều gì thiếu sót, thì đó chính là món quà chơi khăm mà Vân Thành đã tặng cho Lục Thứ.
Sau đó, nhân lúc Lục Thứ không có ở nhà, cô bé đã mặt đối mặt kịch liệt lên án Vân Thành: “Ba ơi, sao ba lại có thể tặng anh một món quà đáng sợ như vậy? Ba không biết lúc đó con rối nhỏ kia suýt nữa đã lao ra khỏi hộp đánh trúng anh rồi sao?”
Vẻ mặt Vân Thành trông còn có chút tiếc nuối: “Suýt trúng, thế chẳng phải là vẫn chưa trúng sao? Hơn nữa ba nói cho con biết, con trai khác với con gái. Con gái thường thích búp bê, váy vóc này nọ, nhưng con trai thì hoàn toàn không thích những thứ đó…”
Vân Chu Chu rất dễ dàng bị Vân Thành dẫn dắt lệch khỏi trọng tâm câu chuyện: “Vậy con trai thích gì ạ?”
Vân Thành trưng ra vẻ mặt “đàn ông mới hiểu đàn ông” trông đến là ngứa đòn: “Con trai thích cảm giác mạnh. Không chỉ con trai đâu, mà tất cả đàn ông trên đời này, bất kể già trẻ, đều thích cảm giác mạnh.”
Vân Chu Chu hỏi: “Cảm giác mạnh là gì ạ?”
Vân Thành: “…Nói với con thì con cũng không hiểu đâu.”
Vân Chu Chu ngước mặt lên nhìn Vân Thành, nhắc nhở anh: “Con không hiểu cảm giác mạnh là gì, nhưng con biết dạo này anh trai con luyện quyền anh rất thành thạo rồi đấy ạ, con cảm thấy anh ấy mà đánh người thì chắc là đau lắm. Ba phải cẩn thận một chút đó.”
Vân Thành: “…”
Vân Chu Chu không nhắc thì thôi, vừa nhắc đến chuyện này, Vân Thành lại cảm thấy đúng là mình tự đào hố chôn mình.
Vốn dĩ ban đầu anh học quyền anh là để đối phó với Lục Dữ Thư. Kết quả bây giờ thì hay rồi, ngược lại còn đào tạo con trai của Lục Dữ Thư đi vào con đường chính đạo. Một mình Lục Dữ Thư anh còn chưa chắc đã đối phó nổi, bây giờ lại thêm một đứa con trai biết quyền anh nữa… Chậc chậc, cái viễn cảnh đó “tươi đẹp” đến mức Vân Thành không dám nghĩ tới.
Thế nhưng, con người Vân Thành trước nay luôn biết cách tự an ủi mình. Sau một hồi bực bội, anh cũng nghĩ thông suốt. Dù sao thì, phe của Lục Dữ Thư càng mạnh, đến lúc giúp anh đối phó với Vân Cẩm sẽ càng có sức hơn. Con người mà, cuối cùng vẫn phải nhìn về phía trước.
-
Lần tiếp theo Lục Dữ Thư về nhà là vào cuối tuần đầu tiên của tháng 6.
Lần này, cuối cùng cô cũng không còn vội vã về nhà một lát rồi lại tất tả đến công ty làm việc nữa, mà dự định ở nhà cùng Vân Chu Chu và Lục Thứ trải qua một ngày cuối tuần trọn vẹn.
Vân Chu Chu cũng cuối cùng đã có cơ hội tự tay trao tấm thiệp chúc mừng Tết Thiếu nhi mà mình đã chuẩn bị cho Lục Dữ Thư.
Khi nhận được tấm thiệp mà Chu Chu tặng, Lục Dữ Thư còn vui mừng hơn cả lúc nhận được đóa hồng lá vàng mà Vân Thành tặng vào đúng ngày 1 tháng 6: “Wow, đây là con tự vẽ sao? Vẽ đẹp quá!”
Lục Dữ Thư nói câu này thật sự không phải là nói bừa để dỗ trẻ con, bức tranh trên tấm thiệp của Vân Chu Chu quả thực được vẽ rất đẹp. Cô bé vẽ một gia đình bốn người đang tay trong tay vui đùa dưới trời xanh mây trắng. Hai người ngoài cùng có lẽ là ba và mẹ, còn hai người thấp hơn một chút ở giữa chắc là anh trai và em gái. Mặc dù nét vẽ có phần non nớt, nhưng đặc điểm của mỗi người đều được Vân Chu Chu khắc họa rõ nét qua từng nét bút, hơn nữa cách phối màu cũng vô cùng ấm áp và ngây thơ. Tóm lại, Lục Dữ Thư vừa nhìn đã vô cùng yêu thích.
Trên tấm thiệp, ngoài bức tranh gia đình bốn người, còn có một dòng chữ.
Trên đó, từng nét bút chì nắn nót viết: Mẹ Lục, chúc mẹ ngày lễ vui vẻ, mỗi ngày đều vui tươi!